Luke
Chapter 19
Compare translations
1And he entered and was passing through Jericho.
2And behold, a man called by name Zacchæus; and he was a chief publican, and he was rich.
3And he sought to see Jesus who he was; and could not for the crowd, because he was little of stature.
4And he ran on before, and climbed up into a sycomore tree to see him: for he was to pass that way.
5And when Jesus came to the place, he looked up, and said unto him, Zacchæus, make haste, and come down; for to-day I must abide at thy house.
6And he made haste, and came down, and received him joyfully.
7And when they saw it, they all murmured, saying, He is gone in to lodge with a man that is a sinner.
8And Zacchæus stood, and said unto the Lord, Behold, Lord, the half of my goods I give to the poor; and if I have wrongfully exacted aught of any man, I restore fourfold.
9And Jesus said unto him, To-day is salvation come to this house, forasmuch as he also is a son of Abraham.
10For the Son of man came to seek and to save that which was lost.
11And as they heard these things, he added and spake a parable, because he was nigh to Jerusalem, and because they supposed that the kingdom of God was immediately to appear.
12He said therefore, A certain nobleman went into a far country, to receive for himself a kingdom, and to return.
13And he called ten servants of his, and gave them ten pounds, and said unto them, Trade ye herewith till I come.
14But his citizens hated him, and sent an ambassage after him, saying, We will not that this man reign over us.
15And it came to pass, when he was come back again, having received the kingdom, that he commanded these servants, unto whom he had given the money, to be called to him, that he might know what they had gained by trading.
16And the first came before him, saying, Lord, thy pound hath made ten pounds more.
17And he said unto him, Well done, thou good servant: because thou wast found faithful in a very little, have thou authority over ten cities.
18And the second came, saying, Thy pound, Lord, hath made five pounds.
19And he said unto him also, Be thou also over five cities.
20And another came, saying, Lord, behold, here is thy pound, which I kept laid up in a napkin:
21for I feared thee, because thou art an austere man: thou takest up that which thou layedst not down, and reapest that which thou didst not sow.
22He saith unto him, Out of thine own mouth will I judge thee, thou wicked servant. Thou knewest that I am an austere man, taking up that which I laid not down, and reaping that which I did not sow;
23then wherefore gavest thou not my money into the bank, and I at my coming should have required it with interest?
24And he said unto them that stood by, Take away from him the pound, and give it unto him that hath the ten pounds.
25And they said unto him, Lord, he hath ten pounds.
26I say unto you, that unto every one that hath shall be given; but from him that hath not, even that which he hath shall be taken away from him.
27But these mine enemies, that would not that I should reign over them, bring hither, and slay them before me.
28And when he had thus spoken, he went on before, going up to Jerusalem.
29And it came to pass, when he drew nigh unto Bethphage and Bethany, at the mount that is called Olivet, he sent two of the disciples,
30saying, Go your way into the village over against you; in which as ye enter ye shall find a colt tied, whereon no man ever yet sat: loose him, and bring him.
31And if any one ask you, Why do ye loose him? thus shall ye say, The Lord hath need of him.
32And they that were sent went away, and found even as he had said unto them.
33And as they were loosing the colt, the owners thereof said unto them, Why loose ye the colt?
34And they said, The Lord hath need of him.
35And they brought him to Jesus: and they threw their garments upon the colt, and set Jesus thereon.
36And as he went, they spread their garments in the way.
37And as he was now drawing nigh, even at the descent of the mount of Olives, the whole multitude of the disciples began to rejoice and praise God with a loud voice for all the mighty works which they had seen;
38saying, Blessed is the King that cometh in the name of the Lord: peace in heaven, and glory in the highest.
39And some of the Pharisees from the multitude said unto him, Teacher, rebuke thy disciples.
40And he answered and said, I tell you that, if these shall hold their peace, the stones will cry out.
41And when he drew nigh, he saw the city and wept over it,
42saying, If thou hadst known in this day, even thou, the things which belong unto peace! but now they are hid from thine eyes.
43For the days shall come upon thee, when thine enemies shall cast up a bank about thee, and compass thee round, and keep thee in on every side,
44and shall dash thee to the ground, and thy children within thee; and they shall not leave in thee one stone upon another; because thou knewest not the time of thy visitation.
45And he entered into the temple, and began to cast out them that sold,
46saying unto them, It is written, And my house shall be a house of prayer: but ye have made it a den of robbers.
47And he was teaching daily in the temple. But the chief priests and the scribes and the principal men of the people sought to destroy him:
48and they could not find what they might do; for the people all hung upon him, listening.
1Sau khi vào Giê-ri-khô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố ấy.
2Ở đó có một người tên là Da-kêu ; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có.
3Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn.
4Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó.
5Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông : “Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông !”
6Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người.
7Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau : “Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ !”
8Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng : “Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo ; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn.”
9Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng : “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham.
10Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất.”
11Khi dân chúng đang nghe những điều ấy, thì Đức Giê-su lại kể thêm một dụ ngôn, vì Người đang ở gần Giê-ru-sa-lem và vì họ tưởng là Triều Đại Thiên Chúa sắp xuất hiện đến nơi rồi.
12Vậy Người nói : “Có một người quý tộc kia trẩy đi phương xa lãnh nhận vương quyền, rồi trở về.
13Ông gọi mười người trong các tôi tớ của ông đến, phát cho họ mười nén bạc và nói với họ : ‘Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến.’
14Nhưng đồng bào ông ghét ông, nên họ cử một phái đoàn đến sau ông để nói rằng : ‘Chúng tôi không muốn ông này làm vua chúng tôi.’
15“Sau khi lãnh nhận vương quyền, ông trở về. Bấy giờ ông truyền gọi những đầy tớ ông đã giao bạc cho, để xem mỗi người làm ăn sinh lợi được bao nhiêu.
16Người thứ nhất đến trình : ‘Thưa ngài, nén bạc của ngài đã sinh lợi được mười nén.’
17Ông bảo người ấy : ‘Khá lắm, hỡi đầy tớ tài giỏi ! Vì anh đã trung thành trong việc rất nhỏ, thì hãy cầm quyền cai trị mười thành.’
18Người thứ hai đến trình : ‘Thưa ngài, nén bạc của ngài đã làm lợi được năm nén.’
19Ông cũng bảo người ấy : ‘Anh cũng vậy, anh hãy cai trị năm thành.’
20Rồi người thứ ba đến trình : ‘Thưa ngài, nén bạc của ngài đây, tôi đã bọc khăn giữ kỹ.
21Tôi sợ ngài, vì ngài là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo.’
22Ông nói : ‘Hỡi đầy tớ tồi tệ ! Tôi cứ lời miệng anh mà xử anh. Anh đã biết tôi là người khắc nghiệt, đòi cái không gửi, gặt cái không gieo.
23Thế sao anh không gửi bạc của tôi vào ngân hàng ? Có vậy, khi tôi đến, tôi mới rút ra được cả vốn lẫn lời chứ !’
24Rồi ông bảo những người đứng đó : ‘Lấy lại nén bạc nó giữ mà đưa cho người đã có mười nén.’
25Họ thưa ông : ‘Thưa ngài, anh ấy có mười nén rồi !’
26– ‘Tôi nói cho các anh hay : phàm ai đã có, thì sẽ được cho thêm ; còn ai không có, thì ngay cái nó đang có cũng sẽ bị lấy đi.
27“Còn bọn thù địch của tôi kia, những người không muốn tôi làm vua cai trị chúng, thì hãy dẫn chúng lại đây và giết chết trước mặt tôi.’”
28Nói những lời ấy xong, Đức Giê-su đi đầu, tiến lên Giê-ru-sa-lem.
29Khi đến gần làng Bết-pha-ghê và làng Bê-ta-ni-a, bên triền núi gọi là núi Ô-liu, Người sai hai môn đệ và bảo :
30“Các anh đi vào làng trước mặt kia. Khi vào sẽ thấy một con lừa con chưa ai cỡi bao giờ, đang cột sẵn đó. Các anh cởi dây ra và dắt nó đi.
31Nếu có ai hỏi : ‘Tại sao các anh cởi lừa người ta ra’, thì cứ nói : ‘Chúa có việc cần dùng !’
32Hai người được sai liền ra đi và thấy y như Người đã nói.
33Các ông đang cởi dây lừa, thì những người chủ nói với các ông : “Tại sao các anh lại cởi lừa người ta ra ?”
34Hai ông đáp : “Chúa có việc cần dùng.”
35Các ông dắt lừa về cho Đức Giê-su, rồi lấy áo choàng của mình phủ trên lưng lừa, và giúp Người cỡi lên.
36Người đi tới đâu, dân chúng cũng lấy áo choàng trải xuống mặt đường.
37Khi Người đến gần chỗ dốc xuống núi Ô-liu, tất cả đoàn môn đệ vui mừng bắt đầu lớn tiếng ca tụng Thiên Chúa, vì các phép lạ họ đã được thấy.
38Họ hô lên : *Chúc tụng* Đức Vua, *Đấng ngự đến nhân danh Chúa* ! Bình an trên cõi trời cao, vinh quang trên các tầng trời !
39Trong đám đông, có vài người thuộc nhóm Pha-ri-sêu nói với Đức Giê-su : “Thưa Thầy, Thầy trách môn đệ Thầy đi chứ !”
40Người đáp : “Tôi bảo các ông : họ mà làm thinh, thì sỏi đá cũng sẽ kêu lên !”
41Khi đến gần Giê-ru-sa-lem và trông thấy thành, Đức Giê-su khóc thương
42mà nói : “Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi ! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được.
43Thật vậy, sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề.
44Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, và sẽ không để hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm.”
45Đức Giê-su vào Đền Thờ, Người bắt đầu đuổi những kẻ đang buôn bán
46và nói với họ : “Đã có lời chép rằng : *Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện*, thế mà các ngươi đã biến thành *sào huyệt của bọn cướp* !”
47Hằng ngày, Người giảng dạy trong Đền Thờ. Các thượng tế và kinh sư tìm cách giết Người, cả các thân hào trong dân cũng vậy.
48Nhưng họ không biết phải làm sao, vì toàn dân say mê nghe Người.
