Bảng dữ liệu bài viết

Mác

Chương 7

Tin Lành · YLT

Đối chiếu bản dịch

Hai cột cùng theo sách, chương và câu Kinh Thánh.

YLTBản Dịch Nghĩa Đen YoungBản dịch chính

1And gathered together unto him are the Pharisees, and certain of the scribes, having come from Jerusalem,

2and having seen certain of his disciples with defiled hands — that is, unwashed — eating bread, they found fault;

3for the Pharisees, and all the Jews, if they do not wash the hands to the wrist, do not eat, holding the tradition of the elders,

4and, [coming] from the market-place, if they do not baptize themselves, they do not eat; and many other things there are that they received to hold, baptisms of cups, and pots, and brazen vessels, and couches.

5Then question him do the Pharisees and the scribes, 'Wherefore do thy disciples not walk according to the tradition of the elders, but with unwashed hands do eat the bread?'

6and he answering said to them — 'Well did Isaiah prophesy concerning you, hypocrites, as it hath been written, This people with the lips doth honour Me, and their heart is far from Me;

7and in vain do they worship Me, teaching teachings, commands of men;

8for, having put away the command of God, ye hold the tradition of men, baptisms of pots and cups; and many other such like things ye do.'

9And he said to them, 'Well do ye put away the command of God that your tradition ye may keep;

10for Moses said, Honour thy father and thy mother; and, He who is speaking evil of father or mother — let him die the death;

11and ye say, If a man may say to father or to mother, Korban (that is, a gift), [is] whatever thou mayest be profited out of mine,

12and no more do ye suffer him to do anything for his father or for his mother,

13setting aside the word of God for your tradition that ye delivered; and many such like things ye do.'

14And having called near all the multitude, he said to them, 'Hearken to me, ye all, and understand;

15there is nothing from without the man entering into him that is able to defile him, but the things coming out from him, those are the things defiling the man.

16If any hath ears to hear — let him hear.'

17And when he entered into a house from the multitude, his disciples were questioning him about the simile,

18and he saith to them, 'So also ye are without understanding! Do ye not perceive that nothing from without entering into the man is able to defile him?

19because it doth not enter into his heart, but into the belly, and into the drain it doth go out, purifying all the meats.'

20And he said — 'That which is coming out from the man, that doth defile the man;

21for from within, out of the heart of men, the evil reasonings do come forth, adulteries, whoredoms, murders,

22thefts, covetous desires, wickedness, deceit, arrogance, an evil eye, evil speaking, pride, foolishness;

23all these evils do come forth from within, and they defile the man.'

24And from thence having risen, he went away to the borders of Tyre and Sidon, and having entered into the house, he wished none to know, and he was not able to be hid,

25for a woman having heard about him, whose little daughter had an unclean spirit, having come, fell at his feet, —

26and the woman was a Greek, a Syro-Phenician by nation — and was asking him, that the demon he may cast forth out of her daughter.

27And Jesus said to her, 'Suffer first the children to be filled, for it is not good to take the children's bread, and to cast [it] to the little dogs.'

28And she answered and saith to him, 'Yes, sir; for the little dogs also under the table do eat of the children's crumbs.'

29And he said to her, 'Because of this word go; the demon hath gone forth out of thy daughter;'

30and having come away to her house, she found the demon gone forth, and the daughter laid upon the couch.

31And again, having gone forth from the coasts of Tyre and Sidon, he came unto the sea of Galilee, through the midst of the coasts of Decapolis,

32and they bring to him a deaf, stuttering man, and they call on him that he may put the hand on him.

33And having taken him away from the multitude by himself, he put his fingers to his ears, and having spit, he touched his tongue,

34and having looked to the heaven, he sighed, and saith to him, 'Ephphatha,' that is, 'Be thou opened;'

35and immediately were his ears opened, and the string of his tongue was loosed, and he was speaking plain.

36And he charged them that they may tell no one, but the more he was charging them, the more abundantly they were proclaiming [it],

37and they were being beyond measure astonished, saying, 'Well hath he done all things; both the deaf he doth make to hear, and the dumb to speak.'

KTCGKPVKinh Thánh Bản Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ (Công Giáo)Bản dịch đối chiếu

1Có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giê-su. Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến.

2Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa.

3Thật vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân : họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận ;

4thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn ; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng.

5Vậy, người Pha-ri-sêu và kinh sư hỏi Đức Giê-su : “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa ?”

6*còn lòng chúng thì lại xa Ta.*

7*chỉ là giới luật phàm nhân.*

8Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.”

9Người còn nói : “Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa để nắm giữ truyền thống của các ông.

10Quả thế, ông Mô-sê đã dạy rằng : *Ngươi hãy thờ cha kính mẹ* và *kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử* !

11Còn các ông, các ông lại bảo : ‘Người nào nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ đều là *co-ban* nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa’ rồi,

12và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa.

13Thế là các ông lấy truyền thống các ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa !”

14Sau đó, Đức Giê-su lại gọi đám đông tới mà bảo : “Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ :

15Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được ; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.

16Ai có tai nghe thì nghe !”

17Khi Đức Giê-su đã rời đám đông mà vào nhà, các môn đệ hỏi Người về dụ ngôn ấy.

18Người nói với các ông : “Cả anh em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao ? Anh em không hiểu sao ? Bất cứ cái gì từ bên ngoài vào trong con người, thì không thể làm cho con người ra ô uế,

19bởi vì nó không đi vào lòng, nhưng vào bụng người ta, rồi bị thải ra ngoài ?” Như vậy là Người tuyên bố mọi thức ăn đều thanh sạch.

20Người nói : “Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.

21Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu : tà dâm, trộm cắp, giết người,

22ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tị, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng.

23Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.”

24Đức Giê-su đứng dậy, rời nơi đó, đến địa hạt Tia. Người vào một nhà nọ mà không muốn cho ai biết, nhưng không thể giấu được.

25Thật vậy, một người đàn bà có đứa con gái nhỏ bị quỷ ám, vừa nghe nói đến Người, liền vào sấp mình dưới chân Người.

26Bà là người Hy-lạp, gốc Phê-ni-xi thuộc xứ Xy-ri. Bà xin Người trừ quỷ cho con gái bà.

27Người nói với bà : “Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con.”

28Bà ấy đáp : “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ con.”

29Người nói với bà : “Vì bà nói thế, nên bà cứ về đi, quỷ đã xuất khỏi con gái bà rồi.”

30Về đến nhà, bà thấy đứa trẻ nằm trên giường và quỷ đã xuất.

31Đức Giê-su lại bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh.

32Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh.

33Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh.

34Rồi Người ngước mắt lên trời, rên một tiếng và nói : *“Ép-pha-tha !”,* nghĩa là : “Hãy mở ra !”

35Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng.

36Đức Giê-su truyền bảo họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng truyền bảo họ, họ lại càng đồn ra.

37Họ hết sức kinh ngạc, và nói : “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả : ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.”

Đã sao chép câu kinh thánh vào bộ nhớ tạm