Công Vụ Các Sứ Đồ
Chương 4
Đối chiếu bản dịch
1And as they are speaking unto the people, there came to them the priests, and the magistrate of the temple, and the Sadducees —
2being grieved because of their teaching the people, and preaching in Jesus the rising again out of the dead —
3and they laid hands upon them, and did put them in custody unto the morrow, for it was evening already;
4and many of those hearing the word did believe, and the number of the men became, as it were, five thousand.
5And it came to pass upon the morrow, there were gathered together of them the rulers, and elders, and scribes, to Jerusalem,
6and Annas the chief priest, and Caiaphas, and John, and Alexander, and as many as were of the kindred of the chief priest,
7and having set them in the midst, they were inquiring, 'In what power, or in what name did ye do this?'
8Then Peter, having been filled with the Holy Spirit, said unto them: 'Rulers of the people, and elders of Israel,
9if we to-day are examined concerning the good deed to the ailing man, by whom he hath been saved,
10be it known to all of you, and to all the people of Israel, that in the name of Jesus Christ of Nazareth, whom ye did crucify, whom God did raise out of the dead, in him hath this one stood by before you whole.
11'This is the stone that was set at nought by you — the builders, that became head of a corner;
12and there is not salvation in any other, for there is no other name under the heaven that hath been given among men, in which it behoveth us to be saved.'
13And beholding the openness of Peter and John, and having perceived that they are men unlettered and plebeian, they were wondering — they were taking knowledge also of them that with Jesus they had been —
14and seeing the man standing with them who hath been healed, they had nothing to say against [it],
15and having commanded them to go away out of the sanhedrim, they took counsel with one another,
16saying, 'What shall we do to these men? because that, indeed, a notable sign hath been done through them, to all those dwelling in Jerusalem [is] manifest, and we are not able to deny [it];
17but that it may spread no further toward the people, let us strictly threaten them no more to speak in this name to any man.'
18And having called them, they charged them not to speak at all, nor to teach, in the name of Jesus,
19and Peter and John answering unto them said, 'Whether it is righteous before God to hearken to you rather than to God, judge ye;
20for we cannot but speak what we did see and hear.'
21And they having further threatened [them], let them go, finding nothing how they may punish them, because of the people, because all were glorifying God for that which hath been done,
22for above forty years of age was the man upon whom had been done this sign of the healing.
23And being let go, they went unto their own friends, and declared whatever the chief priests and the elders said unto them,
24and they having heard, with one accord did lift up the voice unto God, and said, 'Lord, thou [art] God, who didst make the heaven, and the earth, and the sea, and all that [are] in them,
25who, through the mouth of David thy servant, did say, Why did nations rage, and peoples meditate vain things?
26the kings of the earth stood up, and the rulers were gathered together against the Lord and against His Christ;
27for gathered together of a truth against Thy holy child Jesus, whom Thou didst anoint, were both Herod and Pontius Pilate, with nations and peoples of Israel,
28to do whatever Thy hand and Thy counsel did determine before to come to pass.
29'And now, Lord, look upon their threatenings, and grant to Thy servants with all freedom to speak Thy word,
30in the stretching forth of Thy hand, for healing, and signs, and wonders, to come to pass through the name of Thy holy child Jesus.'
31And they having prayed, the place was shaken in which they were gathered together, and they were all filled with the Holy Spirit, and were speaking the word of God with freedom,
32and of the multitude of those who did believe the heart and the soul was one, and not one was saying that anything of the things he had was his own, but all things were to them in common.
33And with great power were the apostles giving the testimony to the rising again of the Lord Jesus, great grace also was on them all,
34for there was not any one among them who did lack, for as many as were possessors of fields, or houses, selling [them], were bringing the prices of the thing sold,
35and were laying them at the feet of the apostles, and distribution was being made to each according as any one had need.
36And Joses, who was surnamed by the apostles Barnabas — which is, having been interpreted, Son of Comfort — a Levite, of Cyprus by birth,
37a field being his, having sold [it], brought the money and laid [it] at the feet of the apostles.
1Hai ông còn đang nói với dân, thì có các tư tế, viên lãnh binh Đền Thờ, và các người thuộc nhóm Xa-đốc kéo đến.
2Họ bực tức vì các ông giảng dạy cho dân và dựa vào trường hợp Đức Giê-su mà loan báo kẻ chết sẽ sống lại.
3Họ bắt hai ông và tống ngục cho đến ngày hôm sau, vì trời đã về chiều.
4Nhưng trong đám người nghe lời giảng, có nhiều kẻ đã tin theo, chỉ riêng số đàn ông đã lên đến chừng năm ngàn.
5Hôm sau, các thủ lãnh Do-thái, các kỳ mục và kinh sư họp nhau tại Giê-ru-sa-lem.
6Có cả thượng tế Kha-nan, các ông Cai-pha, Gio-an, A-lê-xan-đê và mọi người trong dòng họ thượng tế.
7Họ cho điệu hai Tông Đồ ra giữa hội đồng và tra hỏi : “Nhờ quyền năng nào hay nhân danh ai mà các ông làm điều ấy ?”
8Bấy giờ, ông Phê-rô được đầy Thánh Thần, liền nói với họ : “Thưa quý vị thủ lãnh trong dân và quý vị kỳ mục,
9hôm nay chúng tôi bị thẩm vấn về việc lành chúng tôi đã làm cho một người tàn tật, về cách thức người ấy đã được cứu chữa.
10Vậy xin tất cả quý vị và toàn dân Ít-ra-en biết cho rằng : chính nhờ danh Đức Giê-su Ki-tô, người Na-da-rét, Đấng mà quý vị đã đóng đinh vào thập giá, và Thiên Chúa đã làm cho trỗi dậy từ cõi chết, chính nhờ Đấng ấy mà người này được lành mạnh ra đứng trước mặt quý vị.
11Đấng ấy *là tảng đá mà quý vị là thợ xây loại bỏ,* chính tảng đá ấy *lại trở nên đá tảng góc tường*.
12Ngoài Người ra, không ai đem lại ơn cứu độ ; vì dưới gầm trời này, không có một danh nào khác đã được ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào danh đó mà được cứu độ.”
13Họ ngạc nhiên khi thấy ông Phê-rô và ông Gio-an mạnh dạn, và biết rằng hai ông là những người không có chữ nghĩa, lại thuộc giới bình dân. Họ nhận ra hai ông là những người đã từng theo Đức Giê-su ;
14đồng thời họ lại thấy người đã được chữa lành đứng đó với hai ông, nên họ không biết đối đáp thế nào.
15Họ mới truyền cho hai ông ra khỏi Thượng Hội Đồng, và bàn tính với nhau.
16Họ nói : “Ta phải xử làm sao với những người này ? Họ đã làm một dấu lạ rành rành : điều đó hiển nhiên đối với mọi người cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem, và ta không thể chối được.
17Nhưng để cho việc đó khỏi lan rộng thêm trong dân, ta hãy ngăm đe, nghiêm cấm họ từ nay không được nói đến danh ấy với ai nữa.”
18Họ cho gọi hai ông vào và tuyệt đối cấm hai ông không được lên tiếng hay giảng dạy về danh Đức Giê-su nữa.
19Hai ông Phê-rô và Gio-an đáp lại : “Nghe lời các ông hơn là nghe lời Thiên Chúa, xin hỏi : trước mặt Thiên Chúa, điều ấy có phải lẽ không ? Các ông thử xét xem !
20Phần chúng tôi, những gì tai đã nghe, mắt đã thấy, chúng tôi không thể không nói ra.”
21Sau khi ngăm đe lần nữa, họ thả hai ông về, vì không tìm được cách trừng trị hai ông. Lý do là vì họ sợ dân : ai nấy đều tôn vinh Thiên Chúa về việc đã xảy ra.
22Thật vậy, người được phép lạ ấy chữa lành đã ngoài bốn mươi tuổi.
23Được thả về, hai ông đến với các anh em và thuật lại mọi điều các thượng tế và kỳ mục đã nói với hai ông.
24Nghe vậy, họ đồng tâm nhất trí cất tiếng lên cùng Thiên Chúa : “Lạy Chúa, Ngài là *Đấng tạo thành trời đất với biển khơi cùng muôn loài trong đó* ;
25Ngài là Đấng đã nhờ Thánh Thần, dùng miệng tổ phụ chúng con là Đa-vít, tôi trung của Ngài, mà phán : *Sao chư dân lại ồn ào náo động, sao vạn quốc dám bày kế viển vông* ?
26*Vua chúa trần gian cùng nổi dậy, vương hầu khanh tướng rập mưu đồ, chống lại Đức Chúa, chống lại Đấng Người đã xức dầu phong vương*.
27“Đúng vậy, Hê-rô-đê, Phong-xi-ô Phi-la-tô, cùng với *chư dân* và dân Ít-ra-en *đã toa rập* trong thành này, *chống lại* tôi tớ thánh của Ngài là Đức Giê-su, *Đấng Ngài đã xức dầu*.
28Như thế họ đã thực hiện tất cả những gì quyền năng và ý muốn của Ngài đã định trước.
29Giờ đây, lạy Chúa, xin để ý đến những lời ngăm đe của họ, và cho các tôi tớ Ngài đây được nói lời Ngài với tất cả sự mạnh dạn.
30Xin giơ tay chữa lành, và thực hiện những dấu lạ điềm thiêng, nhân danh tôi tớ thánh của Ngài là Đức Giê-su.”
31Họ cầu nguyện xong, thì nơi họ họp nhau rung chuyển ; ai nấy đều được tràn đầy Thánh Thần và bắt đầu mạnh dạn nói lời Thiên Chúa.
32Các tín hữu thời bấy giờ đông đảo, mà chỉ có một lòng một ý. Không một ai coi bất cứ cái gì mình có là của riêng, nhưng đối với họ, mọi sự đều là của chung.
33Nhờ quyền năng mạnh mẽ Thiên Chúa ban, các Tông Đồ làm chứng Chúa Giê-su đã sống lại. Và Thiên Chúa ban cho tất cả các ông dồi dào ân sủng.
34Trong cộng đoàn, không ai phải thiếu thốn, vì tất cả những người có ruộng đất nhà cửa, đều bán đi, lấy tiền,
35đem đặt dưới chân các Tông Đồ. Tiền ấy được phân phát cho mỗi người, tuỳ theo nhu cầu.
36Ông Giô-xếp, người được các Tông Đồ đặt tên là Ba-na-ba, nghĩa là người có tài an ủi, có một thửa đất. Ông là một thầy Lê-vi quê quán ở đảo Sýp.
37Ông bán đất đi, lấy tiền đem đặt dưới chân các Tông Đồ.
