Mác-cô
Chương 1
Đối chiếu bản dịch
1The beginning of the Good News of Jesus Christ, the Son of God.
2As it is written in the prophets,“Behold,I send my messenger before your face,who will prepare your way before you:
3the voice of one crying in the wilderness,‘Make ready the way of the Lord! Make his paths straight!’”
4John came baptisingin the wilderness and preaching the baptism of repentance for forgiveness of sins.
5All the country of Judea and all those of Jerusalem went out to him. They were baptised by him in the Jordan river, confessing their sins.
6John was clothed with camel’s hair and a leather belt around his waist. He ate locusts and wild honey.
7He preached, saying, “After me comes he who is mightier than I, the strap of whose sandals I am not worthy to stoop down and loosen.
8I baptised you inwater, but he will baptise you in the Holy Spirit.”
9In those days, Jesus came from Nazareth of Galilee, and was baptised by John in the Jordan.
10Immediately coming up from the water, he saw the heavens parting and the Spirit descending on him like a dove.
11A voice came out of the sky, “You are my beloved Son, in whom I am well pleased.”
12Immediately the Spirit drove him out into the wilderness.
13He was there in the wilderness forty days, tempted by Satan. He was with the wild animals; and the angels were serving him.
14Now after John was taken into custody, Jesus came into Galilee, preaching the Good News of God’s Kingdom,
15and saying,“The time is fulfilled, and God’s Kingdom is at hand! Repent, and believe in the Good News.”
16Passing along by the sea of Galilee, he saw Simon and Andrew, the brother of Simon, casting a net into the sea, for they were fishermen.
17Jesus said to them,“Come after me, and I will make you into fishers for men.”
18Immediately they left their nets, and followed him.
19Going on a little further from there, he saw James the son of Zebedee, and John his brother, who were also in the boat mending the nets.
20Immediately he called them, and they left their father, Zebedee, in the boat with the hired servants, and went after him.
21They went into Capernaum, and immediately on the Sabbath day he entered into the synagogue and taught.
22They were astonished at his teaching, for he taught them as having authority, and not as the scribes.
23Immediately there was in their synagogue a man with an unclean spirit, and he cried out,
24saying, “Ha! What do we have to do with you, Jesus, you Nazarene? Have you come to destroy us? I know who you are: the Holy One of God!”
25Jesus rebuked him, saying,“Be quiet, and come out of him!”
26The unclean spirit, convulsing him and crying with a loud voice, came out of him.
27They were all amazed, so that they questioned amongst themselves, saying, “What is this? A new teaching? For with authority he commands even the unclean spirits, and they obey him!”
28The report of him went out immediately everywhere into all the region of Galilee and its surrounding area.
29Immediately, when they had come out of the synagogue, they came into the house of Simon and Andrew, with James and John.
30Now Simon’s wife’s mother lay sick with a fever, and immediately they told him about her.
31He came and took her by the hand and raised her up. The fever left her immediately,and she served them.
32At evening, when the sun had set, they brought to him all who were sick and those who were possessed by demons.
33All the city was gathered together at the door.
34He healed many who were sick with various diseases and cast out many demons. He didn’t allow the demons to speak, because they knew him.
35Early in the morning, while it was still dark, he rose up and went out, and departed into a deserted place, and prayed there.
36Simon and those who were with him searched for him.
37They found him and told him, “Everyone is looking for you.”
38He said to them,“Let’s go elsewhere into the next towns, that I may preach there also, because I came out for this reason.”
39He went into their synagogues throughout all Galilee, preaching and casting out demons.
40A leper came to him, begging him, kneeling down to him, and saying to him, “If you want to, you can make me clean.”
41Being moved with compassion, he stretched out his hand, and touched him, and said to him,“I want to. Be made clean.”
42When he had said this, immediately the leprosy departed from him and he was made clean.
43He strictly warned him and immediately sent him out,
44and said to him,“See that you say nothing to anybody, but go show yourself to the priest and offer for your cleansing the things which Moses commanded, for a testimony to them.”
45But he went out, and began to proclaim it much, and to spread about the matter, so that Jesus could no more openly enter into a city, but was outside in desert places. People came to him from everywhere.
1Khởi đầu Tin Mừng Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa :
2Trong sách ngôn sứ I-sai-a có chép rằng : *Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con.*
3*Có tiếng người hô trong hoang địa : Hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi*.
4Đúng theo lời đó, ông Gio-an Tẩy Giả đã xuất hiện trong hoang địa, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng hối cải để được ơn tha tội.
5Mọi người từ khắp miền Giu-đê và thành Giê-ru-sa-lem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan.
6Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, ăn châu chấu và mật ong rừng.
7Ông rao giảng rằng : “Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người.
8Tôi thì tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần.”
9Hồi ấy, Đức Giê-su từ Na-da-rét miền Ga-li-lê đến, và được ông Gio-an làm phép rửa dưới sông Gio-đan.
10Vừa lên khỏi nước, Người liền thấy các tầng trời xé ra, và thấy Thần Khí như chim bồ câu ngự xuống trên mình.
11Lại có tiếng từ trời phán rằng : “Con là Con yêu dấu của Cha, Cha hài lòng về Con.”
12Thần Khí liền đẩy Người vào hoang địa.
13Người ở trong hoang địa bốn mươi ngày, chịu Xa-tan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sứ hầu hạ Người.
14Sau khi ông Gio-an bị nộp, Đức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa.
15Người nói : “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy hối cải và tin vào Tin Mừng.”
16Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy ông Si-môn với người anh là ông An-rê, đang quăng lưới xuống biển, vì họ làm nghề đánh cá.
17Người bảo họ : “Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ lưới người như lưới cá.”
18Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà đi theo Người.
19Đi xa hơn một chút, Người thấy ông Gia-cô-bê, con ông Dê-bê-đê, và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang vá lưới ở trong thuyền.
20Người liền gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình là ông Dê-bê-đê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người.
21Đức Giê-su và các môn đệ đi vào thành Ca-phác-na-um. Ngay ngày sa-bát, Người vào hội đường giảng dạy.
22Thiên hạ sửng sốt về lời giảng dạy của Người, vì Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền, chứ không như các kinh sư.
23Lập tức, trong hội đường của họ, có một người bị thần ô uế nhập, la lên
24rằng : “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi : ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa !”
25Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó : “Câm đi, hãy xuất khỏi người này !”
26Thần ô uế lay mạnh người ấy, thét lên một tiếng, và xuất khỏi anh ta.
27Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ bàn tán với nhau : “Thế nghĩa là gì ? Giáo lý thì mới mẻ, người dạy lại có uy quyền. Ông ấy ra lệnh cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân lệnh !”
28Lập tức danh tiếng Người đồn ra mọi nơi, khắp cả vùng lân cận miền Ga-li-lê.
29Vừa ra khỏi hội đường Ca-phác-na-um, Đức Giê-su đi đến nhà hai ông Si-môn và An-rê. Có ông Gia-cô-bê và ông Gio-an cùng đi theo.
30Lúc đó, bà mẹ vợ ông Si-môn đang lên cơn sốt, nằm trên giường. Lập tức họ nói cho Người biết tình trạng của bà.
31Người lại gần, cầm lấy tay bà mà đỡ dậy ; cơn sốt dứt ngay và bà phục vụ các ngài.
32Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem mọi kẻ ốm đau và những ai bị quỷ ám đến cho Người.
33Cả thành xúm lại trước cửa.
34Đức Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật, và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói, vì chúng biết Người là ai.
35Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.
36Ông Si-môn và các bạn kéo nhau đi tìm.
37Khi gặp Người, các ông thưa : “Mọi người đang tìm Thầy đấy !”
38Người bảo các ông : “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng xã chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.”
39Rồi Người đi khắp miền Ga-li-lê, rao giảng trong các hội đường của họ, và trừ quỷ.
40Có người mắc bệnh phong đến gặp Người, anh ta quỳ xuống van xin rằng : “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.”
41Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh sạch đi !”
42Lập tức, bệnh phong biến khỏi anh, và anh được sạch.
43Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay,
44và bảo anh : “Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.”
45Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.
