Lu-ca
Chương 4
Đối chiếu bản dịch
1Jesus, full of the Holy Spirit, returned from the Jordan and was led by the Spirit into the wilderness
2for forty days, being tempted by the devil. He ate nothing in those days. Afterward, when they were completed, he was hungry.
3The devil said to him, “If you are the Son of God, command this stone to become bread.”
4Jesus answered him, saying,“It is written, ‘Man shall not live by bread alone, but by every word of God.’”
5The devil, leading him up on a high mountain, showed him all the kingdoms of the world in a moment of time.
6The devil said to him, “I will give you all this authority and their glory, for it has been delivered to me, and I give it to whomever I want.
7If you therefore will worship before me, it will all be yours.”
8Jesus answered him,“Get behind me, Satan! For it is written, ‘You shall worship the Lord your God, and you shall serve him only.’”
9He led him to Jerusalem and set him on the pinnacle of the temple, and said to him, “If you are the Son of God, cast yourself down from here,
10for it is written,‘He will put his angels in charge of you, to guard you;’
11and,‘On their hands they will bear you up,lest perhaps you dash your foot against a stone.’”
12Jesus answering, said to him,“It has been said, ‘You shall not tempt the Lord your God.’”
13When the devil had completed every temptation, he departed from him until another time.
14Jesus returned in the power of the Spirit into Galilee, and news about him spread through all the surrounding area.
15He taught in their synagogues, being glorified by all.
16He came to Nazareth, where he had been brought up. He entered, as was his custom, into the synagogue on the Sabbath day, and stood up to read.
17The book of the prophet Isaiah was handed to him. He opened the book, and found the place where it was written,
18“The Spirit of the Lord is on me,because he has anointed me to preach good news to the poor.He has sent me to heal the broken hearted,to proclaim release to the captives, recovering of sight to the blind, to deliver those who are crushed,
19and to proclaim the acceptable year of the Lord.”
20He closed the book, gave it back to the attendant, and sat down. The eyes of all in the synagogue were fastened on him.
21He began to tell them,“Today, this Scripture has been fulfilled in your hearing.”
22All testified about him and wondered at the gracious words which proceeded out of his mouth; and they said, “Isn’t this Joseph’s son?”
23He said to them,“Doubtless you will tell me this proverb, ‘Physician, heal yourself! Whatever we have heard done at Capernaum, do also here in your hometown.’”
24He said,“Most certainly I tell you, no prophet is acceptable in his hometown.
25But truly I tell you, there were many widows in Israel in the days of Elijah, when the sky was shut up three years and six months, when a great famine came over all the land.
26Elijah was sent to none of them, except to Zarephath, in the land of Sidon, to a woman who was a widow.
27There were many lepers in Israel in the time of Elisha the prophet, yet not one of them was cleansed, except Naaman, the Syrian.”
28They were all filled with wrath in the synagogue as they heard these things.
29They rose up, threw him out of the city, and led him to the brow of the hill that their city was built on, that they might throw him off the cliff.
30But he, passing through the middle of them, went his way.
31He came down to Capernaum, a city of Galilee. He was teaching them on the Sabbath day,
32and they were astonished at his teaching, for his word was with authority.
33In the synagogue there was a man who had a spirit of an unclean demon; and he cried out with a loud voice,
34saying, “Ah! what have we to do with you, Jesus of Nazareth? Have you come to destroy us? I know who you are: the Holy One of God!”
35Jesus rebuked him, saying,“Be silent and come out of him!”When the demon had thrown him down in the middle of them, he came out of him, having done him no harm.
36Amazement came on all and they spoke together, one with another, saying, “What is this word? For with authority and power he commands the unclean spirits, and they come out!”
37News about him went out into every place of the surrounding region.
38He rose up from the synagogue and entered into Simon’s house. Simon’s mother-in-law was afflicted with a great fever, and they begged him to help her.
39He stood over her and rebuked the fever, and it left her. Immediately she rose up and served them.
40When the sun was setting, all those who had any sick with various diseases brought them to him; and he laid his hands on every one of them, and healed them.
41Demons also came out of many, crying out and saying, “You are the Christ, the Son of God!” Rebuking them, he didn’t allow them to speak, because they knew that he was the Christ.
42When it was day, he departed and went into an uninhabited place and the multitudes looked for him, and came to him, and held on to him, so that he wouldn’t go away from them.
43But he said to them,“I must preach the good news of God’s Kingdom to the other cities also. For this reason I have been sent.”
44He was preaching in the synagogues of Galilee.
1Đức Giê-su được đầy Thánh Thần, từ sông Gio-đan trở về.
2Suốt bốn mươi ngày, Người được Thánh Thần dẫn đi trong hoang địa và chịu quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Người không ăn gì cả, và khi hết thời gian đó, thì Người thấy đói.
3Khi ấy quỷ nói với Người : “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho hòn đá này hoá bánh đi !”
4Nhưng Đức Giê-su đáp lại : “Đã có lời chép rằng : *Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh.*”
5Sau đó, quỷ đem Đức Giê-su lên cao, và trong giây lát, chỉ cho Người thấy tất cả các nước thiên hạ.
6Rồi nó nói với Người : “Tôi sẽ cho ông toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này, vì quyền hành ấy đã được trao cho tôi, và tôi muốn cho ai tuỳ ý.
7Vậy nếu ông bái lạy tôi, thì tất cả sẽ thuộc về ông.”
8Đức Giê-su đáp lại : “Đã có lời chép rằng : *Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi.*”
9Quỷ lại đem Đức Giê-su đến Giê-ru-sa-lem và đặt Người trên nóc Đền Thờ, rồi nói với Người : “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì đứng đây mà gieo mình xuống đi !
10Vì đã có lời chép rằng : *Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ gìn giữ bạn.*
11Lại còn chép rằng : *Thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá*.”
12Bấy giờ Đức Giê-su đáp lại : “Đã có lời rằng : *Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi*.”
13Sau khi đã xoay hết cách để cám dỗ Người, quỷ bỏ đi, chờ đợi thời cơ.
14Được quyền năng Thần Khí thúc đẩy, Đức Giê-su trở về miền Ga-li-lê, và tiếng tăm Người đồn ra khắp vùng lân cận.
15Người giảng dạy trong các hội đường, và được mọi người tôn vinh.
16Rồi Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người sinh trưởng. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh.
17Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng :
18*Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức,*
19*công bố một năm hồng ân của Chúa*.
20Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường, rồi ngồi xuống. Ai nấy trong hội đường đều chăm chú nhìn Người.
21Người bắt đầu nói với họ : “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.”
22Họ bảo nhau : “Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao ?”
23Người nói với họ : “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ : Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình ! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào !”
24Người nói tiếp : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.
25“Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ;
26thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai *đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn.*
27Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người mắc bệnh phong ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”
28Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ.
29Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành – thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực.
30Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.
31Người xuống Ca-phác-na-um, một thành miền Ga-li-lê, và ngày sa-bát, Người giảng dạy dân chúng.
32Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền.
33Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng :
34“Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi : ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa !”
35Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó : “Câm đi, hãy xuất khỏi người này !” Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh.
36Mọi người rất đỗi kinh ngạc và nói với nhau : “Lời ấy là thế nào ? Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất !”
37Và tiếng đồn về Người lan ra khắp nơi trong vùng.
38Đức Giê-su rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Lúc ấy, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà.
39Đức Giê-su cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất : tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.
40Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ.
41Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng : “Ông là Con Thiên Chúa !” Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô.
42Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi.
43Nhưng Người nói với họ : “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.”
44Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giu-đê.
