Xuất Hành
Chương 5
Đối chiếu bản dịch
1Afterward Moses and Aaron came, and said to Pharaoh, “This is what the LORD, the God of Israel, says, ‘Let my people go, that they may hold a feast to me in the wilderness.’”
2Pharaoh said, “Who is the LORD, that I should listen to his voice to let Israel go? I don’t know the LORD, and moreover I will not let Israel go.”
3They said, “The God of the Hebrews has met with us. Please let us go three days’ journey into the wilderness, and sacrifice to the LORD, our God, lest he fall on us with pestilence, or with the sword.”
4The king of Egypt said to them, “Why do you, Moses and Aaron, take the people from their work? Get back to your burdens!”
5Pharaoh said, “Behold, the people of the land are now many, and you make them rest from their burdens.”
6The same day Pharaoh commanded the taskmasters of the people and their officers, saying,
7“You shall no longer give the people straw to make brick, as before. Let them go and gather straw for themselves.
8You shall require from them the number of the bricks which they made before. You shall not diminish anything of it, for they are idle. Therefore they cry, saying, ‘Let’s go and sacrifice to our God.’
9Let heavier work be laid on the men, that they may labour in it. Don’t let them pay any attention to lying words.”
10The taskmasters of the people went out with their officers, and they spoke to the people, saying, “This is what Pharaoh says: ‘I will not give you straw.
11Go yourselves, get straw where you can find it, for nothing of your work shall be diminished.’”
12So the people were scattered abroad throughout all the land of Egypt to gather stubble for straw.
13The taskmasters were urgent saying, “Fulfil your work quota daily, as when there was straw!”
14The officers of the children of Israel, whom Pharaoh’s taskmasters had set over them, were beaten, and were asked, “Why haven’t you fulfilled your quota both yesterday and today, in making brick as before?”
15Then the officers of the children of Israel came and cried to Pharaoh, saying, “Why do you deal this way with your servants?
16No straw is given to your servants, and they tell us, ‘Make brick!’ and behold, your servants are beaten; but the fault is in your own people.”
17But Pharaoh said, “You are idle! You are idle! Therefore you say, ‘Let’s go and sacrifice to the LORD.’
18Go therefore now, and work; for no straw shall be given to you; yet you shall deliver the same number of bricks!”
19The officers of the children of Israel saw that they were in trouble when it was said, “You shall not diminish anything from your daily quota of bricks!”
20They met Moses and Aaron, who stood along the way, as they came out from Pharaoh.
21They said to them, “May the LORD look at you and judge, because you have made us a stench to be abhorred in the eyes of Pharaoh, and in the eyes of his servants, to put a sword in their hand to kill us!”
22Moses returned to the LORD, and said, “Lord, why have you brought trouble on this people? Why is it that you have sent me?
23For since I came to Pharaoh to speak in your name, he has brought trouble on this people. You have not rescued your people at all!”
1Sau đó, ông Mô-sê và ông A-ha-ron đến nói với Pha-ra-ô : “ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, phán thế này : Hãy thả cho dân Ta đi, để chúng mở lễ kính Ta trong sa mạc.”
2Pha-ra-ô đáp : “ĐỨC CHÚA là ai, khiến ta phải nghe lời mà thả cho Ít-ra-en đi ? Ta chẳng biết ĐỨC CHÚA, cũng sẽ không thả cho Ít-ra-en đi.”
3Hai ông nói : “Thiên Chúa của người Híp-ri đã hiện ra với chúng tôi. Xin cho chúng tôi đi ba ngày đường vào sa mạc để tế lễ ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng tôi ; nếu không, Người sẽ dùng dịch hạch hay gươm giáo mà giết chết chúng tôi.”
4Vua Ai-cập nói với các ông : “Mô-sê và A-ha-ron, sao các ngươi lại muốn xúi dân bỏ việc ? Đi lao động đi !”
5Pha-ra-ô nói : “Bây giờ dân trong nước thì đông, mà các ngươi lại muốn cho chúng nghỉ lao động !”
6Ngày hôm đó, Pha-ra-ô ra lệnh cho các ông cai và ký lục :
7“Đừng cung cấp rơm cho dân để làm gạch như trước nữa. Chúng phải tự mình đi lượm rơm mà làm.
8Cứ bắt chúng phải nộp đủ số gạch như chúng vẫn làm trước đây, đừng giảm bớt chi cả. Chúng là quân lười biếng, vì thế mà chúng hô lên : Nào chúng ta đi tế lễ Thiên Chúa chúng ta !
9Phải giao cho bọn người ấy những công việc thật nặng nhọc để chúng lo làm, mà khỏi chú ý vào những lời dối trá.”
10Các ông cai và ký lục ra ngoài nói với dân : “Pha-ra-ô phán thế này : Ta không cung cấp rơm cho các ngươi nữa.
11Các ngươi thấy rơm ở đâu thì phải tự mình đi kiếm lấy. Nhưng công việc thì không được giảm bớt chút nào.”
12Dân liền đi tản mác khắp nước Ai-cập, để lượm rạ thay rơm.
13Các ông cai thúc họ : “Làm cho xong việc đi ! Mỗi ngày phải đủ số, y như khi có rơm !”
14Người ta đánh đập và hạch sách các ký lục của con cái Ít-ra-en, mà các ông cai của Pha-ra-ô đã đặt lên trông coi dân : “Tại sao hôm qua và hôm nay, các anh đã không làm đủ số gạch ấn định như trước kia ?”
15Các ký lục của con cái Ít-ra-en đến kêu với Pha-ra-ô : “Tại sao bệ hạ lại xử với các bề tôi như thế ?
16Rơm thì người ta không cung cấp cho bề tôi nữa, mà lại bảo : Sản xuất gạch đi ! Bệ hạ coi : người ta đánh bề tôi, như thể dân của bệ hạ đây có lỗi.”
17Vua đáp : “Các ngươi là quân lười biếng, quân lười biếng ! Vì thế, các ngươi mới nói : chúng ta hãy đi tế lễ ĐỨC CHÚA.
18Bây giờ đi làm việc đi ! Sẽ không cung cấp rơm cho các ngươi nữa, nhưng gạch thì các ngươi vẫn phải nộp cho đủ số.”
19Các ký lục của con cái Ít-ra-en thấy mình ở trong hoàn cảnh khó xử, khi người ta bảo họ : “Không được bớt số gạch phải làm. Ngày nào phải đủ số ngày đó !”
20Ra khỏi đền Pha-ra-ô, họ gặp ngay ông Mô-sê và ông A-ha-ron đang đứng chờ họ.
21Họ nói với hai ông : “Xin ĐỨC CHÚA chứng giám và xét xử cho : các ông đã làm cho chúng tôi trở nên đáng ghét trước mắt Pha-ra-ô và bề tôi của vua ; thật các ông đã trao gươm vào tay họ để giết chúng tôi.”
22Ông Mô-sê hướng về ĐỨC CHÚA và thưa : “Lạy Chúa, tại sao Ngài đã làm khổ dân này ? Tại sao Ngài đã sai con đi ?
23Từ khi con đến với Pha-ra-ô để nhân danh Ngài mà nói, thì vua ấy làm khổ dân này, và Ngài chẳng giải thoát dân Ngài gì cả !”
