Thi Thiên
Chương 104
Đối chiếu bản dịch
1Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va! Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời tôi, Chúa thật lớn lạ k”. Mặc sự sang trọng và oai nghi!
2Chúa bao phủ mình bằng ánh sáng khác nào bằng cái áo, Giương các từng trời ra như cái trại.
3Ngài chấp các đòn tay của phòng cao Ngài trong các nước, Dùng mây làm xe Ngài, Và đi bước trên cánh gió.
4Ngài dùng gió làm sứ Ngài, Ngọn lửa làm tôi tớ Ngài.
5Ngài sáng lập đất trên các nền nó; Đất sẽ không bị rúng động đến đời đời.
6Chúa lấy vực sâu bao phủ đất như bằng cái áo, Nước thì cao hơn các núi.
7Chúa hăm dọa, nước bèn giựt lại; Nghe tiếng sấm Chúa, nước lật đật chạy trốn.
8Núi lố lên, trũng sụp sâu xuống chốn mà Chúa đã định cho nó.
9Chúa định chân cho nước để nước không hề qua khỏi, Không còn trở lại ngập đất nữa.
10Ngài khiến các suối phun ra trong trũng, Nó chảy giữa các núi.
11Nhờ các suối ấy hết thảy loài thú đồng được uống; Các lừa rừng giải khát tại đó.
12Chim trời đều ở bên các suối ấy, Trổi tiếng nó giữa nhánh cây.
13Từ phòng cao mình, Ngài tưới các núi; Đất được đầy dẫy bông trái về công việc Ngài.
14Ngài làm cho cỏ đâm lên cho súc vật, Cây cối để dùng cho loài người, Và khiến thực vật sanh ra từ nơi đất.
15Rượu nho, là vật khiến hứng chí loài người, Và dầu để dùng làm mặt mày sáng rỡ, Cùng bánh để thêm sức cho lòng loài người.
16Cây cối Đức Giê-hô-va được đầy mủ nhựa, Tức là cây hương nam tại Li-ban mà Ngài đã trồng,
17Là nơi loài chim đóng ổ nó; Còn con cò, nó dùng cây tùng làm chỗ ở của nó.
18Các núi cao là nơi ở của dê rừng; Hòn đá là chỗ ẩn núp của chuột đồng.
19Ngài đã làm nên mặt trăng để chỉ thì tiết; Mặt trời biết giờ lặn.
20Chúa làm sự tối tăm, và đêm bèn đến; Khi ấy các thú rừng đi ra;
21Những sư tử tơ gầm hét về miếng mồi, Và cầu xin Đức Chúa Trời đồ ăn chúng nó.
22Mặt trời mọc lên, chúng nó bèn rút về, Nằm trong hang chúng nó.
23Bấy giờ loài người đi ra, đến công việc mình, Và làm cho đến chiều tối.
24Hỡi Đức Giê-hô-va, công việc Ngài nhiều biết bao! Ngài đã làm hết thảy cách khôn ngoan; Trái đất đầy dẫy tài sản Ngài.
25Còn biển lớn và rộng mọi bề nầy! ỳ đó sanh động vô số loài vật nhỏ và lớn.
26Tại đó tàu thuyền đi qua lại, Cũng có lê-vi-a-than mà Chúa đã nắn nên đặng giỡn chơi nơi đó.
27Hết thảy loài vật nầy trông đợi Chúa, Hầu cho Chúa ban đồ ăn cho chúng nó theo giờ.
28Chúa ban cho chúng nó, chúng nó nhận lấy; Chúa sè tay ra, chúng nó được no nê vật tốt.
29Chúa giấu mặt, chúng nó bèn bối rối, Chúa lấy hơi thở chúng nó lại, chúng nó bèn tắt chết, và trở về bụi đất.
30Chúa sai Thần Chúa ra, chúng nó được dựng nên; Chúa làm cho mặt đất ra mới.
31Nguyện sự vinh hiển Đức Giê-hô-va còn đến mãi mãi; Nguyện Đức Giê-hô-va vui vẻ về công việc Ngài.
32Ngài nhìn đất, đất bèn rúng động; Ngài rờ đến núi, núi bèn lên khói.
33Hễ tôi sống bao lâu, tôi sẽ hát xướng cho Đức Giê-hô-va bấy lâu; Hễ tôi còn chừng nào, tôi sẽ hát ngợi khen Đức Chúa Trời tôi chừng nấy.
34Nguyện sự suy gẫm tôi đẹp lòng Ngài; Tôi sẽ vui vẻ nơi Đức Giê-hô-va.
35Nguyện tội nhân bị diệt mất khỏi đất, Và kẻ ác chẳng còn nữa. Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va! Ha-lê-lu-gia!
1Áo Ngài mặc : toàn oai phong lẫm liệt,
2Tầng trời thẳm, Chúa căng như màn trướng,
3Chúa ngự giá xe mây, Ngài lướt bay cánh gió.
4nô bộc Chúa : lửa hồng muôn ngọn.
5khôn chuyển lay muôn thuở muôn đời !
6khối nước nguồn tụ lại đỉnh non cao.
7sấm Ngài mới rền vang, chúng kinh hoàng trốn thoát,
8về nơi Chúa đặt cho.
9không còn cho trở lại dâng lên ngập địa cầu.
10giữa núi đồi, lượn khúc quanh co,
11bầy ngựa hoang đang khát được thoả thuê.
12dưới lá cành cất giọng líu lo.
13đất chứa chan phước lộc của Ngài.
14Từ ruộng đất, họ kiếm ra cơm bánh,
15nhờ cơm bánh mà no lòng chắc dạ.
16được tràn trề nhựa sống.
17hạc bay về xây tổ ngọn cao.
18hốc đá sâu, giống ngân thử ẩn mình.
19dạy mặt trời biết lặn đúng thời gian.
20chốn rừng sâu, muông thú tung hoành.
21chúng săn mồi, gào xin Chúa cho ăn.
22tìm hang hốc, chui vào nằm nghỉ.
23những mải mê tới lúc chiều tà.
24những loài Chúa dựng nên lan tràn mặt đất.
25nơi muôn vàn sinh vật to lẫn nhỏ vẫy vùng,
26là vật Chúa tạo thành để làm trò tiêu khiển.
27đợi chờ Ngài đến bữa cho ăn.
28Ngài mở tay, chúng thoả thuê ơn phước.
29lấy sinh khí lại, là chúng tắt thở ngay, mà trở về cát bụi.
30và Ngài đổi mới mặt đất này.
31công trình CHÚA làm Chúa được hân hoan.
32Người chạm núi cao, núi toả khói mịt mù.
33sống ngày nào, xin đàn hát kính Thiên Chúa của tôi.
34đối với tôi, niềm vui là chính CHÚA.
35Chúc tụng CHÚA đi, hồn tôi hỡi !
