Bảng dữ liệu bài viết

Mác

Chương 4

Tin Lành · VIE1925

Đối chiếu bản dịch

Hai cột cùng theo sách, chương và câu Kinh Thánh.

VIE1925Kinh Thánh Bản Truyền Thống (1925)Bản dịch chính

1Đức Chúa Jêsus lại khởi sự giảng dạy nơi bờ biển; có một đoàn dân đông lắm nhóm lại xung quanh Ngài, Ngài bước lên trong một chiếc thuyền và ngồi đó, còn cả đoàn dân thì ở trên đất nơi mé biển.

2Ngài lấy thí dụ dạy dỗ họ nhiều điều, và trong khi dạy, Ngài phán rằng:

3Hãy nghe. Có người gieo giống đi ra đặng gieo.

4Khi đang gieo, một phần giống rơi dọc đường, chim đến ăn hết.

5Một phần khác rơi nhằm nơi đất đá sỏi, chỉ có ít đất thịt, tức thì mọc lên, vì bị lấp không sâu;

6nhưng khi mặt trời đã mọc, thì bị đốt, và bởi không có rễ, nên phải héo.

7Một phần khác rơi nhằm bụi gai; gai mọc rậm lên làm cho nghẹt ngòi, và không kết quả.

8Một phần khác nữa rơi nhằm nơi đất tốt, thì kết quả, lớn lên và nẩy nở ra; một hột ra ba chục, hột khác sáu chục, hột khác một trăm.

9Ngài lại phán rằng: Ai có tai mà nghe, hãy nghe.

10Khi Đức Chúa Jêsus ở một mình, những kẻ xung quanh Ngài cùng mười hai sứ đồ hỏi Ngài về các lời thí dụ.

11Ngài phán rằng: Sự mầu nhiệm của nước Đức Chúa Trời đã tỏ ra cho các ngươi; nhưng về phần người ngoài, thì dùng cách thí dụ để dạy mọi sự,

12hầu cho họ xem thì xem mà không thấy, nghe thì nghe mà không hiểu; e họ hối cải mà được tha tội chăng.

13Đoạn, Ngài phán rằng: Các ngươi không hiểu thí dụ ấy sao? Vậy thì thế nào hiểu mọi thí dụ được?

14Người gieo giống ấy là gieo đạo.

15Những kẻ ở dọc đường là kẻ đã chịu đạo gieo nơi mình; nhưng vừa mới nghe đạo, tức thì quỉ Sa-tan đến, cướp lấy đạo đã gieo trong lòng họ đi.

16Cũng vậy, những người chịu giống gieo nơi đất đá sỏi, là những kẻ nghe đạo, liền vui mừng chịu lấy;

17song vì trong lòng họ không có rễ, chỉ tạm thời mà thôi, nên nỗi gặp khi vì cớ đạo mà xảy ra sự cực khổ, bắt bớ, thì liền vấp phạm.

18Còn những kẻ chịu giống gieo nơi bụi gai, là kẻ đã nghe đạo;

19song sự lo lắng về đời nầy, sự mê đắm về giàu sang, và các sự tham muốn khác thấu vào lòng họ, làm cho nghẹt ngòi đạo, và trở nên không trái.

20Nhưng, những người chịu giống gieo vào nơi đất tốt, là kẻ nghe đạo, chịu lấy và kết quả, một hột ra ba chục, hột khác sáu chục, hột khác một trăm.

21Ngài lại phán cùng họ rằng: Có ai đem đèn để dưới cái thùng hoặc dưới cái giường chăng? Há chẳng phải để trên chân đèn sao?

22Vì chẳng có điều chi kín mà không phải lộ ra, chẳng có điều chi giấu mà không phải rõ ràng.

23Nếu ai có tai mà nghe, hãy nghe!

24Ngài lại phán rằng: Hãy cẩn thận về điều mình nghe. Người ta sẽ đong cho các ngươi bằng lường các ngươi đã đong cho, và thêm vào đó nữa.

25Vì sẽ ban thêm cho kẻ nào có; nhưng kẻ nào không có, sẽ bị cất lấy điều mình đã có.

26Ngài lại phán rằng: Nước Đức Chúa Trời cũng như một người vải giống xuống đất;

27người ngủ hay dậy, đêm và ngày, giống cứ nẩy chồi mọc lên, mà người không biết thể nào.

28Vì đất tự sanh ra hoa lợi: ban đầu là cây, kế đến bông, đoạn bông kết thành hột.

29Khi hột đã chín, người ta liền tra lưỡi hái vào, vì mùa gặt đã đến.

30Ngài lại phán rằng: Chúng ta sánh nước Đức Chúa Trời với chi, hay lấy thí dụ nào mà tỏ ra?

31Nước ấy giống như một hột cải: khi người ta gieo, nó nhỏ hơn hết các hột giống trên đất;

32song khi gieo rồi, nó mọc lên, trở lớn hơn mọi thứ rau, và nứt ra nhành lớn, đến nỗi chim trời núp dưới bóng nó được.

33Aáy bởi nhiều lời thí dụ như cách ấy mà Ngài giảng đạo cho họ, tùy theo sức họ nghe được.

34Ngài chẳng hề giảng cho chúng mà không dùng thí dụ; nhưng, khi ở riêng, Ngài cắt nghĩa hết cho môn đồ mình.

35Đến chiều ngày ấy, Ngài phán cùng môn đồ rằng: Chúng ta hãy qua bờ bên kia.

36Khi cho dân chúng tan về rồi, Đức Chúa Jêsus cứ ở trong thuyền, và môn đồ đưa Ngài đi; cũng có các thuyền khác cùng đi nữa.

37Vả, có cơn bão lớn nổi lên, sóng tạt vào thuyền, đến nỗi gần đầy nước;

38nhưng Ngài đang ở đằng sau lái, dựa gối mà ngủ. Môn đồ thức Ngài dậy mà thưa rằng: Thầy ôi, thầy không lo chúng ta chết sao?

39Ngài bèn thức dậy, quở gió và phán cùng biển rằng: Hãy êm đi, lặng đi! Gió liền dứt và đều yên lặng như tờ.

40Đoạn, Ngài phán cùng môn đồ rằng: Sao các ngươi sợ? Chưa có đức tin sao?

41Môn đồ kinh hãi lắm, nói với nhau rằng: Vậy thì người nầy là ai, mà gió và biển cũng đều vâng lịnh người?

WEBWorld English BibleBản dịch đối chiếu

1Again he began to teach by the seaside. A great multitude was gathered to him, so that he entered into a boat in the sea and sat down. All the multitude were on the land by the sea.

2He taught them many things in parables, and told them in his teaching,

3“Listen! Behold, the farmer went out to sow.

4As he sowed, some seed fell by the road, and the birdscame and devoured it.

5Others fell on the rocky ground, where it had little soil, and immediately it sprang up, because it had no depth of soil.

6When the sun had risen, it was scorched; and because it had no root, it withered away.

7Others fell among the thorns, and the thorns grew up and choked it, and it yielded no fruit.

8Others fell into the good ground and yielded fruit, growing up and increasing. Some produced thirty times, some sixty times, and some one hundred times as much.”

9He said,“Whoever has ears to hear, let him hear.”

10When he was alone, those who were around him with the twelve asked him about the parables.

11He said to them,“To you is given the mystery of God’s Kingdom, but to those who are outside, all things are done in parables,

12that ‘seeing they may see and not perceive, and hearing they may hear and not understand, lest perhaps they should turn again, and their sins should be forgiven them.’”

13He said to them,“Don’t you understand this parable? How will you understand all of the parables?

14The farmer sows the word.

15The ones by the road are the ones where the word is sown; and when they have heard, immediately Satan comes and takes away the word which has been sown in them.

16These in the same way are those who are sown on the rocky places, who, when they have heard the word, immediately receive it with joy.

17They have no root in themselves, but are short-lived. When oppression or persecution arises because of the word, immediately they stumble.

18Others are those who are sown among the thorns. These are those who have heard the word,

19and the cares of this age, and the deceitfulness of riches, and the lusts of other things entering in choke the word, and it becomes unfruitful.

20Those which were sown on the good ground are those who hear the word, accept it, and bear fruit, some thirty times, some sixty times, and some one hundred times.”

21He said to them,“Is a lamp brought to be put under a basketor under a bed? Isn’t it put on a stand?

22For there is nothing hidden except that it should be made known, neither was anything made secret but that it should come to light.

23If any man has ears to hear, let him hear.”

24He said to them,“Take heed what you hear. With whatever measure you measure, it will be measured to you; and more will be given to you who hear.

25For whoever has, to him more will be given; and he who doesn’t have, even that which he has will be taken away from him.”

26He said,“God’s Kingdom is as if a man should cast seed on the earth,

27and should sleep and rise night and day, and the seed should spring up and grow, though he doesn’t know how.

28For the earth bears fruit by itself: first the blade, then the ear, then the full grain in the ear.

29But when the fruit is ripe, immediately he puts in the sickle, because the harvest has come.”

30He said,“How will we liken God’s Kingdom? Or with what parable will we illustrate it?

31It’s like a grain of mustard seed, which, when it is sown in the earth, though it is less than all the seeds that are on the earth,

32yet when it is sown, grows up and becomes greater than all the herbs, and puts out great branches, so that the birds of the sky can lodge under its shadow.”

33With many such parables he spoke the word to them, as they were able to hear it.

34Without a parable he didn’t speak to them; but privately to his own disciples he explained everything.

35On that day, when evening had come, he said to them,“Let’s go over to the other side.”

36Leaving the multitude, they took him with them, even as he was, in the boat. Other small boats were also with him.

37A big wind storm arose, and the waves beat into the boat, so much that the boat was already filled.

38He himself was in the stern, asleep on the cushion; and they woke him up and asked him, “Teacher, don’t you care that we are dying?”

39He awoke and rebuked the wind, and said to the sea,“Peace! Be still!”The wind ceased and there was a great calm.

40He said to them,“Why are you so afraid? How is it that you have no faith?”

41They were greatly afraid and said to one another, “Who then is this, that even the wind and the sea obey him?”

Đã sao chép câu kinh thánh vào bộ nhớ tạm