Nhã Ca
Chương 4
Đối chiếu bản dịch
1Em đẹp quá, em yêu dấu,ôi em đẹp quá.Đôi mắt em như mắt bồ câuẩn hiện sau màn the che mặt.Mái tóc em bồng bềnh buông xõanhư bầy dê chạy quanh co trên triền Ga-la-át.
2Răng em trắng tựa đàn chiênvừa được hớt lông và tắm mátNụ cười em vẹn toàn hoàn mỹ,với hai hàm răng khít khao đều đặn.
3Đôi môi em đỏ tựa chỉ điều;miệng em hấp dẫn thật đáng yêu.Đôi má hồng hào như thạch lựuthấp thoáng ẩn hiện sau màn che.
4Cổ em đẹp như tháp Đa-vít,được phủ đầy khiên của hàng nghìn dũng sĩ.
5Ngực em như cặp nai con,cặp nai song sinh của con linh dương đang gặm cỏ giữa vùng hoa huệ.
6Trước khi hừng đông ló dạngvà bóng tối tan đi,anh sẽ nhanh chân đến núi một dượcvà đến đồi nhũ hương.
7Em đẹp quá, ôi người yêu dấu,đẹp tuyệt trần trên thân không tì vít.
8Hãy cùng anh rời khỏi Li-ban, cô dâu của anh ơi.Hãy cùng anh rời khỏi Li-ban.Ngắm nhìn phong cảnh từ Núi A-ma-na,từ Sê-nia và từ đỉnh Hẹt-môn,nơi những hang sư tử,và đồi núi của beo.
9Em đã bắt lấy hồn anh,em gái ơi, cô dâu của anh ơi.Em đã giữ chặt tim anhbằng một cái liếc mắt, với một vòng trân châu trên cổ.
10Tình yêu của em thắm thiết nồng nàn,em gái ơi, cô dâu của anh ơi.Tình yêu em hơn cả rượu nho,mùi thơm em tỏa hơn hương liệu.
11Cô dâu của anh ơi, môi em ngọt như mật hoa,mật ong và sữa nằm dưới lưỡi em. Áo em thơm như hương nam của Li-ban.
12Em là vườn kín của riêng anh, em gái anh, cô dâu của anh ơi,như suối niêm phong, như mạch nước ẩn mình.
13Tay chân em tựa vườn thạch lựu ngọt ngonvới những hương quý hiếm và cây cam tùng,
14cam tùng và nghệ,xương bồ và nhục quế,cùng tất cả cây nhũ hương, một dược, và lô hộivới mọi loại hương liệu quý giá.
15Em là mạch nước trong vườn,là dòng nước tươi mát chảy từ những ngọn núi của Li-ban.
16Hỡi gió bắc, hãy chỗi dậy!Hỡi gió nam, hãy thổi đến!Hãy thổi vào vườn emcho hương thơm tỏa khắp.Hãy vào vườn của chàng, người yêu em hỡi;em mời chàng nếm trái ngọt ngon.
1Behold, thou art fair, my love; behold, thou art fair; thou hast doves’ eyes within thy locks: thy hair is as a flock of goats, that appear from mount Gilead.
2Thy teeth are like a flock of sheep that are even shorn, which came up from the washing; whereof every one bear twins, and none is barren among them.
3Thy lips are like a thread of scarlet, and thy speech is comely: thy temples are like a piece of a pomegranate within thy locks.
4Thy neck is like the tower of David builded for an armoury, whereon there hang a thousand bucklers, all shields of mighty men.
5Thy two breasts are like two young roes that are twins, which feed among the lilies.
6Until the day break, and the shadows flee away, I will get me to the mountain of myrrh, and to the hill of frankincense.
7Thou art all fair, my love; there is no spot in thee.
8¶ Come with me from Lebanon, my spouse, with me from Lebanon: look from the top of Amana, from the top of Shenir and Hermon, from the lions’ dens, from the mountains of the leopards.
9Thou hast ravished my heart, my sister, my spouse; thou hast ravished my heart with one of thine eyes, with one chain of thy neck.
10How fair is thy love, my sister, my spouse! how much better is thy love than wine! and the smell of thine ointments than all spices!
11Thy lips, O my spouse, drop as the honeycomb: honey and milk are under thy tongue; and the smell of thy garments is like the smell of Lebanon.
12A garden inclosed is my sister, my spouse; a spring shut up, a fountain sealed.
13Thy plants are an orchard of pomegranates, with pleasant fruits; camphire, with spikenard,
14Spikenard and saffron; calamus and cinnamon, with all trees of frankincense; myrrh and aloes, with all the chief spices:
15A fountain of gardens, a well of living waters, and streams from Lebanon.
16¶ Awake, O north wind; and come, thou south; blow upon my garden, that the spices thereof may flow out. Let my beloved come into his garden, and eat his pleasant fruits.
