Thi Thiên
Chương 88
Đối chiếu bản dịch
(Thơ của con cháu Cô-ra. Giáo huấn ca của Hê-man ở Ê-than, soạn cho nhạc trưởng, theo điệu “Đau thương”)
1Lạy Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của sự cứu rỗi con,con kêu cầu Chúasuốt ngày. Con đến với Chúa suốt đêm.
2Xin nghe lời con cầu nguyện,xin lắng nghe tiếng con kêu khóc.
3Vì linh hồn con tràn đầy khổ đau,và mạng sống con gần kề âm phủ.
4Con bị xem như người thiệt mạng,như một người sức cùng lực tận.
5Họ để con giữa những người chết,và con nằm như xác chết trong mồ mả.Con bị lãng quên,bị dứt khỏi sự chăm sóc của Ngài.
6Chúa đã đặt con vào đáy mộ,trong vùng sâu tăm tối tử vong.
7Cơn thịnh nộ Chúa đè ép con;các lượn sóng Ngài phủ con ngập lút.
8Chúa khiến bạn bè con xa lánh,ghê tởm con như thấy người bị phong hủi. Con bị vây khốn, không lối thoát.
9Mắt con mờ đi vì khổ nạn.Chúa Hằng Hữu ơi, con kêu cầu Chúa mỗi ngày. Tay con đưa lên hướng về Chúa.
10Chúa có làm phép mầu cho người chết sao?Người chết có vùng dậy ca ngợi Chúa ư?
11Ai truyền bá nhân ái Chúa dưới mộ?Âm phủcó nghe nói đến lòng thành tín Chúa chăng?
12Cõi u minh sao biết việc diệu kỳ?Ai còn nhắc đức công chính Ngài trong đất quên lãng?
13Lạy Chúa Hằng Hữu, con kêu xin Ngài.Từ sáng sớm, tiếng nguyện cầu thấu đến Chúa.
14Chúa Hằng Hữu ơi, sao Ngài từ bỏ con?Sao Chúa giấu mặt không cho con thấy?
15Từ tuổi thanh xuân, con đã bị hoạn nạn hiểm nghèo.Chúa làm con kinh hãi nên con đành tuyệt vọng.
16Thịnh nộ Chúa như sóng cồn vùi dập,Nổi kinh hoàng của Chúa tiêu diệt con.
17Chúng nó bao phủ con hằng ngày.Chúng nó vây bọc con hàng hàng, lớp lớp.
18Chúa khiến người yêu và bạn hữu tránh né con.Con chỉ còn làm bạn với bóng tối.
Bản dịch này không có đoạn Kinh Thánh này.
1*Thánh ca. Thánh vịnh. Của con cái ông Cô-rắc. Phần ca trưởng. Lúc bệnh hoạn. Lúc sầu muộn. Thi khúc. Của ông Hê-man, người Ét-ra.*
2trước Thánh Nhan, đêm ngày con kêu cứu.
3xin lắng nghe tiếng lòng thổn thức.
4mạng sống con âm phủ gần kề,
5ví tựa người kiệt sức còn chi !
6đã bị Chúa quên đi, và không được tay Ngài săn sóc.
7giữa chốn tối tăm, giữa lòng vực thẳm.
8như sóng cồn xô đẩy dập vùi.
9Con bị giam cầm không thể thoát ra,
10và giơ tay hướng thẳng về Ngài.
11âm hồn đâu trỗi dậy ca tụng Chúa bao giờ ?
12Cõi âm ty, ai kể lại lòng thành tín của Ngài ?
13Đức công chính Ngài, chốn quên lãng ai hay ?
14mới tinh sương đã chờ chực nguyện xin.
15ẩn mặt đi mà chẳng đoái hoài.
16Chúa làm con kinh hãi, con hoá ra thẫn thờ.
17bấy nỗi kinh hoàng khiến con rời rã.
18dồn dập tư bề như nước bao la.
19chung quanh bầu bạn chỉ là bóng đêm.
