Gióp
Chương 27
Đối chiếu bản dịch
Lời Đáp Cuối Cùng của Gióp
1Gióp tiếp tục biện luận:
2“Thật như Đức Chúa Trời Hằng Sống, Đấng tước lấy công chính tôi,Đấng Toàn Năng làm cho linh hồn tôi cay đắng—
3Ngày nào tôi còn sự sống,và hơi thở Đức Chúa Trời còn trong mũi tôi,
4môi miệng tôi sẽ không nói lời nào gian ác,và lưỡi tôi sẽ không dối trá gạt lừa.
5Hẳn tôi không thể nào cho các anh là phải;cho đến chết, tôi vẫn coi mình liêm chính.
6Tôi vẫn giữ vững sự công chính, không rời bỏ.Suốt đời, tôi không bị lương tâm tố cáo.
7Ước gì thù nghịch tôi giống như kẻ gian ác,người chống đối tôi như kẻ bất nghĩa.
8Kẻ vô đạo còn hy vọng gìkhi bị Đức Chúa Trời cất mạng sống đi?
9Đức Chúa Trời có nghe tiếng nó kêu tokhi nó gặp tai họa bất ngờ?
10Nó có thể vui thích trong Đấng Toàn Năng,và thường xuyên kêu cầu Đức Chúa Trời không?
11Tôi sẽ dạy các anh về quyền năng Đức Chúa Trời.Không giấu các anh điều gì về Đấng Toàn Năng.
12Nhưng những điều ấy các anh đều biết cả,mà sao các anh vẫn nói những lời vô nghĩa với tôi.
13Đây là số phận Đức Chúa Trời dành cho người gian tà;đây là cơ nghiệp kẻ độc ác nhận từ Đấng Toàn Năng:
14Dù nó có đông con cái,nhưng con cái nó sẽ chết vì chiến tranh và vì đói khát.
15Những đứa sống sót cũng chết vì bệnh tật,ngay cả vợ góa của nó cũng chẳng buồn khóc than.
16Kẻ ác gom góp bạc tiền như núi,và sắm sửa áo quần đầy tủ,
17Nhưng người công chính sẽ mặc quần áo,và người vô tội sẽ chia nhau tiền bạc nó.
18Nhà kẻ ác cất giống như tổ sâu tằm,chẳng khác gì chòi của người canh.
19Khi đi ngủ kẻ ác vẫn giàu có,nhưng lúc thức dậy sự nghiệp tan tành.
20Kinh hoàng chụp lấy nó như nước lụtvà ban đêm cơn lốc cuốn nó đi.
21Trận gió đông đùa nó bay đi mất.Ngọn trốt bốc hắn ra khỏi chỗ hắn.
22Sức mạnh ấy quật vào mình hắn không thương xót.Nó vùng vẫy chạy trốn trận cuồng phong.
23Nhưng mọi người nhạo cườivà chế giễu nó.”
1Gióp tiếp nói lẽ luận cao mình, mà rằng:
2Đức Chúa Trời đã đoạt lấy lý tôi, Đấng Toàn năng khiến linh hồn tôi bị cay đắng, Tôi chỉ sanh mạng của Ngài mà thề rằng:
3Hễ hơi thở tôi còn ở mình tôi, Và sanh khí của Đức Chúa Trời còn trong lỗ mũi tôi,
4Quả hẳn môi tôi sẽ chẳng nói sự gian ác, Lưỡi tôi cũng không giảng ra điều giả dối.
5Khi tôi đoán xét, không thể nào cho các bạn là phải! Cho đến kỳ chết, tôi chẳng hề thôi quả quyết rằng tôi trọn vẹn.
6Tôi giữ chặt sự công bình mình, không rời bỏ nó; Trọn đời tôi, lòng tôi sẽ chẳng cáo trách tôi.
7Ước gì cừu địch tôi bị xử như kẻ ác, Và kẻ dấy lên nghịch cùng tôi bị cầm như kẻ trái lẽ công bình.
8Dẫu kẻ ác được tài sản, Đức Chúa Trời cất lấy linh hồn nó đi; Vậy, sự trông cậy kẻ ác là gì?
9Khi sự hoạn nạn xảy đến cùng hắn, Đức Chúa Trời há sẽ nghe tiếng của hắn sao?
10Có phải hắn sẽ tìm được sự vui sướng mình nơi Đấng Toàn năng, Và thường thường cầu khẩn Đức Chúa trời sao?
11Tôi sẽ chỉ dạy cho các bạn việc tay Đức Chúa Trời làm, Không giấu các bạn ý của Đấng Toàn năng.
12Nầy, chính các bạn đã thấy điều đó, Vậy, nhân sao còn có những tư tưởng hư không kia?
13Này là phần mà Đức Chúa Trời định cho kẻ ác, Và cơ nghiệp của kẻ cường bạo nhận lãnh từ Đấng Toàn năng:
14Nếu con cái hắn thêm nhiều, ấy để cho gươm giết; Còn dòng dõi hắn ắt không ăn cho no nê được.
15Kẻ còn sống sót lại của hắn bị sự chết vùi dập, Và người góa bụa hắn sẽ không than khóc.
16Dẫu hắn có thâu góp bạc tiền như cát bụi, Sắm sửa quần áo nhiều như bùn;
17Thật hắn sắm sửa, song rồi ra người công bình sẽ mặc lấy, Còn bạc, kẻ vô tội sẽ chia nhau.
18Người cất nhà mình như ổ sâu trùng, Như chòi mà người giữ vườn nho thường cất.
19Hắn nằm xuống giàu có, song sẽ chẳng được liệm; Nó mở con mắt ra, bèn chẳng còn nữa.
20Sự kinh khiếp thình lình áp vào hắn như thể nước lụt; Bão tố đoạt lấy hắn trong lúc ban đêm.
21Gió đông đem hắn đi, bèn biệt mất; Một luồng dông lớn rứt hắn đi khỏi chổ hắn.
22Đức Chúa Trời giáng tai vạ trên mình hắn, chẳng thương xót lấy; Hắn rất muốn chạy trốn khỏi tay Ngài.
23Người ta sẽ vỗ tay mừng về việc hắn; Và hút gió đuổi hắn khỏi chỗ ở của hắn.
