Ê-sai
Chương 49
Đối chiếu bản dịch
Nhiệm Vụ của Đầy Tớ Chúa
1Hãy nghe tôi, hỡi các hải đảo!Hãy chú ý, hỡi các dân tộc xa xôi! Chúa Hằng Hữu đã gọi tôi trước khi tôi sinh ra; từ trong bụng mẹ, Ngài đã gọi đích danh tôi.
2Chúa khiến lời xét xử của tôi như gươm bén.Ngài giấu tôi trong bóng của tay Ngài. Tôi như tên nhọn trong bao đựng của Ngài.
3Chúa phán cùng tôi: “Con là đầy tớ Ta, Ít-ra-ên,và Ta sẽ được tôn vinh qua con.”
4Tôi thưa: “Nhưng công việc của con thật luống công!Con đã tốn sức, mà không kết quả. Nhưng, con đã giao phó mọi việc trong tay Chúa Hằng Hữu; con sẽ tin cậy Đức Chúa Trời vì phần thưởng con nơi Ngài”
5Bây giờ, Chúa Hằng Hữu phán—Đấng đã gọi tôi từ trong lòng mẹ để làm đầy tớ Ngài, Đấng ra lệnh tôi đem Ít-ra-ên về với Ngài.Chúa Hằng Hữu đã khiến tôi được tôn trọngvà Đức Chúa Trời tôi đã ban sức mạnh cho tôi.
6Chúa phán: “Những việc con làm còn lớn hơn việc đem người Ít-ra-ên về với Ta.Ta sẽ khiến con là ánh sáng cho các dân ngoại, và con sẽ đem ơn cứu rỗi của Ta đến tận cùng trái đất!”
7Chúa Hằng Hữu, Đấng Cứu Chuộcvà là Đấng Thánh của Ít-ra-ên,phán với người bị xã hội khinh thường và ruồng bỏ,với người là đầy tớ của người quyền thế rằng:“Các vua sẽ đứng lên khi con đi qua.Các hoàng tử cũng sẽ cúi xuống vì Chúa Hằng Hữu, Đấng thành tín, là Đấng Thánh của Ít-ra-ên đã chọn con.”
Lời Hứa Phục Hồi Ít-ra-ên
8Đây là điều Chúa Hằng Hữu phán:“Vào đúng thời điểm, Ta sẽ đáp lời con.Trong ngày cứu rỗi, Ta sẽ giúp đỡ con.Ta sẽ bảo toàn con và giao con cho các dânnhư giao ước của Ta với họ.Qua con, Ta sẽ khôi phục đất nước Ít-ra-ênvà cho dân hưởng lại sản nghiệp của họ.
9Ta sẽ gọi các tù nhân:‘Hãy ra đi tự do,’ và những người trong nơi tối tăm:‘Hãy vào nơi ánh sáng.’Họ sẽ là bầy chiên của Ta, ăn trong đồng cỏ xanh và trên các đồi núi trước đây là đồi trọc.
10Họ sẽ không còn đói hay khát nữa.Hơi nóng mặt trời sẽ không còn chạm đến họ nữa. Vì ơn thương xót của Chúa Hằng Hữu sẽ dẫn dắt họ; Chúa sẽ dẫn họ đến các suối nước ngọt.
11Ta sẽ san bằng các núi cao để làm đường cho họ.Những đường cái sẽ được mọc trên các thung lũng
12Kìa, dân Ta sẽ từ các xứ xa trở về,từ đất phương bắc, phương tây, và từ Si-nim phương nam xa xôi.”
13Hãy lên, hỡi các tầng trời!Reo mừng đi, hỡi cả địa cầu! Xướng ca lên, hỡi các núi đồi!Vì Chúa Hằng Hữu đã an ủi dân Ngàivà đoái thương những người buồn thảm.
14Tuy nhiên, Si-ôn vẫn nói: “Chúa Hằng Hữu đã bỏ mặc chúng tôi;Chúa Hằng Hữu đã quên chúng tôi rồi!”
15“Không bao giờ! Lẽ nào mẹ có thể quên con mình còn đang cho bú?Bà không thương quý con ruột mình sao? Nhưng dù mẹ có quên con mình, Ta vẫn không bao giờ quên con!
16Này, Ta đã viết tên con trong lòng bàn tay Ta.Các tường thành của con luôn ở trước mặt Ta.
17Chẳng bao lâu, con cháu con sẽ gấp rút trở vềvà tất cả kẻ hủy diệt ngươi sẽ đi khỏi.
18Hãy đưa mắt nhìn quanh,vì con cháu của con sẽ trở về với con.”Chúa Hằng Hữu phán: “Thật như Ta hằng sống,chúng nó sẽ như đá quý hay đồ trang sức cô dâu để cho con chưng diện.
19Ngay cả những nơi bị tàn phá nhất trong những vùng hoang vu,cũng sẽ sớm có dân hồi hương đến sống đông đúc.Kẻ thù của con là người từng bắt con làm nô lệsẽ bỏ chạy xa con.
20Những thế hệ được sinh ra trong thời gian lưu đày sẽ trở về và nói:‘Nơi này chật hẹp quá, xin cho chúng con chỗ rộng hơn!’
21Lúc ấy, con sẽ tự hỏi: ‘Ai đã sinh đàn con này cho tôi?Vì hầu hết con cháu tôi đã bị giết, và phần còn lại thì bị mang đi lưu đày?Chỉ một mình tôi ở lại đây.Đoàn dân này từ đâu đến? Ai đã sinh ra con cháu này? Ai đã nuôi chúng lớn cho tôi?’”
22Đây là điều Chúa Hằng Hữu Chí Cao phán:“Này, Ta sẽ đưa một dấu hiệu cho các nước không có Chúa.Chúng sẽ bồng các con trai của con trong lòng; chúng sẽ cõng các con gái của con trên vai mà đến.
23Các vua và các hoàng hậu sẽ phục vụ convà chăm sóc mọi nhu cầu của con.Chúng sẽ cúi xuống đất trước convà liếm bụi nơi chân con.Lúc ấy, con sẽ biết Ta là Chúa Hằng Hữu.Những ai trông đợi Ta sẽ chẳng bao giờ hổ thẹn.”
24Của cải bị những người mạnh cướp, ai giựt lại được?Người công chính bị bắt làm tù ai cứu được?
25Nhưng Chúa Hằng Hữu phán:“Tù binh sẽ được giải thoát,và của cải trong tay người mạnh sẽ được trả lại.Vì Ta sẽ chiến đấu với quân thù của convà giải thoát con dân của con.
26Ta sẽ nuôi kẻ thù con bằng chính thịt của nó.Chúng sẽ bị say bởi uống máu mình như say rượu.Tất cả thế giansẽ biết Ta, Chúa Hằng Hữu,là Đấng Cứu Rỗi và Đấng Cứu Chuộc con, là Đấng Quyền Năng của Gia-cốp.”
1Give ear, ye islands, and hearken, ye people from afar. The Lord hath called me from the womb, from the bowels of my mother he hath been mindful of my name.
2And he hath made my mouth like a sharp sword: in the shadow of his hand he hath protected me, and hath made me as a chosen arrow: in his quiver he hath hidden me.
3And he said to me: Thou art my servant Israel, for in thee will I glory.
4And I said: I have laboured in vain, I have spent my strength without cause and in vain: therefore my judgment is with the Lord, and my work with my God.
5And now saith the Lord, that formed me from the womb to be his servant, that I may bring back Jacob unto him, and Israel will not be gathered together: and I am glorified in the eyes of the Lord, and my God is made my strength.
6And he said: It is a small thing that thou shouldst be my servant to raise up the tribes of Jacob, and to convert the dregs of Israel. Behold, I have given thee to be the light of the Gentiles, that thou mayst be my salvation even to the farthest part of the earth.
7Thus saith the Lord the redeemer of Israel, his Holy One, to the soul that is despised, to the nation that is abhorred, to the servant of rulers: Kings shall see, and princes shall rise up, and adore for the Lord’s sake, because he is faithful, and for the Holy One of Israel, who hath chosen thee.
8Thus saith the Lord: In an acceptable time I have heard thee, and in the day of salvation I have helped thee: and I have preserved thee, and given thee to be a covenant of the people, that thou mightest raise up the earth, and possess the inheritances that were destroyed:
9That thou mightest say to them that are bound: Come forth: and to them that are in darkness: Shew yourselves. They shall feed in the ways, and their pastures shall be in every plain.
10They shall not hunger, nor thirst, neither shall the heat nor the sun strike them: for he that is merciful to them, shall be their shepherd, and at the fountains of waters he shall give them drink.
11And I will make all my mountains a way, and my paths shall be exalted.
12Behold these shall come from afar, and behold these from the north and from the sea, and these from the south country.
13Give praise, O ye heavens, and rejoice, O earth, ye mountains, give praise with jubilation: because the Lord hath comforted his people, and will have mercy on his poor ones.
14And Sion said: The Lord hath forsaken me, and the Lord hath forgotten me.
15Can a woman forget her infant, so as not to have pity on the son of her womb? and if she should forget, yet will not I forget thee.
16Behold, I have graven thee in my hands: thy walls are always before my eyes.
17Thy builders are come: they that destroy thee and make thee waste shall go out of thee.
18Lift up thy eyes round about, and see all these are gathered together, they are come to thee: I live, saith the Lord, thou shalt be clothed with all these as with an ornament, and as a bride thou shalt put them about thee.
19For thy deserts, and thy desolate places, and the land of thy destruction shall now be too narrow by reason of the inhabitants, and they that swallowed thee up shall be chased far away.
20The children of thy barrenness shall still say in thy ears: The place is too strait for me, make me room to dwell in.
21And thou shalt-say in thy heart: Who hath begotten these? I was barren and brought not forth, led away, and captive: and who hath brought up these? I was destitute and alone: and these, where were they?
22Thus saith the Lord God: Behold I will lift up my hand to the Gentiles, and will set up my standard to the people. And they shall bring thy sons in their arms, and carry thy daughters upon their shoulders.
23And kings shall be thy nursing fathers, and queens thy nurses: they shall worship thee with their face toward the earth, and they shall lick up the dust of thy feet. And thou shalt know that I am the Lord, for they shall not be confounded that wait for him.
24Shall the prey be taken from the strong? or can that which was taken by the mighty be delivered?
25For thus saith the Lord: Yea verily, even the captivity shall be taken away from the strong: and that which was taken by the mighty, shall be delivered. But I will judge those that have judged thee, and thy children I will save.
26And I will feed thy enemies with their own flesh: and they shall be made drunk with their own blood, as with new wine: and all flesh shall know, that I am the Lord that save thee, and thy Redeemer the Mighty One of Jacob.
