Bảng dữ liệu bài viết

Gióp

Chương 7

Tin Lành · LSG

Đối chiếu bản dịch

Hai cột cùng theo sách, chương và câu Kinh Thánh.

LSGFrench Louis Segond 1910 Bible

1Le sort de l’homme sur la terre est celui d’un soldat, Et ses jours sont ceux d’un mercenaire.

2Comme l’esclave soupire après l’ombre, Comme l’ouvrier attend son salaire,

3Ainsi j’ai pour partage des mois de douleur, J’ai pour mon lot des nuits de souffrance.

4Je me couche, et je dis: Quand me lèverai-je? Quand finira la nuit? Et je suis rassasié d’agitations jusqu’au point du jour.

5Mon corps se couvre de vers et d’une croûte terreuse, Ma peau se crevasse et se dissout.

6Mes jours sont plus rapides que la navette du tisserand, Ils s’évanouissent: plus d’espérance!

7Souviens-toi que ma vie est un souffle! Mes yeux ne reverront pas le bonheur.

8L’œil qui me regarde ne me regardera plus; Ton œil me cherchera, et je ne serai plus.

9Comme la nuée se dissipe et s’en va, Celui qui descend au séjour des morts ne remontera pas;

10Il ne reviendra plus dans sa maison, Et le lieu qu’il habitait ne le connaîtra plus.

11C’est pourquoi je ne retiendrai point ma bouche, Je parlerai dans l’angoisse de mon cœur, Je me plaindrai dans l’amertume de mon âme.

12Suis-je une mer, ou un monstre marin, Pour que tu établisses des gardes autour de moi?

13Quand je dis: Mon lit me soulagera, Ma couche calmera mes douleurs,

14C’est alors que tu m’effraies par des songes, Que tu m’épouvantes par des visions.

15Ah! Je voudrais être étranglé! Je voudrais la mort plutôt que ces os!

16Je les méprise!… je ne vivrai pas toujours… Laisse-moi, car ma vie n’est qu’un souffle.

17Qu’est-ce que l’homme, pour que tu en fasses tant de cas, Pour que tu daignes prendre garde à lui,

18Pour que tu le visites tous les matins, Pour que tu l’éprouves à tous les instants?

19Quand cesseras-tu d’avoir le regard sur moi? Quand me laisseras-tu le temps d’avaler ma salive?

20Si j’ai péché, qu’ai-je pu te faire, gardien des hommes? Pourquoi me mettre en butte à tes traits? Pourquoi me rendre à charge à moi-même?

21Que ne pardonnes-tu mon péché, Et que n’oublies-tu mon iniquité? Car je vais me coucher dans la poussière; Tu me chercheras, et je ne serai plus.

VIE1925Kinh Thánh Bản Truyền Thống (1925)

1Người ở thế gian há chẳng có sự chiến trận sao? Niên nhựt người há không phải như đời của người làm mướn ư?

2Như kẻ nô lệ ước ao bóng tối, Như người làm thuê trông đợi tiền lương,

3Như vậy tôi đã được các tháng khốn khó, Và những đêm lao khổ làm phần định cho tôi.

4Khi tôi nằm ngủ thì tôi nói rằng: Chừng nào tôi sẽ thức dậy? Bao giờ sẽ hết tối tăm? Tôi quá trăn trở cho đến rạng ngày.

5Thịt tôi bị bao phủ giòi tửa và lấp đất; Da tôi nứt nẻ và chảy mủ ra!

6Các ngày tôi qua mau hơn thoi dệt cửi, Tiêu đi, chẳng có trông cậy gì.

7Oâi! Xin hãy nhớ mạng sống tôi chỉ bằng hơi thở; Mắt tôi sẽ chẳng còn thấy điều phước hạnh nữa.

8Mắt đã thấy tôi sẽ chẳng thấy tôi nữa, Mắt Chúa đoái đến tôi, nhưng tôi sẽ không còn,

9Mây tan ra và đi mất thể nào, Kẻ xuống âm phủ không hề trở lên, cũng thể ấy.

10Họ không hề trở về nhà mình nữa, Và xứ sở người chẳng còn biết người.

11Bởi cớ ấy, tôi chẳng cầm miệng tôi; Trong cơn hoạn nạn của lòng tôi, tôi sẽ nói ra; Trong cay đắng của linh hồn tôi, tôi sẽ phàn nàn.

12Tôi nói cùng Đức Chúa Trời rằng: Tôi há là một cái biển, một kỳ vật trong biển, Nên Ngài đặt kẻ cầm giữ tôi bốn bên?

13Khi tôi nói: Giường tôi sẽ an ủi tôi, Nệm tôi sẽ làm hoạn nạn tôi nhẹ bớt,

14Bấy giờ Chúa dùng chiêm bao làm cho tôi hoảng kinh, Lấy dị tượng khiến cho tôi sợ hãi.

15Đến đỗi linh hồn tôi chọn sự ngột hơi, Và chết hơn là còn sống nơi xương cốt nầy.

16Tôi đã chán sự sống. Tôi sẽ chẳng sống hoài. Xin Chúa để tôi ở một mình; vì các ngày tôi chỉ là hư không.

17Loài người là gì mà Chúa kể là cao trọng? Nhân sao Chúa lưu ý đến người.

18Viếng thăm người mỗi buổi sớm, Và thử thách người mỗi lúc mỗi khi?

19Nhân sao Chúa không xây mắt khỏi tôi, Chẳng để cho tôi bằng tịnh cho đến khi nuốt nước miếng tôi?

20Hỡi Đấng gìn giữ loài người! nếu tôi đã phạm tội, có làm gì nghịch Chúa? Nhân sao Chúa đặt tôi làm một tấm bia, Đến đỗi mình trở thành gánh nặng cho mình?

21Cớ sao Chúa không tha tội cho tôi, Cất lấy gian ác khỏi tôi đi? Vì bây giờ tôi sẽ nằm trong bụi đất; Chúa sẽ tìm kiếm tôi, song tôi không còn nữa.

Đã sao chép câu kinh thánh vào bộ nhớ tạm