Phi-lê-môn
Chương 1
Đối chiếu bản dịch
1Phao-lô, kẻ bị tù vì Đức Ki-tô Giê-su, cùng với người anh em là Ti-mô-thê, gửi anh Phi-lê-môn, cộng sự viên thân mến của chúng tôi,
2cùng chị Áp-phi-a và anh Ác-khíp-pô, chiến hữu của chúng tôi, đồng thời kính gửi Hội Thánh họp tại nhà anh.
3Chúc anh chị em được đầy tràn ân sủng và bình an của Thiên Chúa, Cha chúng ta, và của Chúa Giê-su Ki-tô.
4Tôi luôn luôn tạ ơn Thiên Chúa, khi nhớ đến anh trong lời cầu nguyện,
5bởi được nghe nói về lòng mến và lòng tin của anh đối với Chúa Giê-su : lòng mến và lòng tin ấy có ích cho mọi người trong dân thánh.
6Chớ gì lòng tin mà anh chia sẻ với chúng tôi trở nên hữu hiệu, giúp anh hiểu biết tất cả những gì tốt chúng ta có thể làm để phục vụ Đức Ki-tô.
7Thật thế, tôi rất vui mừng và lấy làm an ủi, khi thấy đức bác ái của anh, bởi vì, thưa anh, anh đã làm cho lòng trí các người trong dân thánh được phấn khởi.
8Vì thế, mặc dầu nhờ kết hợp với Đức Ki-tô, tôi có đủ mạnh dạn để truyền cho anh làm điều anh phải làm.
9Nhưng tôi thích kêu gọi lòng bác ái của anh hơn, để xin anh làm điều đó. Tôi, Phao-lô, một người đã già và hơn nữa, một người đang bị tù vì Đức Ki-tô Giê-su,
10tôi van xin anh cho đứa con của tôi, đứa con tôi đã sinh ra trong cảnh xiềng xích, đó là Ô-nê-xi-mô,
11kẻ xưa kia đối với anh là vô dụng, thì nay đã thành người hữu dụng cho cả anh lẫn tôi,
12tôi xin gửi nó về cho anh ; xin anh hãy đón nhận nó như người ruột thịt của tôi.
13Phần tôi, tôi cũng muốn giữ nó ở lại với tôi, để nó thay anh mà phục vụ tôi trong khi tôi bị xiềng xích vì Tin Mừng.
14Nhưng tôi chẳng muốn làm gì mà không có sự chấp thuận của anh, kẻo việc nghĩa anh làm có vẻ miễn cưỡng, chứ không phải tự nguyện.
15Nó đã xa anh một thời gian, có lẽ chính là để anh được lại nó vĩnh viễn,
16không phải được lại một người nô lệ, nhưng thay vì một người nô lệ, thì được một người anh em rất thân mến ; đối với tôi đã vậy, phương chi đối với anh lại càng thân mến hơn biết mấy, cả về tình người cũng như về tình anh em trong Chúa.
17Vậy, nếu anh coi tôi là bạn đồng đạo, thì xin anh hãy đón nhận nó như đón nhận chính tôi.
18Nếu nó đã làm thiệt hại anh hoặc mắc nợ anh điều gì, thì xin để tôi nhận cả...
19Chính tôi, Phao-lô, tự tay viết điều này : tôi sẽ hoàn trả lại. Tôi khỏi cần nói với anh là anh còn mắc nợ tôi : món nợ đó là chính anh.
20Phải, thưa anh, xin anh cho tôi được hưởng niềm vui đó trong Chúa. Anh hãy làm cho lòng trí tôi được phấn khởi trong Đức Ki-tô.
21Tôi viết thư này cho anh với niềm tin tưởng là anh sẽ nghe theo. Tôi biết rằng anh sẽ còn làm hơn những gì tôi xin nữa.
22Đồng thời, xin anh dọn cho tôi một chỗ ở, bởi vì tôi hy vọng là nhờ lời anh em cầu nguyện, tôi sẽ được trở về với anh em.
23Anh Ê-páp-ra, người bạn tù với tôi trong Đức Ki-tô Giê-su, gửi lời chào anh,
24cùng với các cộng sự viên của tôi là Mác-cô, A-rít-ta-khô, Đê-ma và Lu-ca.
25Cầu chúc anh em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giê-su Ki-tô. A-men.
1Paul, a prisoner of Christ Jesus, and Timothy, a brother: to Philemon, our beloved and fellow labourer;
2And to Appia, our dearest sister, and to Archippus, our fellow soldier, and to the church which is in thy house:
3Grace to you and peace from God our Father, and from the Lord Jesus Christ.
4I give thanks to my God, always making a remembrance of thee in my prayers.
5Hearing of thy charity and faith, which thou hast in the Lord Jesus, and towards all the saints:
6That the communication of thy faith may be made evident in the acknowledgment of every good work, that is in you in Christ Jesus.
7For I have had great joy and consolation in thy charity, because the bowels of the saints have been refreshed by thee, brother.
8Wherefore though I have much confidence in Christ Jesus, to command thee that which is to the purpose:
9For charity sake I rather beseech, whereas thou art such a one, as Paul an old man, and now a prisoner also of Jesus Christ.
10I beseech thee for my son, whom I have begotten in my bands, Onesimus,
11Who hath been heretofore unprofitable to thee, but now is profitable both to me and thee,
12Whom I have sent back to thee. And do thou receive him as my own bowels.
13Whom I would have retained with me, that in thy stead he might have ministered to me in the bands of the gospel:
14But without thy counsel I would do nothing: that thy good deed might not be as it were of necessity, but voluntary.
15For perhaps he therefore departed for a season from thee, that thou mightest receive him again for ever:
16Not now as a servant, but instead of a servant, a most dear brother, especially to me: but how much more to thee both in the flesh and in the Lord?
17If therefore thou count me a partner, receive him as myself.
18And if he hath wronged thee in any thing, or is in thy debt, put that to my account.
19I Paul have written it with my own hand: I will repay it: not to say to thee, that thou owest me thy own self also.
20Yea, brother. May I enjoy thee in the Lord. Refresh my bowels in the Lord.
21Trusting in thy obedience, I have written to thee: knowing that thou wilt also do more than I say.
22But withal prepare me also a lodging. For I hope that through your prayers I shall be given unto you.
23There salute thee Epaphras, my fellow prisoner in Christ Jesus;
24Mark, Aristarchus, Demas, and Luke my fellow labourers.
25The grace of our Lord Jesus Christ be with your spirit. Amen.
