2 Cô-rin-tô
Chương 3
Đối chiếu bản dịch
1Phải chăng chúng tôi lại bắt đầu tự giới thiệu mình ? Hoặc chẳng lẽ, như vài người, chúng tôi lại cần có thư giới thiệu chúng tôi với anh em, hoặc thư của anh em giới thiệu chúng tôi ?
2Thư giới thiệu chúng tôi là chính anh em. Thư ấy viết trong tâm hồn chúng tôi, mọi người đều biết và đã đọc.
3Rõ ràng anh em là bức thư của Đức Ki-tô được giao cho chúng tôi viết, không phải viết bằng mực đen, nhưng bằng Thần Khí của Thiên Chúa hằng sống, không phải ghi trên những tấm bia bằng đá, nhưng trên những tấm bia bằng thịt, tức là lòng người.
4Nhờ Đức Ki-tô, chúng tôi dám tin tưởng vào Thiên Chúa như vậy.
5Không phải vì tự chúng tôi, chúng tôi có khả năng để nghĩ rằng mình làm được gì, nhưng khả năng của chúng tôi là do ơn Thiên Chúa,
6Đấng ban cho chúng tôi khả năng phục vụ Giao Ước Mới, không phải Giao Ước căn cứ trên chữ viết, nhưng dựa vào Thần Khí. Vì chữ viết thì giết chết, còn Thần Khí mới ban sự sống.
7Nếu việc phục vụ Lề Luật –thứ Lề Luật chỉ đưa đến sự chết và được khắc ghi từng chữ trên những bia đá– mà được vinh quang đến nỗi dân Ít-ra-en không thể nhìn mặt ông Mô-sê được, vì mặt ông chói lọi vinh quang –dù đó chỉ là vinh quang chóng qua–,
8thì việc phục vụ Thần Khí lại không được vinh quang hơn sao ?
9Vì việc phục vụ án chết mà còn được vinh quang như thế, thì việc phục vụ đức công chính lại chẳng vinh quang hơn lắm sao ?
10So với vinh quang tuyệt vời này, thì vinh quang xưa kia chẳng vinh quang gì.
11Thật vậy, nếu cái chóng qua mà còn được vinh quang, thì cái còn mãi lại chẳng vinh quang hơn sao ?
12Vì có một niềm hy vọng như thế mà chúng ta thật vững dạ an lòng.
13Chúng ta không làm như ông Mô-sê lấy màn che để dân Ít-ra-en khỏi thấy khi nào cái chóng qua kia chấm dứt.
14Nhưng trí họ đã ra mê muội. Thật vậy, cho đến ngày nay, khi họ đọc Cựu Ước, tấm màn ấy vẫn còn, chưa được vén lên, vì chỉ trong Đức Ki-tô, tấm màn ấy mới được vứt bỏ.
15Phải, cho đến nay, mỗi khi họ đọc sách ông Mô-sê, tấm màn vẫn che phủ lòng họ.
16Nhưng khi người ta quay lại với Chúa, thì tấm màn mới được cất đi.
17Chúa là Thần Khí, và ở đâu có Thần Khí của Chúa, thì ở đó có tự do.
18Tất cả chúng ta, mặt không màn che, chúng ta phản chiếu vinh quang của Chúa như một bức gương ; như vậy, chúng ta được biến đổi nên giống cũng một hình ảnh đó, ngày càng trở nên rực rỡ hơn, như do bởi tác động của Chúa là Thần Khí.
1Are we beginning again to commend ourselves? Or do we need, as do some, letters of commendation to you or from you?
2You are our letter, written in our hearts, known and read by all men,
3being revealed that you are a letter of Christ, served by us, written not with ink, but with the Spirit of the living God; not in tablets of stone, but in tablets that are hearts of flesh.
4Such confidence we have through Christ toward God,
5not that we are sufficient of ourselves to account anything as from ourselves; but our sufficiency is from God,
6who also made us sufficient as servants of a new covenant, not of the letter but of the Spirit. For the letter kills, but the Spirit gives life.
7But if the service of death, written engraved on stones, came with glory, so that the children of Israel could not look steadfastly on the face of Moses for the glory of his face, which was passing away,
8won’t service of the Spirit be with much more glory?
9For if the service of condemnation has glory, the service of righteousness exceeds much more in glory.
10For most certainly that which has been made glorious has not been made glorious in this respect, by reason of the glory that surpasses.
11For if that which passes away was with glory, much more that which remains is in glory.
12Having therefore such a hope, we use great boldness of speech,
13and not as Moses, who put a veil on his face so that the children of Israel wouldn’t look steadfastly on the end of that which was passing away.
14But their minds were hardened, for until this very day at the reading of the old covenant the same veil remains, because in Christ it passes away.
15But to this day, when Moses is read, a veil lies on their heart.
16But whenever someone turns to the Lord, the veil is taken away.
17Now the Lord is the Spirit; and where the Spirit of the Lord is, there is liberty.
18But we all, with unveiled face seeing the glory of the Lord as in a mirror, are transformed into the same image from glory to glory, even as from the Lord, the Spirit.
