Gióp
Chương 17
Đối chiếu bản dịch
1My spirit shall be wasted, my days shall be shortened, and only the grave remaineth for me.
2I have not sinned, and my eye abideth in bitterness.
3Deliver me O Lord, and set me beside thee, and let any man’s hand fight against me.
4Thou hast set their heart far from understanding, therefore they shall not be exalted.
5He promiseth a prey to his companions, and the eyes of his children shall fail.
6He hath made me as it were a byword of the people, and I am an example before them.
7My eye is dim through indignation, and my limbs are brought as it were to nothing.
8The just shall be astonished at this, and the innocent shall be raised up against the hypocrite.
9And the just man shall hold on his way, and he that hath clean hands shall be stronger and stronger.
10Wherefore be you all converted, and come, and I shall not find among you any wise man.
11My days have passed away, my thoughts are dissipated, tormenting my heart.
12They have turned night into day, and after darkness I hope for light again.
13If I wait hell is my house, and I have made my bed in darkness.
14If I have said to rottenness: Thou art my father; to worms, my mother and my sister.
15Where is now then my expectation, and who considereth my patience?
16All that I have shall go down into the deepest pit: thinkest thou that there at least I shall have rest?
1Hơi thở tôi bay đi; các ngày tôi hầu hết; Mồ mả sẵn dành cho tôi!
2Kẻ cười nhạo vây chung quanh tôi, Mắt tôi hằng nom sự sỉ nhục của chúng nó.
3Xin Chúa ban cho tôi một bằng cớ; hãy bảo lãnh tôi bên Chúa; Vì ngoài Chúa ai sẽ bảo lãnh cho tôi?
4Vì Chúa khiến lòng chúng không thông sáng, Nên Chúa sẽ không cất chúng cao lên.
5Người nào nộp bằng hữu mình cho bị cướp, Mắt của con cái nó sẽ bị hao mòn.
6Nhưng Đức Chúa Trời có làm tôi trở nên tục ngữ của dân sự, Chúng khạc nhổ nơi mặt tôi.
7Mắt tôi lư lờ vì buồn rầu, tứ chi tôi thảy đều như một cái bóng.
8Các người ngay thẳng đều sẽ lấy làm lạ, Còn người vô tội sẽ nổi giận cùng kẻ ác tệ.
9Song người công bình sẽ bền vững trong đường lối mình, Và người có tay tinh sạch sẽ càng ngày càng được mạnh dạn.
10Nhưng, hỡi các ngươi, hết thảy khá biện luận lại nữa; Song ta không thấy trong các ngươi có ai khôn ngoan.
11Các ngày tôi đã qua, Các mưu ý tôi, tức các thiết ý của lòng tôi, đã bị diệt.
12Chúng lấy đêm trở làm ngày; Trước sự tối tăm, chúng nói rằng ánh sáng hầu gần.
13Nếu tôi trông cậy âm phủ làm nhà tôi, Nếu tôi đặt giường tôi tại nơi tối tăm;
14Vì tôi đã nói với cái huyệt rằng: Ngươi là cha ta; Với sâu bọ rằng: Các ngươi là mẹ và chị ta,
15Vậy thì sự trông cậy tôi ở đâu? Sự trông cậy tôi, ai sẽ thấy nó được?
16Khi tôi được an nghỉ trong bụi đất, Thì sự trông cậy sẽ đi xuống cửa âm phủ.
