Bảng dữ liệu bài viết

Dân Số Ký

Chương 5

Tin Lành · CU1

Đối chiếu bản dịch

Hai cột cùng theo sách, chương và câu Kinh Thánh.

CU1Chinese Union Version (simplified)

不洁的人

1耶和华晓谕摩西说:

2「你吩咐以色列人,使一切长大麻风的,患漏症的,并因死尸不洁净的,都出营外去。

3无论男女都要使他们出到营外,免得污秽他们的营;这营是我所住的。」

4以色列人就这样行,使他们出到营外。耶和华怎样吩咐摩西,以色列人就怎样行了。

赔偿亏负

5耶和华对摩西说:

6「你晓谕以色列人说:无论男女,若犯了人所常犯的罪,以致干犯耶和华,那人就有了罪。

7他要承认所犯的罪,将所亏负人的,如数赔还,另外加上五分之一,也归与所亏负的人。

8那人若没有亲属可受所赔还的,那所赔还的就要归与服事耶和华的祭司;至于那为他赎罪的公羊是在外。

9以色列人一切的圣物中,所奉给祭司的举祭都要归与祭司。

10各人所分别为圣的物,无论是什么,都要归给祭司。」

疑妻不贞的案件

11耶和华对摩西说:

12「你晓谕以色列人说:人的妻若有邪行,得罪她丈夫,

13有人与她行淫,事情严密,瞒过她丈夫,而且她被玷污,没有作见证的人,当她行淫的时候也没有被捉住,

14她丈夫生了疑恨的心,疑恨她,她是被玷污,或是她丈夫生了疑恨的心,疑恨她,她并没有被玷污,

15这人就要将妻送到祭司那里,又为她带着大麦面伊法十分之一作供物,不可浇上油,也不可加上乳香;因为这是疑恨的素祭,是思念的素祭,使人思念罪孽。

16「祭司要使那妇人近前来,站在耶和华面前。

17祭司要把圣水盛在瓦器里,又从帐幕的地上取点尘土,放在水中。

18祭司要叫那妇人蓬头散发,站在耶和华面前,把思念的素祭,就是疑恨的素祭,放在她手中。祭司手里拿着致咒诅的苦水,

19要叫妇人起誓,对她说:『若没有人与你行淫,也未曾背着丈夫做污秽的事,你就免受这致咒诅苦水的灾。

20你若背着丈夫行了污秽的事,在你丈夫以外有人与你行淫,

21(祭司叫妇人发咒起誓,)愿耶和华叫你大腿消瘦,肚腹发胀,使你在你民中被人咒诅,成了誓语;

22并且这致咒诅的水入你的肠中,要叫你的肚腹发胀,大腿消瘦。』妇人要回答说:『阿们,阿们。』

23「祭司要写这咒诅的话,将所写的字抹在苦水里,

24又叫妇人喝这致咒诅的苦水;这水要进入她里面变苦了。

25祭司要从妇人的手中取那疑恨的素祭,在耶和华面前摇一摇,拿到坛前;

26又要从素祭中取出一把,作为这事的纪念,烧在坛上,然后叫妇人喝这水。

27叫她喝了以后,她若被玷污,得罪了丈夫,这致咒诅的水必进入她里面变苦了,她的肚腹就要发胀,大腿就要消瘦,那妇人便要在他民中被人咒诅。

28若妇人没有被玷污,却是清洁的,就要免受这灾,且要怀孕。

29「妻子背着丈夫行了污秽的事,

30或是人生了疑恨的心,疑恨他的妻,就有这疑恨的条例。那时他要叫妇人站在耶和华面前,祭司要在她身上照这条例而行。

31男人就为无罪,妇人必担当自己的罪孽。」

KTCGKPVKinh Thánh Bản Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ (Công Giáo)

1ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê rằng :

2“Hãy truyền cho con cái Ít-ra-en phải đuổi ra khỏi trại mọi người bị bệnh phong, mọi kẻ mắc bệnh lậu, mọi người nhiễm uế vì xác chết :

3Các ngươi phải đuổi chúng, bất kể đàn ông hay đàn bà, các ngươi phải đuổi ra khỏi trại, kẻo chúng làm ô uế trại, nơi Ta cư ngụ ở giữa chúng.”

4Con cái Ít-ra-en đã làm như thế : họ đã đuổi những người ấy ra khỏi trại. Con cái Ít-ra-en đã làm như ĐỨC CHÚA đã phán với ông Mô-sê.

5ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê rằng :

6“Ngươi hãy nói với con cái Ít-ra-en : ‘Phàm ai, đàn ông hay đàn bà, vì bất trung với ĐỨC CHÚA, mà phạm một trong những tội người ta quen phạm, thì con người ấy phải chịu phạt.

7Nó phải xưng thú tội mình đã phạm và đền bù đầy đủ, ngoài ra còn phải trả thêm một phần năm nữa cho người mình đã làm thiệt hại.

8Nếu người này không có bà con gần để lãnh của bồi thường thiệt hại, thì vật bồi thường sẽ thuộc về ĐỨC CHÚA, tức là thuộc về tư tế, chưa kể con dê xá tội phải dâng để làm nghi thức xá tội cho người mắc lỗi.

9Mọi của trích dâng và mọi hiến vật mà con cái Ít-ra-en dâng cho tư tế đều thuộc về tư tế.

10Hiến vật của ai thì thuộc về người ấy ; còn nếu đã dâng cho tư tế thì là của tư tế.’”

11ĐỨC CHÚA phán với ông Mô-sê :

12“Ngươi hãy nói với con cái Ít-ra-en và bảo chúng : Nếu ai bị vợ mất nết phản bội,

13nghĩa là có người nằm với người đàn bà ấy mà người chồng không biết ; và người vợ đã bí mật thất tiết mà không có ai làm chứng cáo tội, không bắt được quả tang ;

14hoặc người chồng nổi máu ghen và ghen tức vợ đã thật sự thất tiết, hoặc nổi máu ghen và ghen tức vợ mà thật ra vợ đã không thất tiết,

15thì bấy giờ người chồng phải dẫn vợ đến gặp tư tế, mà tiến dâng bốn lít rưỡi bột lúa mạch vì chuyện vợ mình ; nhưng không rưới dầu lên trên và cũng không đổ hương vào, bởi đó là lễ phẩm dâng vì ghen tuông, lễ phẩm để tố cáo tội lỗi.

16Tư tế sẽ đưa người đàn bà đến đứng trước nhan ĐỨC CHÚA,

17và lấy một bình sành đựng nước thánh, rồi lấy chút bụi trên nền Nhà Tạm bỏ vào nước.

18Sau đó, tư tế đặt người đàn bà đứng trước nhan ĐỨC CHÚA và lột khăn trùm đầu nó ra, rồi đặt lên hai bàn tay nó lễ phẩm tố cáo, nghĩa là lễ phẩm vì ghen tuông ; đồng thời tay tư tế cầm bình nước chỉ sự đắng cay và nguyền rủa.

19Bấy giờ tư tế sẽ buộc người đàn bà thề và nói với nó rằng : ‘Nếu đã không có người đàn ông nào nằm với chị và nếu chị đã không mất nết mà thất tiết khi chị đang có chồng, thì nước đắng cay và nguyền rủa này sẽ vô hại cho chị.

20Còn nếu chị có chồng mà mất nết và đã thất tiết với chồng, vì một người đàn ông khác, không phải là chồng chị, đã cho chị nằm với nó –

21tư tế buộc người đàn bà thề độc và nói với nó– Xin ĐỨC CHÚA làm cho dạ chị héo đi, bụng chị sình lên, khiến giữa đồng bào chị, chị thành đề tài cho người ta nguyền rủa và chúc dữ cho nhau.

22Xin cho nước đắng cay này ngấm vào nội tạng chị, khiến bụng chị sình lên và dạ chị héo đi.’ Người đàn bà ấy sẽ thưa : ‘A-men. A-men.’

23Tư tế viết những lời nguyền rủa ấy vào giấy và cho nhoà đi trong nước đắng cay,

24rồi bắt người đàn bà phải uống nước đắng cay và nguyền rủa đó ; nước nguyền rủa sẽ ngấm vào người ấy để gây ra cay đắng.

25Tư tế sẽ nhận lấy từ tay người đàn bà lễ phẩm vì ghen tuông, làm nghi thức trước nhan ĐỨC CHÚA và đặt trên bàn thờ.

26Sau đó ông sẽ đưa nước ấy cho người đàn bà uống.

27Tư tế cho nó uống nước rồi, nếu thật nó đã thất tiết và phản bội chồng, thì nước nguyền rủa sẽ ngấm vào nó để gây ra cay đắng, và tạng phủ nó sẽ sình lên, dạ nó héo đi. Giữa đồng bào, người đàn bà đó sẽ thành đề tài nguyền rủa.

28Nếu người đàn bà đó đã không thất tiết, nhưng vẫn trong sạch, thì sẽ không bị hại và sẽ sinh con.

29Đó là luật về chuyện ghen tuông, khi một người đàn bà có chồng mà mất nết và đã thất tiết với chồng,

30hoặc khi người đàn ông nổi máu ghen và ghen tức vợ mình : thì người chồng phải đặt vợ trước nhan ĐỨC CHÚA, và tư tế phải áp dụng đầy đủ luật này.

31Người chồng sẽ vô can, còn người đàn bà sẽ mang lấy tội mình.”

Đã sao chép câu kinh thánh vào bộ nhớ tạm