Bảng dữ liệu bài viết

Ca Thương

Chương 3

Tin Lành · CU1

Đối chiếu bản dịch

Hai cột cùng theo sách, chương và câu Kinh Thánh.

CU1Chinese Union Version (simplified)

刑罚、悔改、希望

1我是因耶和华忿怒的杖, 遭遇困苦的人。

2他引导我,使我行在黑暗中, 不行在光明里。

3他真是终日再三反手攻击我。

4他使我的皮肉枯干; 他折断我的骨头。

5他筑垒攻击我, 用苦楚和艰难围困我。

6他使我住在幽暗之处, 像死了许久的人一样。

7他用篱笆围住我,使我不能出去; 他使我的铜链沉重。

8我哀号求救; 他使我的祷告不得上达。

9他用凿过的石头挡住我的道; 他使我的路弯曲。

10他向我如熊埋伏, 如狮子在隐密处。

11他使我转离正路, 将我撕碎,使我凄凉。

12他张弓将我当作箭靶子。

13他把箭袋中的箭射入我的肺腑。

14我成了众民的笑话; 他们终日以我为歌曲。

15他用苦楚充满我,使我饱用茵 。

16他又用沙石碜断我的牙, 用灰尘将我蒙蔽。

17你使我远离平安, 我忘记好处。

18我就说:我的力量衰败; 我在耶和华那里毫无指望!

19耶和华啊,求你记念我 如茵 和苦胆的困苦窘迫。

20我心想念这些, 就在里面忧闷。

21我想起这事, 心里就有指望。

22我们不致消灭, 是出于耶和华诸般的慈爱; 是因他的怜悯不致断绝。

23每早晨,这都是新的; 你的诚实极其广大!

24我心里说:耶和华是我的分, 因此,我要仰望他。

25凡等候耶和华,心里寻求他的, 耶和华必施恩给他。

26人仰望耶和华, 静默等候他的救恩, 这原是好的。

27人在幼年负轭, 这原是好的。

28他当独坐无言, 因为这是耶和华加在他身上的。

29他当口贴尘埃, 或者有指望。

30他当由人打他的腮颊, 要满受凌辱。

31因为主必不永远丢弃人。

32主虽使人忧愁, 还要照他诸般的慈爱发怜悯。

33因他并不甘心使人受苦, 使人忧愁。

34人将世上被囚的踹在脚下,

35或在至高者面前屈枉人,

36或在人的讼事上颠倒是非, 这都是主看不上的。

37除非主命定, 谁能说成就成呢?

38祸福不都出于至高者的口吗?

39活人因自己的罪受罚, 为何发怨言呢?

40我们当深深考察自己的行为, 再归向耶和华。

41我们当诚心向天上的 神举手祷告。

42我们犯罪背逆, 你并不赦免。

43你自被怒气遮蔽,追赶我们; 你施行杀戮,并不顾惜。

44你以黑云遮蔽自己, 以致祷告不得透入。

45你使我们在万民中成为污秽和渣滓。

46我们的仇敌都向我们大大张口。

47恐惧和陷坑,残害和毁灭, 都临近我们。

48因我众民遭的毁灭, 我就眼泪下流如河。

49我的眼多多流泪, 总不止息,

50直等耶和华垂顾, 从天观看。

51因我本城的众民, 我的眼,使我的心伤痛。

52无故与我为仇的追逼我, 像追雀鸟一样。

53他们使我的命在牢狱中断绝, 并将一块石头抛在我身上。

54众水流过我头, 我说:我命断绝了!

55耶和华啊, 我从深牢中求告你的名。

56你曾听见我的声音; 我求你解救, 你不要掩耳不听。

57我求告你的日子,你临近我, 说:不要惧怕!

58主啊,你伸明了我的冤; 你救赎了我的命。

59耶和华啊,你见了我受的委屈; 求你为我伸冤。

60他们仇恨我,谋害我, 你都看见了。

61耶和华啊,你听见他们辱骂我的话, 知道他们向我所设的计,

62并那些起来攻击我的人口中所说的话, 以及终日向我所设的计谋。

63求你观看, 他们坐下,起来,都以我为歌曲。

64耶和华啊,你要按着他们手所做的 向他们施行报应。

65你要使他们心里刚硬, 使你的咒诅临到他们。

66你要发怒追赶他们, 从耶和华的天下除灭他们。

VIE1925Kinh Thánh Bản Truyền Thống (1925)

1Ta là người đã thấy khốn khổ bởi gậy thạnh nộ của Ngài.

2Ngài đã dắt ta và khiến ta bước đi trong tối tăm, chẳng bước đi trong sáng láng.

3Chắc Ngài trở tay cả ngày nghịch cùng ta nhiều lần.

4Ngài đã làm hao mòn thịt và da, đã bẻ gãy xương ta,

5Đã xây đắp nghịch cùng ta, vây ta bằng mật đắng và sự nhọc nhằn,

6Khiến ta ở trong nơi tối tăm, như người đã chết từ lâu đời.

7Ngài đã bao bọc ta bằng tường, mà không cho ra; lại làm cho nặng xiềng ta.

8Khi ta kêu la và xin cứu, Ngài bịt tai chẳng nghe lời cầu nguyện;

9Lấy những đá đẽo lấp lối ta; Ngài đã làm cho đường nẻo ta quanh quẹo.

10Ngài đối với ta như gấu rình rập, như sư tử nơi kín đáo;

11Khiến ta lạc đường và vồ xé ta, cho ta phải sầu não.

12Ngài đã giương cung và chọn ta làm tròng cho tên Ngài.

13Ngài đã khiến tên trong bao Ngài vào trái cật ta:

14Ta làm trò cười cho cả dân ta, họ lấy ta làm bài hát cả ngày.

15Ngài đã cho ta đầy dẫy sự đắng cay, cho ta no nê bằng ngải cứu.

16Ngài đã lấy sỏi bẻ răng ta; vùi ta vào trong tro.

17Ngài khiến hồn ta xa sự bình an, ta đã quên phước lành.

18Ta rằng: Hết sức mạnh ta, dứt lòng trông đợi Đức Giê-hô-va.

19Hãy nhớ đến sự hoạn nạn khốn khổ ta, là ngải cứu và mật đắng.

20Hồn ta còn nhớ đến, và hao mòn trong ta.

21Ta nhớ lại sự đó, thì có sự trông mong:

22Aáy là nhờ sự nhân từ Đức Giê-hô-va mà chúng ta chưa tuyệt. Vì sự thương xót của Ngài chẳng dứt.

23Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành tín Ngài là lớn lắm.

24Hồn ta nói: Đức Giê-hô-va là cơ nghiệp ta, nên ta để lòng trông cậy nơi Ngài.

25Đức Giê-hô-va ban sự nhân từ cho những kẻ trông đợi Ngài, cho linh hồn tìm cầu Ngài.

26Thật tốt cho người trông mong và yên lặng đợi chờ sự cứu rỗi của Đức Giê-hô-va.

27Thật tốt cho người mang ách lúc trẻ thơ.

28Phải, nó phải ngồi một mình và làm thinh, vì Ngài đã gán ách trên mình.

29Nó khá để miệng trong bụi đất! hoặc giả sẽ có sự trông mong.

30Nó khá đưa má ra cho kẻ vả, khá chịu đầy nhuốc nhơ.

31Vì Chúa chẳng hề bỏ cho đến đời đời.

32Dầu Ngài đã làm cho lo buồn, còn sẽ thương xót theo sự dư dật của lòng nhân từ Ngài;

33Vì ấy là chẳng phải bổn tâm Ngài làm cho con cái loài người cực khổ và buồn rầu.

34Khi người ta giày đạp mọi kẻ tù trong đất,

35Khi uốn cong lý đoán của người trước mặt Đấng Rất Cao,

36Khi điên đảo ai trong sự xét đoán, thì Chúa chẳng ưng chịu.

37Nếu chẳng phải Chúa truyền lịnh, ai hay nói ra và sự ấy được thành?

38Há chẳng phải từ miệng Đấng Rất Cao ra tai họa và phước lành?

39Cớ sao người đang sống phàn nàn vì chịu hình phạt về tội lỗi mình?

40Chúng ta hãy xét và thử đường mình, trở về cùng Đức Giê-hô-va.

41Chúng ta hãy giơ lòng và tay lên đến Đức Chúa Trời trên trời.

42Chúng tôi đã phạm phép, đã bạn nghịch; Ngài đã chẳng dung thứ!

43Ngài lấy giận che mình và đuổi theo chúng tôi, giết lát chúng tôi, chẳng thương xót.

44Ngài ẩn mình trong mây, đến nỗi chẳng lời cầu nguyện nào thấu qua được.

45Ngài làm chúng tôi ra của bỏ, ra đồ rác rến trong dân sự.

46Mọi kẻ nghịch thù hả miệng rộng nghịch cùng chúng tôi.

47Chúng tôi đã mắc sự sợ hãi, hầm hố, hủy diệt, và hư hại.

48Mắt tôi chảy dòng nước, vì gái dân tôi mắc diệt vong.

49Mắt tôi tuôn nước mắt, không thôi cũng không ngớt,

50Cho đến chừng nào Đức Giê-hô-va đoái xem, từ trên trời ngó xuống.

51Mắt tôi làm khổ linh hồn tôi, vì mọi con gái của thành tôi.

52Những kẻ vô cớ thù nghịch tôi đã đuổi tôi như đuổi chim.

53Họ muốn giết tôi nơi ngục tối, và ném đá trên tôi.

54Nước lên ngập đầu tôi, tôi nói: Ta phải chết mất!

55Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi từ nơi ngục tối rất sâu kêu cầu danh Ngài.

56Ngài chúng con đã nghe tiếng tôi, xin đừng bịt tai khỏi hơi thở và lời kêu van tôi.

57Ngày tôi cầu Ngài, Ngài đã đến gần tôi, đã phán cùng tôi: Chớ sợ hãi chi!

58Hỡi Chúa, Ngài đã đối nại việc hồn tôi, là Đấng chuộc mạng tôi.

59Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã thấy người ta hiếp đáp tôi: xin đoán xét việc tôi!

60Chúng nó báo thù, lập mưu hại tôi, thì Ngài đã thấy hết.

61Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã nghe chúng nó sỉ nhục, bày mọi mưu chước nghịch cùng tôi.

62Những môi miếng của kẻ dấy nghịch cùng tôi và mưu kế lập ra hại tôi cả ngày.

63Xin Ngài xem sự ngồi xuống và đứng dậy của chúng nó; tôi là bài hát của chúng nó.

64Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ báo trả chúng nó tùy theo việc tay chúng nó làm.

65Ngài sẽ ban lòng cứng cỏi cho chúng nó, sự rủa sả giáng trên chúng nó.

66Ngài sẽ lấy cơn giận và đuổi theo, hủy hoại chúng nó khỏi dưới trời của Đức Giê-hô-va.

Đã sao chép câu kinh thánh vào bộ nhớ tạm