Hê-bơ-rơ
Chương 1
Đối chiếu bản dịch
The Supremacy of the Son
1On many past occasions and in many different ways, God spoke to our fathers through the prophets.
2But in these last days He has spoken to us by His Son,whom He appointed heir of all things, and through whom He made the universe.
3The Son is the radiance of God’s glory and the exact representation of His nature, upholding all things by His powerful word. After He had provided purification for sins, He sat down at the right hand of the Majesty on high.
4So He became as far superior to the angels as the name He has inherited is excellent beyond theirs.
5For to which of the angels did God ever say: “You are My Son;today I have become Your Father”? Or again: “I will be His Father,and He will be My Son”?
6And again, when God brings His firstborn into the world, He says: “Let all God’s angels worship Him.”
7Now about the angels He says: “He makes His angels winds,His servants flames of fire.”
8But about the Son He says: “Your throne, O God, endures forever and ever,and justice is the scepter of Your kingdom.
9You have loved righteousnessand hated wickedness;therefore God, Your God, has anointed Youabove Your companions with the oil of joy.”
10And: “In the beginning, O Lord, You laid the foundations of the earth,and the heavens are the work of Your hands.
11They will perish, but You remain;they will all wear out like a garment.
12You will roll them up like a robe;like a garmentthey will be changed;but You remain the same,and Your years will never end.”
13Yet to which of the angels did God ever say: “Sit at My right handuntil I make Your enemies a footstool for Your feet”?
14Are not the angelsministering spirits sent to serve those who will inherit salvation?
1Đời xưa, Đức Chúa Trời đã dùng các đấng tiên tri phán dạy tổ phụ chúng ta nhiều lần nhiều cách,
2rồi đến những ngày sau rốt nầy, Ngài phán dạy chúng ta bởi Con Ngài, là Con mà Ngài đã lập lên kế tự muôn vật, lại bởi Con mà Ngài đã dựng nên thế gian;
3Con là sự chói sáng của sự vinh hiển Đức Chúa Trời và hình bóng của bản thể Ngài, lấy lời có quyền phép Ngài nâng đỡ muôn vật; sau khi Con làm xong sự sạch tội, bèn ngồi bên hữu Đấng tôn nghiêm ở trong nơi rất cao,
4vậy được hưởng danh cao hơn danh thiên sứ bao nhiêu, thì trở nên cao trọng hơn thiên sứ bấy nhiêu.
5Vả, Đức Chúa Trời há có bao giờ phán cùng thiên sứ nào rằng: Ngươi là Con ta, Ngày nay ta đã sanh ngươi? Lại há có khi nào phán: Ta sẽ làm Cha người, Người sẽ làm Con ta?
6Còn khi Ngài đưa Con đầu lòng mình vào thế gian, thì phán rằng: Mọi thiên sứ của Đức Chúa Trời phải thờ lạy Con.
7Nói về thiên sứ thì Ngài phán rằng: Đức Chúa Trời làm cho thiên sứ Ngài như gió, Và tôi tớ Ngài như ngọn lửa.
8Nhưng nói về Con thì lại phán rằng: Hỡi Đức Chúa Trời, ngôi Chúa còn mãi đời nọ qua đời kia, Quyền bính của nước Chúa là quyền bính ngay thẳng.
9Chúa ưa điều công bình, ghét điều gian ác; Cho nên, hỡi Chúa, Đức Chúa Trời của Chúa lấy dầu vui mừng xức cho, Khiến Chúa trổi hơn kẻ đồng loại mình.
10Lại có phán: Hỡi Chúa, ban đầu trước hết Chúa đã dựng nền đất, Và các từng trời cũng là công việc của tay Chúa.
11Trời đất sẽ hư đi, nhưng Chúa hằng có; Trời đất sẽ cũ đi như cái áo;
12Ngài sẽ cuốn nó lại như cái áo choàng, Rồi trời đất sẽ biến đổi, Nhưng Chúa vẫn y nguyên, Các năm của Chúa không hề cùng.
13Đức Chúa Trời há có bao giờ phán cùng thiên sứ nào rằng: Hãy ngồi bên hữu ta, Cho đến chừng nào ta để kẻ thù nghịch làm bệ dưới chân ngươi?
14Các thiên sứ há chẳng phải đều là thần hầu việc Đức Chúa Trời, đã được sai xuống để giúp việc những người sẽ hưởng cơ nghiệp cứu rỗi hay sao?
