Hê-bơ-rơ
Chương 4
Đối chiếu bản dịch
1Let us fear therefore, lest haply, a promise being left of entering into his rest, any one of you should seem to have come short of it.
2For indeed we have had good tidings preached unto us, even as also they: but the word of hearing did not profit them, because it was not united by faith with them that heard.
3For we who have believed do enter into that rest; even as he hath said,As I sware in my wrath, They shall not enter into my rest:although the works were finished from the foundation of the world.
4For he hath said somewhere of the seventh day on this wise, And God rested on the seventh day from all his works;
5and in this place again,They shall not enter into my rest.
6Seeing therefore it remaineth that some should enter thereinto, and they to whom the good tidings were before preached failed to enter in because of disobedience,
7he again defineth a certain day, To-day, saying in David so long a time afterward (even as hath been said before),To-day if ye shall hear his voice, Harden not your hearts.
8For if Joshua had given them rest, he would not have spoken afterward of another day.
9There remaineth therefore a sabbath rest for the people of God.
10For he that is entered into his rest hath himself also rested from his works, as God did from his.
11Let us therefore give diligence to enter into that rest, that no man fall after the same example of disobedience.
12For the word of God is living, and active, and sharper than any two-edged sword, and piercing even to the dividing of soul and spirit, of both joints and marrow, and quick to discern the thoughts and intents of the heart.
13And there is no creature that is not manifest in his sight: but all things are naked and laid open before the eyes of him with whom we have to do.
14Having then a great high priest, who hath passed through the heavens, Jesus the Son of God, let us hold fast our confession.
15For we have not a high priest that cannot be touched with the feeling of our infirmities; but one that hath been in all points tempted like as we are, yet without sin.
16Let us therefore draw near with boldness unto the throne of grace, that we may receive mercy, and may find grace to help us in time of need.
1Vậy chúng ta phải sợ rằng trong khi lời hứa được vào chốn yên nghỉ của Người vẫn còn đó, mà có ai trong anh em bị coi đã mất cơ hội.
2Quả thế, chúng ta đã được nghe loan báo Tin Mừng như những người kia. Nhưng lời họ đã nghe không sinh ích gì cho họ, bởi vì những kẻ đã nghe không lấy đức tin đáp lại lời giảng.
3Còn chúng ta là những người tin, chúng ta đang vào chốn yên nghỉ đó, như lời Thiên Chúa đã phán : *Nên Ta mới thịnh nộ thề rằng : chúng sẽ không được vào chốn yên nghỉ của Ta.* Công việc của Thiên Chúa đã hoàn thành từ tạo thiên lập địa,
4như có chỗ Thiên Chúa phán về ngày thứ bảy rằng : *Khi đã làm xong mọi công việc, thì ngày thứ bảy Thiên Chúa nghỉ*.
5Trong đoạn thánh vịnh nói trên, lại cũng có lời chép rằng : *Chúng sẽ không được vào chốn yên nghỉ của Ta.*
6Vậy vì phải có một số người được vào chốn yên nghỉ, và vì những người đầu tiên được nghe loan báo Tin Mừng đã không được vào bởi họ bất tuân,
7nên Thiên Chúa lại ấn định một ngày khác, tức là *ngày hôm nay,* khi Người dùng vua Đa-vít mà phán, sau một thời gian rất lâu dài, như đã nói ở trên : *Ngày hôm nay, nếu các ngươi nghe tiếng Chúa, thì chớ cứng lòng*.
8Thật vậy, nếu ông Giô-suê đã cho họ được yên nghỉ, thì sau đó, Thiên Chúa đã chẳng nói đến một ngày khác nữa.
9Như thế, Dân Thiên Chúa còn có thể được nghỉ như Thiên Chúa nghỉ ngày thứ bảy,
10vì ai đã vào chốn yên nghỉ của Thiên Chúa, thì cũng đã nghỉ sau khi làm xong công việc của mình, như Thiên Chúa đã *nghỉ sau khi làm xong công việc của Người.*
11Vậy, chúng ta hãy cố gắng vào chốn yên nghỉ này, kẻo có ai cũng theo gương bất tuân đó mà sa ngã.
12Lời Thiên Chúa là lời sống động, hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi : xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tuỷ ; lời đó phê phán tâm tình cũng như tư tưởng của lòng người.
13Vì không có loài thụ tạo nào mà không hiện rõ trước Lời Chúa, nhưng tất cả đều trần trụi và phơi bày trước mặt Đấng có quyền đòi chúng ta trả lẽ.
14Chúng ta có một vị Thượng Tế siêu phàm đã băng qua các tầng trời, là Đức Giê-su, Con Thiên Chúa. Vậy chúng ta hãy giữ vững lời tuyên xưng đức tin.
15Vị Thượng Tế của chúng ta không phải là Đấng không biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta, vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta, nhưng không phạm tội.
16Bởi thế, ta hãy mạnh dạn tiến lại gần ngai Thiên Chúa là nguồn ân sủng, để được xót thương và lãnh ơn trợ giúp mỗi khi cần.
