Psalms
장 106
번역 비교
1Praise ye Jah, give thanks to Jehovah, For good, for to the age, [is] His kindness.
2Who doth utter the mighty acts of Jehovah? Soundeth all His praise?
3O the happiness of those keeping judgment, Doing righteousness at all times.
4Remember me, O Jehovah, With the favour of Thy people, Look after me in Thy salvation.
5To look on the good of Thy chosen ones, To rejoice in the joy of Thy nation, To boast myself with Thine inheritance.
6We have sinned with our fathers, We have done perversely, we have done wickedly.
7Our fathers in Egypt, Have not considered wisely Thy wonders, They have not remembered The abundance of Thy kind acts, And provoke by the sea, at the sea of Suph.
8And He saveth them for His name's sake, To make known His might,
9And rebuketh the sea of Suph, and it is dried up, And causeth them to go Through depths as a wilderness.
10And He saveth them from the hand Of him who is hating, And redeemeth them from the hand of the enemy.
11And waters cover their adversaries, One of them hath not been left.
12And they believe in His words, they sing His praise,
13They have hasted — forgotten His works, They have not waited for His counsel.
14And they lust greatly in a wilderness, And try God in a desert.
15And He giveth to them their request, And sendeth leanness into their soul.
16And they are envious of Moses in the camp, Of Aaron, Jehovah's holy one.
17Earth openeth, and swalloweth up Dathan, And covereth over the company of Abiram.
18And fire burneth among their company, A flame setteth on fire the wicked.
19They make a calf in Horeb, And bow themselves to a molten image,
20And change their Honour Into the form of an ox eating herbs.
21They have forgotten God their saviour, The doer of great things in Egypt,
22Of wonderful things in the land of Ham, Of fearful things by the sea of Suph.
23And He saith to destroy them, Unless Moses, His chosen one, Had stood in the breach before Him, To turn back His wrath from destroying.
24And they kick against the desirable land, They have not given credence to His word.
25And they murmur in their tents, They have not hearkened to the voice of Jehovah.
26And He lifteth up His hand to them, To cause them to fall in a wilderness,
27And to cause their seed to fall among nations, And to scatter them through lands.
28And they are coupled to Baal-Peor, And eat the sacrifices of the dead,
29And they provoke to anger by their actions, And a plague breaketh forth upon them,
30And Phinehas standeth, and executeth judgment, And the plague is restrained,
31And it is reckoned to him to righteousness, To all generations — unto the age.
32And they cause wrath by the waters of Meribah, And it is evil to Moses for their sakes,
33For they have provoked his spirit, And he speaketh wrongfully with his lips.
34They have not destroyed the peoples, As Jehovah had said to them,
35And mix themselves among nations, and learn their works,
36And serve their idols, And they are to them for a snare.
37And they sacrifice their sons And their daughters to destroyers,
38And they shed innocent blood — Blood of their sons and of their daughters, Whom they have sacrificed to idols of Canaan, And the land is profaned with blood.
39And they are defiled with their works, And commit whoredom in their habitual doings.
40And the anger of Jehovah Is kindled against His people, And He doth abominate His inheritance.
41And giveth them into the hand of nations, And those hating them rule over them,
42And their enemies oppress them, And they are humbled under their hand.
43Many times He doth deliver them, And they rebel in their counsel, And they are brought low in their iniquity.
44And He looketh on their distress When He heareth their cry,
45And remembereth for them His covenant, And is comforted, According to the abundance of His kindness.
46And He appointeth them for mercies Before all their captors.
47Save us, O Jehovah our God, and gather us from the nations, To give thanks to Thy holy name, To glory in Thy praise.
48Blessed [is] Jehovah, God of Israel, From the age even unto the age. And all the people said, 'Amen, praise Jah!'
1Ha-lê-lu-gia! Hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, vì Ngài là thiện; Sự nhân từ Ngài còn đến đời đời.
2Ai có thể thuật các công việc quyền năng của Đức Giê-hô-va, Truyền ra hết sự ngợi khen của Ngài?
3Phước cho người nào gìn giữ sự đoan chánh, Và làm theo sự công bình luôn luôn!
4Hỡi Đức Giê-hô-va, xin hãy nhớ lại tôi tùy ơn Ngài làm cho dân sự Ngài; Hãy lấy sự cứu rỗi mà đến viếng tôi,
5Hầu cho tôi thấy sự thới thạnh của kẻ được Ngài chọn, Hưởng sự vui vẻ của dân sự Ngài, Và được khoe mình với cơ nghiệp Ngài.
6Chúng tôi và tổ phụ chúng tôi đã phạm tội; Chúng tôi có phạm sự gian tà, và làm cách hung ác.
7Tại Ê-díp-tô tổ phụ chúng tôi không chăm chỉ về các phép lạ Chúa, Cũng chẳng nhớ lại sự nhân từ dư dật của Chúa; Nhưng lại phản nghịch bên biển, tức là Biển đỏ.
8Dầu vậy, Ngài cứu họ vì cớ danh Ngài, Hầu cho bày ra quyền năng của Ngài.
9Ngài quở Biển đỏ, nó bèn khô; Ngài dẫn Y-sơ-ra-ên đi ngang qua vực sâu như ngang đồng vắng.
10Ngài giải cứu họ khỏi tay kẻ ghen ghét, Chuộc họ khỏi tay kẻ thù nghịch.
11Nước chụp phủ những kẻ hà hiếp họ; Chẳng còn lại một người.
12Bấy giờ họ mới tin lời của Ngài, Bèn hát ngợi khen Ngài.
13Họ lại mau mau quên các công việc Ngài, Không chờ đợi lời chỉ giáo Ngài,
14Nhưng có lòng tham dục quá đỗi tại trong đồng vắng, Và thử Đức Chúa Trời nơi vắng vẻ.
15Ngài ban cho chúng nó điều chúng nó cầu xin; Nhưng sai bịnh tổn hại linh hồn chúng nó.
16Trong trại quân họ ganh ghét Môi-se Và A-rôn, là người thánh của Đức Giê-hô-va.
17Đất hả ra nuốt Đa-than, Và lấp bọn A-bi-ran.
18Có lửa phát cháy trong hội chúng nó, Ngọn lửa thiêu đốt những kẻ ác.
19Tổ phụ tôi làm một bò tơ tại Hô-rếp, Thờ lạy trước mặt hình đúc;
20Họ đổi sự vinh hiển mình Ra hình dạng con bò ăn cỏ.
21Họ quên Đức Chúa Trời là Đấng cứu rỗi mình, Và đã có làm công việc lớn lao ở Ê-díp-tô,
22Những việc lạ k” trong xứ Cham, Và các điều đáng kinh hãi ở bên Biển đỏ.
23Vì vậy, Ngài phán rằng sẽ diệt chúng nó đi; Nhưng Môi-se, là kẻ Ngài chọn, đứng nơi triệt hạ trước mặt Ngài, Đặng can gián cơn giận Ngài, e Ngài hủy diệt họ chăng.
24Tổ phụ chúng tôi khinh bỉ xứ tốt đẹp, Không tin lời của Chúa,
25Song nói lằm bằm trong trại mình, Không nghe tiếng Đức Giê-hô-va.
26Vì vậy, Ngài thề cùng chúng nó rằng: Sẽ làm chúng nó sa ngã trong đồng vắng,
27Khiến dòng dõi họ sa ngã giữa muôn nước, Và làm tản lạc họ trong các xứ.
28Tổ phụ chúng tôi cũng cúng thờ Ba-anh-Phê-ô, Aên của lễ cúng kẻ chết;
29Như vậy họ chọc giận Đức Chúa Trời vì những việc làm của họ, Và ôn dịch bèn phát ra giữa họ.
30Bấy giờ Phi-nê-a chỗi dậy đoán xét, Và ôn dịch bèn ngừng lại.
31Từ đời nầy qua đời kia việc đó kể cho người là công bình, Cho đến đời đời vô cùng.
32Tổ phụ chúng tôi cũng chọc giận Ngài tại nước Mê-ri-ba, Nên, vì cớ họ, có tai họa xảy đến cho Môi-se;
33Aáy vì họ chọc rối trí người, Nên người nói những lời vô-ý.
34Họ không hủy diệt các dân, Y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn họ;
35Nhưng lại pha lộn với các dân, Tập theo công việc chúng nó,
36Và hầu việc hình tượng chúng nó, Là điều gây làm cái bẫy cho mình.
37Họ bắt con trai con gái mình Mà cúng tế ma quỉ.
38Làm đổ huyết vô tội ra, Tức là huyết của con trai con gái mình, Mà họ cúng tế cho hình tượng xứ Ca-na-an; Nên xứ bị ô uế bởi huyết ấy.
39Như vậy, họ làm cho mình bị ô uế vì công việc mình, Lấy sự làm mình mà thông dâm.
40Nhân đó cơn giận Đức Giê-hô-va nổi lên cùng dân sự Ngài, Ngài gớm ghiếc cơ nghiệp mình;
41Ngài phó họ vào tay các ngoại bang; Những kẻ ghen ghét họ cai trị trên họ.
42Kẻ thù nghịch cũng hà hiếp tổ phụ chúng ta. Họ bị phục dưới tay chúng nó.
43Nhiều lần Chúa giải cứu tổ phụ chúng ta, Nhưng họ phiền lòng Ngài bởi ý muốn họ, Và họ hèn mọn vì tội ác của họ.
44Dầu vậy, khi nghe tiếng kêu cầu của họ, Ngài bèn đoái xem họ trong cơn gian truân họ,
45Nhớ lại vì họ giao ước mình, Và thương xót họ tùy sự nhân từ dư dật của Ngài.
46Ngài cũng làm cho họ được ơn Bên những kẻ bắt họ làm phu tù.
47Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời chúng tôi, xin hãy cứu chúng tôi, Nhóm hiệp chúng tôi từ giữa các nước, Hầu cho chúng tôi cảm tạ danh thánh Chúa, úa, Và khoe mình về sự ngợ hen Chúaa.
48Đáng ngợi khen Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, Từ trước vô cùng cho đến đời đời mãi mãi! Cả dân sự khá nói: A-men! Ha-lê-lu-gia!
