Philemon
장 1
번역 비교
1Paul, a prisoner of Christ Jesus, and Timotheus the brother, to Philemon our beloved and fellow-worker,
2and Apphia the beloved, and Archippus our fellow-soldier, and the assembly in thy house:
3Grace to you, and peace, from God our Father, and the Lord Jesus Christ!
4I give thanks to my God, always making mention of thee in my prayers,
5hearing of thy love and faith that thou hast unto the Lord Jesus and toward all the saints,
6that the fellowship of thy faith may become working in the full knowledge of every good thing that [is] in you toward Christ Jesus;
7for we have much joy and comfort in thy love, because the bowels of the saints have been refreshed through thee, brother.
8Wherefore, having in Christ much boldness to command thee that which is fit —
9because of the love I rather entreat, being such an one as Paul the aged, and now also a prisoner of Jesus Christ;
10I entreat thee concerning my child — whom I did beget in my bonds — Onesimus,
11who once was to thee unprofitable, and now is profitable to me and to thee,
12whom I did send again, and thou him (that is, my own bowels) receive,
13whom I did wish to retain to myself, that in thy behalf he might minister to me in the bonds of the good news,
14and apart from thy mind I willed to do nothing, that as of necessity thy good deed may not be, but of willingness,
15for perhaps because of this he did depart for an hour, that age-duringly thou mayest have him,
16no more as a servant, but above a servant — a brother beloved, especially to me, and how much more to thee, both in the flesh and in the Lord!
17If, then, with me thou hast fellowship, receive him as me,
18and if he did hurt to thee, or doth owe anything, this to me be reckoning;
19I, Paul did write with my hand, I — I will repay; that I may not say that also thyself, besides, to me thou dost owe.
20Yes, brother, may I have profit of thee in the Lord; refresh my bowels in the Lord;
21having been confident in thy obedience I did write to thee, having known that also above what I may say thou wilt do;
22and at the same time also prepare for me a lodging, for I hope that through your prayers I shall be granted to you.
23Salute thee doth Epaphras, (my fellow-captive in Christ Jesus,)
24Markus, Aristarchus, Demas, Lukas, my fellow-workmen!
25The grace of our Lord Jesus Christ [is] with your spirit! Amen.
1Phao-lô, kẻ tù của Đức Chúa Jêsus Christ, và Ti-mô-thê, anh em chúng ta, gởi cho Phi-lê-môn, là người rất yêu dấu và cùng làm việc với chúng ta,
2cùng cho Aùp-bi và người chị em, A-chíp, là bạn cùng đánh trận, lại cho Hội thánh nhóm họp trong nhà anh:
3nguyền xin anh em được ân điển và sự bình an ban cho bởi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và bởi Đức Chúa Jêsus Christ!
4Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời tôi, hằng ghi nhớ anh trong lời cầu nguyện,
5vì nghe nói anh có lòng yêu thương và đức tin trong Đức Chúa Jêsus và cùng các thánh đồ.
6Tôi cầu xin Ngài rằng đức tin đó, là đức tin chung cho chúng ta, được có hiệu nghiệm, khiến người ta biết ấy là vì Đấng Christ mà mọi điều lành được làm trong chúng ta.
7Vả, hỡi anh, tôi đã được vui mừng yên ủi lắm bởi lòng yêu thương của anh, vì nhờ anh mà lòng các thánh đồ được yên ủi.
8Vậy nên, dầu trong Đấng Christ, tôi có quyền truyền dạy anh việc nên làm,
9song vì lòng yêu thương của anh, nên tôi nài xin thì hơn. Tôi, Phao-lô, đã già rồi, hiện nay lại vì Đức Chúa Jêsus Christ chịu tù nữa,
10tôi vì con tôi đã sanh trong vòng xiềng xích, tức là Ô-nê-sim, mà nài xin anh;
11ngày trước người không ích gì cho anh, nhưng bây giờ sẽ ích lắm, và cũng ích cho tôi nữa: tôi sai người về cùng anh,
12người như lòng dạ tôi vậy.
13Tôi vốn muốn cầm người ở lại cùng tôi, đặng thế cho anh mà giúp việc tôi trong cơn vì Tin Lành chịu xiềng xích.
14Nhưng tôi không muốn làm điều gì mà chưa được anh đồng ý, hầu cho điều lành anh sẽ làm chẳng phải bởi ép buộc, bèn là bởi lòng thành.
15Vả, có lẽ người đã tạm xa cách anh, cốt để anh nhận lấy người mãi mãi,
16không coi như tôi mọi nữa, nhưng coi hơn tôi mọi, coi như anh em yêu dấu, nhứt là yêu dấu cho tôi, huống chi cho anh, cả về phần xác, cả về phần trong Chúa nữa.
17Vậy nếu anh coi tôi là bạn hữu anh, thì hãy nhận lấy người như chính mình tôi vậy.
18Nhược bằng người có làm hại anh hoặc mắc nợ anh điều chi, thì hãy cứ kể cho tôi.
19Tôi, Phao-lô, chính tay tôi viết điều nầy: sẽ trả cho anh, còn anh mắc nợ tôi về chính mình anh thì không nhắc đến.
20Phải, hỡi anh em, ước chi tôi được nhận sự vui vẻ nầy bởi anh trong Chúa; anh hãy làm cho tôi được thỏa lòng trong Đấng Christ.
21Tôi viết cho anh, đã tin chắc anh hay vâng lời, biết anh sẽ làm quá sự tôi nói đây.
22Nhân thể hãy liệu sắm nhà trọ cho tôi, vì tôi mong rằng nhờ anh em cầu nguyện, sẽ được trở về cùng anh em.
23Ê-pháp-ra, là bạn đồng tù trong Đức Chúa Jêsus Christ với tôi, có lời thăm anh,
24Mác, A-ri-tạc, Đê-ma và Lu-ca, cùng là bạn cùng làm việc với tôi cũng vậy.
25Nguyện xin ân điển của Đức Chúa Jêsus Christ ở với tâm thần anh em!
