Mark
장 14
번역 비교
1And the passover and the unleavened food were after two days, and the chief priests and the scribes were seeking how, by guile, having taken hold of him, they might kill him;
2and they said, 'Not in the feast, lest there shall be a tumult of the people.'
3And he, being in Bethany, in the house of Simon the leper, at his reclining (at meat), there came a woman having an alabaster box of ointment, of spikenard, very precious, and having broken the alabaster box, did pour on his head;
4and there were certain much displeased within themselves, and saying, 'For what hath this waste of the ointment been made?
5for this could have been sold for more than three hundred denaries, and given to the poor;' and they were murmuring at her.
6And Jesus said, 'Let her alone; why are ye giving her trouble? a good work she wrought on me;
7for the poor always ye have with you, and whenever ye may will ye are able to do them good, but me ye have not always;
8what she could she did, she anticipated to anoint my body for the embalming.
9Verily I say to you, wherever this good news may be proclaimed in the whole world, what also this woman did shall be spoken of — for a memorial of her.'
10And Judas the Iscariot, one of the twelve, went away unto the chief priests that he might deliver him up to them,
11and having heard, they were glad, and promised to give him money, and he was seeking how, conveniently, he might deliver him up.
12And the first day of the unleavened food, when they were killing the passover, his disciples say to him, 'Where wilt thou, [that,] having gone, we may prepare, that thou mayest eat the passover?'
13And he sendeth forth two of his disciples, and saith to them, 'Go ye away to the city, and there shall meet you a man bearing a pitcher of water, follow him;
14and wherever he may go in, say ye to the master of the house — The Teacher saith, Where is the guest-chamber, where the passover, with my disciples, I may eat?
15and he will shew you a large upper room, furnished, prepared — there make ready for us.'
16And his disciples went forth, and came to the city, and found as he said to them, and they made ready the passover.
17And evening having come, he cometh with the twelve,
18and as they are reclining, and eating, Jesus said, 'Verily I say to you — one of you, who is eating with me — shall deliver me up.'
19And they began to be sorrowful, and to say to him, one by one, 'Is it I?' and another, 'Is it I?'
20And he answering said to them, 'One of the twelve who is dipping with me in the dish;
21the Son of Man doth indeed go, as it hath been written concerning him, but woe to that man through whom the Son of Man is delivered up; good were it to him if that man had not been born.'
22And as they are eating, Jesus having taken bread, having blessed, brake, and gave to them, and said, 'Take, eat; this is my body.'
23And having taken the cup, having given thanks, he gave to them, and they drank of it — all;
24and he said to them, 'This is my blood of the new covenant, which for many is being poured out;
25verily I say to you, that no more may I drink of the produce of the vine till that day when I may drink it new in the reign of God.'
26And having sung an hymn, they went forth to the mount of the Olives,
27and Jesus saith to them — 'All ye shall be stumbled at me this night, because it hath been written, I will smite the shepherd, and the sheep shall be scattered abroad,
28but after my having risen I will go before you to Galilee.'
29And Peter said to him, 'And if all shall be stumbled, yet not I;'
30And Jesus said to him, 'Verily I say to thee, that to-day, this night, before a cock shall crow twice, thrice thou shalt deny me.'
31And he spake the more vehemently, 'If it may be necessary for me to die with thee — I will in no wise deny thee;' and in like manner also said they all.
32And they come to a spot, the name of which [is] Gethsemane, and he saith to his disciples, 'Sit ye here till I may pray;'
33and he taketh Peter, and James, and John with him, and began to be amazed, and to be very heavy,
34and he saith to them, 'Exceeding sorrowful is my soul — to death; remain here, and watch.'
35And having gone forward a little, he fell upon the earth, and was praying, that, if it be possible the hour may pass from him,
36and he said, 'Abba, Father; all things are possible to Thee; make this cup pass from me; but, not what I will, but what Thou.'
37And he cometh, and findeth them sleeping, and saith to Peter, 'Simon, thou dost sleep! thou wast not able to watch one hour!
38Watch ye and pray, that ye may not enter into temptation; the spirit indeed is forward, but the flesh weak.'
39And again having gone away, he prayed, the same word saying;
40and having returned, he found them again sleeping, for their eyes were heavy, and they had not known what they might answer him.
41And he cometh the third time, and saith to them, 'Sleep on henceforth, and rest — it is over; the hour did come; lo, the Son of Man is delivered up to the hands of the sinful;
42rise, we may go, lo, he who is delivering me up hath come nigh.'
43And immediately — while he is yet speaking — cometh near Judas, one of the twelve, and with him a great multitude, with swords and sticks, from the chief priests, and the scribes, and the elders;
44and he who is delivering him up had given a token to them, saying, 'Whomsoever I shall kiss, he it is, lay hold on him, and lead him away safely,'
45and having come, immediately, having gone near him, he saith, 'Rabbi, Rabbi,' and kissed him.
46And they laid on him their hands, and kept hold on him;
47and a certain one of those standing by, having drawn the sword, struck the servant of the chief priest, and took off his ear.
48And Jesus answering said to them, 'As against a robber ye came out, with swords and sticks, to take me!
49daily I was with you in the temple teaching, and ye did not lay hold on me — but that the Writings may be fulfilled.'
50And having left him they all fled;
51and a certain young man was following him, having put a linen cloth about [his] naked body, and the young men lay hold on him,
52and he, having left the linen cloth, did flee from them naked.
53And they led away Jesus unto the chief priest, and come together to him do all the chief priests, and the elders, and the scribes;
54and Peter afar off did follow him, to the inside of the hall of the chief priest, and he was sitting with the officers, and warming himself near the fire.
55And the chief priests and all the sanhedrim were seeking against Jesus testimony — to put him to death, and they were not finding,
56for many were bearing false testimony against him, and their testimonies were not alike.
57And certain having risen up, were bearing false testimony against him, saying —
58'We heard him saying — I will throw down this sanctuary made with hands, and by three days, another made without hands I will build;'
59and neither so was their testimony alike.
60And the chief priest, having risen up in the midst, questioned Jesus, saying, 'Thou dost not answer anything! what do these testify against thee?'
61and he was keeping silent, and did not answer anything. Again the chief priest was questioning him, and saith to him, 'Art thou the Christ — the Son of the Blessed?'
62and Jesus said, 'I am; and ye shall see the Son of Man sitting on the right hand of the power, and coming with the clouds, of the heaven.'
63And the chief priest, having rent his garments, saith, 'What need have we yet of witnesses?
64Ye heard the evil speaking, what appeareth to you?' and they all condemned him to be worthy of death,
65and certain began to spit on him, and to cover his face, and to buffet him, and to say to him, 'Prophesy;' and the officers were striking him with their palms.
66And Peter being in the hall beneath, there doth come one of the maids of the chief priest,
67and having seen Peter warming himself, having looked on him, she said, 'And thou wast with Jesus of Nazareth!'
68and he denied, saying, 'I have not known [him], neither do I understand what thou sayest;' and he went forth without to the porch, and a cock crew.
69And the maid having seen him again, began to say to those standing near — 'This is of them;'
70and he was again denying. And after a little again, those standing near said to Peter, 'Truly thou art of them, for thou also art a Galilean, and thy speech is alike;'
71and he began to anathematize, and to swear — 'I have not known this man of whom ye speak;'
72and a second time a cock crew, and Peter remembered the saying that Jesus said to him — 'Before a cock crow twice, thou mayest deny me thrice;' and having thought thereon — he was weeping.
1Hai ngày trước lễ Vượt Qua và lễ Bánh Không Men, các thượng tế và kinh sư bàn mưu tính kế bắt Đức Giê-su để giết Người ;
2vì họ nói : “Đừng làm vào chính ngày lễ, kẻo dân chúng náo động.”
3Lúc đó, Đức Giê-su đang ở làng Bê-ta-ni-a, tại nhà ông Si-môn, người từng mắc bệnh phong. Giữa lúc Người dùng bữa, có một người phụ nữ đến, mang theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm cam tùng nguyên chất thứ đắt tiền. Cô đập ra, đổ dầu thơm trên đầu Người.
4Có vài người lấy làm bực tức, nói với nhau : “Phí dầu thơm như thế để làm gì ?
5Dầu đó có thể đem bán lấy trên ba trăm quan tiền mà bố thí cho người nghèo.” Rồi họ gắt gỏng với cô.
6Nhưng Đức Giê-su bảo họ : “Cứ để cho cô làm. Sao lại muốn gây chuyện ? Cô ấy vừa làm cho tôi một việc nghĩa.
7Người nghèo thì lúc nào các ông chẳng có bên cạnh mình, các ông muốn làm phúc cho họ bao giờ mà chẳng được ! Còn tôi, các ông chẳng có mãi đâu !
8Điều gì làm được thì cô đã làm : cô đã lấy dầu thơm ướp xác tôi, để chuẩn bị ngày mai táng.
9Tôi bảo thật các ông : Hễ Tin Mừng được loan báo đến đâu trong khắp thiên hạ, thì nơi đó việc cô vừa làm cũng sẽ được kể lại để nhớ tới cô.”
10Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, một người trong Nhóm Mười Hai, đi gặp các thượng tế để nộp Người cho họ.
11Nghe hắn nói, họ rất mừng và hứa cho tiền. Giu-đa liền tìm cách nộp Người sao cho tiện.
12Ngày thứ nhất trong tuần Bánh Không Men, là ngày sát tế chiên Vượt Qua, các môn đệ thưa với Đức Giê-su : “Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu ?”
13Người sai hai môn đệ đi, và dặn họ : “Các anh đi vào thành, và sẽ có một người mang vò nước đón gặp các anh. Cứ đi theo người đó.
14Người đó vào nhà nào, các anh hãy thưa với chủ nhà : Thầy nhắn : ‘Thầy sẽ ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ ở phòng nào ?’
15Và ông ấy sẽ chỉ cho các anh một phòng rộng rãi trên lầu, đã được chuẩn bị sẵn sàng : và ở đó, các anh hãy dọn tiệc cho chúng ta.”
16Hai môn đệ ra đi. Vào đến thành, các ông thấy mọi sự y như Người đã nói. Và các ông dọn tiệc Vượt Qua.
17Chiều đến, Đức Giê-su và Nhóm Mười Hai cùng tới.
18Đang khi dùng bữa, Người nói : “Thầy bảo thật anh em, có người trong anh em sẽ nộp Thầy, *mà lại là người đang cùng ăn với Thầy.*”
19Các môn đệ đâm ra buồn rầu, và lần lượt hỏi Người : “Chẳng lẽ con sao ?”
20Người đáp : “Chính là một trong Nhóm Mười Hai đây, mà là người chấm chung một đĩa với Thầy.
21Đã hẳn, Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người. Nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người : thà kẻ đó đừng sinh ra thì hơn !”
22Cũng đang bữa ăn, Đức Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói : “Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy.”
23Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén này.
24Người bảo các ông : “Đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra vì muôn người.
25Thầy bảo thật anh em : chẳng bao giờ Thầy còn uống sản phẩm của cây nho nữa, cho đến ngày Thầy uống thứ rượu mới trong Nước Thiên Chúa.”
26Hát thánh vịnh xong, Đức Giê-su và các môn đệ ra núi Ô-liu.
27Đức Giê-su nói với các ông : “Tất cả anh em sẽ vấp ngã, vì Kinh Thánh đã chép : *Ta sẽ đánh người chăn chiên, và chiên sẽ tan tác.*
28Nhưng sau khi trỗi dậy, Thầy sẽ đến Ga-li-lê trước anh em.”
29Ông Phê-rô liền thưa : “Dầu tất cả có vấp ngã đi nữa, thì con cũng nhất định là không.”
30Đức Giê-su nói với ông : “Thầy bảo thật anh : hôm nay, nội đêm nay, gà chưa kịp gáy hai lần, thì chính anh, anh đã chối Thầy đến ba lần.”
31Nhưng ông Phê-rô lại nói quả quyết hơn : “Dầu có phải chết với Thầy, con cũng không chối Thầy.” Tất cả các môn đệ cũng đều nói như vậy.
32Sau đó, Đức Giê-su và các môn đệ đến một thửa đất gọi là Ghết-sê-ma-ni. Người nói với các ông : “Anh em ngồi lại đây, trong khi Thầy cầu nguyện.”
33Rồi Người đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an đi theo. Người bắt đầu cảm thấy hãi hùng xao xuyến.
34Người nói với các ông : “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức.”
35Người đi xa hơn một chút, sấp mình xuống đất mà cầu xin cho mình khỏi phải qua giờ ấy, nếu có thể được.
36Người nói : “Áp-ba, Cha ơi, Cha làm được mọi sự, xin cất chén này xa con. Nhưng xin đừng làm điều con muốn, mà làm điều Cha muốn.”
37Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ đang ngủ, liền nói với ông Phê-rô : “Si-môn, anh ngủ à ? Anh không thức nổi một giờ sao ?
38Anh em hãy canh thức và cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ. Vì tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu đuối.”
39Người lại đi cầu nguyện, kêu xin như lần trước.
40Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ vẫn ngủ, vì mắt họ nặng trĩu. Các ông chẳng biết trả lời làm sao với Người.
41Lần thứ ba, Người trở lại và bảo các ông : “Lúc này mà còn ngủ, còn nghỉ sao ? Thôi, đủ rồi. Giờ đã điểm. Này Con Người bị nộp vào tay phường tội lỗi.
42Đứng dậy, ta đi nào ! Kìa kẻ nộp Thầy đã tới !”
43Ngay lúc đó, khi Người còn đang nói, thì Giu-đa, một người trong Nhóm Mười Hai, xuất hiện. Cùng đi với hắn, có một đám đông mang gươm giáo gậy gộc. Họ được các thượng tế, kinh sư và kỳ mục sai đến.
44Kẻ nộp Đức Giê-su đã cho họ một ám hiệu, hắn dặn rằng : “Tôi hôn ai thì chính là người đó. Các anh bắt lấy và điệu đi cho cẩn thận.”
45Vừa tới, Giu-đa tiến lại gần Người và nói : “Thưa Thầy !”, rồi hôn Người.
46Họ liền tra tay bắt Người.
47Nhưng một trong những kẻ đang có mặt tại đó tuốt gươm ra, chém phải tên đầy tớ của thượng tế, làm nó đứt tai.
48Đức Giê-su nói với họ : “Tôi là một tên cướp sao mà các ông đem gươm giáo gậy gộc đến bắt ?
49Ngày ngày, tôi vẫn ở giữa các ông, vẫn giảng dạy ở Đền Thờ, mà các ông không bắt. Nhưng thế này là để lời Sách Thánh được ứng nghiệm.”
50Bấy giờ các môn đệ bỏ Người mà chạy trốn hết.
51Trong khi đó có một cậu thanh niên đi theo Người, mình khoác vỏn vẹn một tấm vải gai. Họ túm lấy anh.
52Anh liền trút tấm vải lại, bỏ chạy trần truồng.
53Họ điệu Đức Giê-su đến vị thượng tế. Các thượng tế, kỳ mục và kinh sư tề tựu đông đủ.
54Ông Phê-rô theo Người xa xa, vào tận bên trong dinh thượng tế, và ngồi sưởi bên đống lửa với đám thuộc hạ.
55Bấy giờ các thượng tế và toàn thể Thượng Hội Đồng tìm lời chứng buộc tội Đức Giê-su để lên án tử hình, nhưng họ tìm không ra,
56vì tuy có nhiều kẻ đưa chứng gian tố cáo Người, nhưng các chứng ấy lại không ăn khớp với nhau.
57Có vài kẻ đứng lên cáo gian Người rằng :
58“Chúng tôi có nghe ông ấy nói : Tôi sẽ phá Đền Thờ này do tay người phàm xây dựng, và nội ba ngày, tôi sẽ xây một Đền Thờ khác, không phải do tay người phàm !”
59Nhưng ngay về điểm này, chứng của họ cũng không ăn khớp với nhau.
60Bấy giờ vị thượng tế đứng lên giữa hội đồng hỏi Đức Giê-su : “Ông không nói lại được một lời sao ? Mấy người này tố cáo ông gì đó ?”
61Nhưng Đức Giê-su vẫn làm thinh, không đáp một tiếng. Vị thượng tế lại hỏi Người : “Ông có phải là Đấng Ki-tô, Con của Đấng đáng chúc tụng không ?”
62Đức Giê-su trả lời : “Phải, chính thế. Rồi các ông sẽ thấy *Con Người ngự bên hữu Đấng Toàn Năng và ngự giá mây trời mà đến.”*
63Vị thượng tế liền xé áo mình ra và nói : “Chúng ta cần gì nhân chứng nữa ?
64Quý vị vừa nghe hắn nói phạm đến Thiên Chúa, quý vị nghĩ sao ?” Tất cả đều kết án Người đáng chết.
65Thế là một số bắt đầu khạc nhổ vào Người, bịt mặt Người lại, vừa đánh đấm Người vừa nói : “Hãy nói tiên tri đi !” Và đám thuộc hạ tát Người túi bụi.
66Ông Phê-rô đang ở dưới sân, có một người tớ gái của thượng tế đi tới ;
67thấy ông ngồi sưởi, cô ta nhìn ông chòng chọc mà nói : “Cả bác nữa, bác cũng đã ở với cái ông người Na-da-rét, ông Giê-su đó chứ gì !”
68Ông liền chối : “Tôi chẳng biết, chẳng hiểu cô muốn nói gì !” Rồi ông bỏ đi ra phía tiền sảnh. Bấy giờ có tiếng gà gáy.
69Người tớ gái thấy ông, lại bắt đầu nói với những người đứng đó : “Bác này cũng thuộc bọn chúng đấy.”
70Nhưng ông Phê-rô lại chối. Một lát sau, những người đứng đó lại nói với ông : “Đúng là bác thuộc bọn chúng, vì bác cũng là người Ga-li-lê !”
71Nhưng ông Phê-rô liền thốt lên những lời độc địa và thề rằng : “Tôi thề là không có biết người các ông nói đó !”
72Ngay lúc đó, gà gáy lần thứ hai. Ông Phê-rô sực nhớ điều Đức Giê-su đã nói với mình : “Gà chưa kịp gáy hai lần, thì anh đã chối Thầy đến ba lần.” Thế là ông oà lên khóc.
