Mark
장 13
번역 비교
1And as he is going forth out of the temple, one of his disciples saith to him, 'Teacher, see! what stones! and what buildings!'
2and Jesus answering said to him, 'Seest thou these great buildings? there may not be left a stone upon a stone, that may not be thrown down.'
3And as he is sitting at the mount of the Olives, over-against the temple, Peter, and James, and John, and Andrew, were questioning him by himself,
4'Tell us when these things shall be? and what [is] the sign when all these may be about to be fulfilled?'
5And Jesus answering them, began to say, 'Take heed lest any one may lead you astray,
6for many shall come in my name, saying — I am [he], and many they shall lead astray;
7and when ye may hear of wars and reports of wars, be not troubled, for these behove to be, but the end [is] not yet;
8for nation shall rise against nation, and kingdom against kingdom, and there shall be earthquakes in divers places, and there shall be famines and troubles; beginnings of sorrows [are] these.
9'And take ye heed to yourselves, for they shall deliver you up to sanhedrims, and to synagogues, ye shall be beaten, and before governors and kings ye shall be set for my sake, for a testimony to them;
10and to all the nations it behoveth first that the good news be proclaimed.
11'And when they may lead you, delivering up, be not anxious beforehand what ye may speak, nor premeditate, but whatever may be given to you in that hour, that speak ye, for it is not ye who are speaking, but the Holy Spirit.
12'And brother shall deliver up brother to death, and father child, and children shall rise up against parents, and shall put them to death,
13and ye shall be hated by all because of my name, but he who hath endured to the end — he shall be saved.
14'And when ye may see the abomination of the desolation, that was spoken of by Daniel the prophet, standing where it ought not, (whoever is reading let him understand), then those in Judea, let them flee to the mountains;
15and he upon the house-top, let him not come down to the house, nor come in to take anything out of his house;
16and he who is in the field, let him not turn to the things behind, to take up his garment.
17'And woe to those with child, and to those giving suck, in those days;
18and pray ye that your flight may not be in winter,
19for those days shall be tribulation, such as hath not been from the beginning of the creation that God created, till now, and may not be;
20and if the Lord did not shorten the days, no flesh had been saved; but because of the chosen, whom He did choose to Himself, He did shorten the days.
21'And then, if any may say to you, Lo, here [is] the Christ, or, Lo, there, ye may not believe;
22for there shall rise false Christs and false prophets, and they shall give signs and wonders, to seduce, if possible, also the chosen;
23and ye, take heed; lo, I have foretold you all things.
24'But in those days, after that tribulation, the sun shall be darkened, and the moon shall not give her light,
25and the stars of the heaven shall be falling, and the powers that are in the heavens shall be shaken.
26'And then they shall see the Son of Man coming in clouds with much power and glory,
27and then he shall send his messengers, and gather together his chosen from the four winds, from the end of the earth unto the end of heaven.
28'And from the fig-tree learn ye the simile: when the branch may already become tender, and may put forth the leaves, ye know that nigh is the summer;
29so ye, also, when these ye may see coming to pass, ye know that it is nigh, at the doors.
30Verily I say to you, that this generation may not pass away till all these things may come to pass;
31the heaven and the earth shall pass away, but my words shall not pass away.
32'And concerning that day and the hour no one hath known — not even the messengers who are in the heaven, not even the Son — except the Father.
33Take heed, watch and pray, for ye have not known when the time is;
34as a man who is gone abroad, having left his house, and given to his servants the authority, and to each one his work, did command also the porter that he may watch;
35watch ye, therefore, for ye have not known when the lord of the house doth come, at even, or at midnight, or at cock-crowing, or at the morning;
36lest, having come suddenly, he may find you sleeping;
37and what I say to you, I say to all, Watch.'
1Đức Chúa Jêsus vừa ra khỏi đền thờ, có một người môn đồ thưa cùng Ngài rằng: Thưa thầy, hãy xem đá và các nhà nầy là dường nào!
2Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ngươi thấy các nhà lớn nầy ư? Rồi ra sẽ không còn một hòn đá sót lại trên một hòn khác nữa; cả thảy đều đổ xuống.
3Ngài đang ngồi trên núi ô-li-ve, đối ngang đền thờ, thì Phi-e-rơ, Gia-cơ, Giăng và Anh-rê hỏi riêng Ngài rằng:
4Xin thầy nói cho chúng tôi biết lúc nào các điều đó xảy đến, và có điềm chi cho người ta biết các sự đó sẽ hoàn thành?
5Đức Chúa Jêsus khởi phán rằng: Hãy giữ mình kẻo có ai lừa dối các ngươi chăng.
6Có nhiều kẻ sẽ lấy danh ta mà đến, xưng rằng: Chính ta là Đấng Christ! Họ sẽ dỗ dành nhiều người.
7Khi các ngươi nghe nói về giặc và nghe tiếng đồn về giặc, thì đừng bối rối: những sự ấy phải xảy đến; nhưng chưa là cuối cùng.
8Vì dân nầy sẽ dấy lên nghịch cùng dân khác, nước nọ nghịch cùng nước kia; cũng sẽ có động đất nhiều nơi, và đói kém. Đó chỉ là đầu sự khốn khổ mà thôi.
9Còn các ngươi, phải giữ mình; họ sẽ nộp các ngươi trước tòa án; các ngươi sẽ bị đánh trong các nhà hội, và vì cớ ta, sẽ đứng trước mặt các quan tổng đốc và các vua, để làm chứng trước mặt họ.
10Nhưng trước hết Tin Lành phải được giảng ra cho khắp muôn dân đã.
11Vả, khi họ điệu các ngươi đi nộp, chớ có ngại trước về điều mình sẽ nói, nhưng đến giờ đó, hãy nói theo lời sẽ ban cho; vì ấy không phải các ngươi nói, bèn là Đức Thánh Linh vậy.
12Bấy giờ, anh sẽ nộp em cho phải chết, cha sẽ nộp con; con cái sẽ dấy lên nghịch cùng cha mẹ mình mà làm cho phải chết.
13Các ngươi sẽ bị mọi người ghen ghét vì danh ta; song ai cứ bền lòng đến cuối cùng, người ấy sẽ được cứu.
14Khi các ngươi sẽ xem thấy sự tàn nát gớm ghiếc lập ra nơi không nên lập (ai đọc phải để ý), bấy giờ những kẻ ở trong xứ Giu-đê hãy trốn lên núi;
15ai ở trên mái nhà chớ xuống, và chớ vào trong nhà mà chuyên bất luận vật gì;
16ai ở ngoài đồng chớ trở về lấy áo xống mình.
17Trong những ngày đó, khốn cho đàn bà có thai cùng đàn bà cho con bú!
18Hãy cầu nguyện cho điều đó chớ xảy ra lúc mùa đông.
19Vì trong những ngày ấy có tai nạn, đến nỗi từ ban đầu Đức Chúa Trời dựng nên trời đất cho đến bây giờ chưa hề có như vậy, và về sau cũng sẽ chẳng hề có nữa.
20Nếu Chúa chẳng giảm bớt các ngày ấy, thì không có sanh vật nào được cứu; song vì cớ những kẻ Ngài đã chọn, nên Ngài đã giảm bớt các ngày ấy.
21Khi ấy, dầu có ai bảo các ngươi rằng: Kìa, Đấng Christ ở đây, hay là Ngài ở đó, thì chớ tin.
22Những christ giả, tiên tri giả sẽ nổi lên, làm những dấu lạ phép lạ, nếu có thể được thì họ cũng dỗ dành chính những người được chọn.
23Hãy giữ lấy, ta đã nói trước cho các ngươi cả.
24Trong những ngày ấy, sau k” tai nạn, mặt trời sẽ tối tăm, mặt trăng chẳng chiếu sáng nữa,
25các ngôi sao sẽ tự trên trời rớt xuống, và thế lực các từng trời sẽ rúng động.
26Bấy giờ người ta sẽ thấy Con người lấy đại quyền đại vinh ngự đến trên đám mây;
27Ngài sẽ sai các thiên sứ đặng nhóm những kẻ được chọn ở bốn phương, từ đầu cùng đất cho đến đầu cùng trời.
28Hãy nghe lời thí dụ về cây vả. Vừa khi nhánh nó trở nên non và nứt lộc, thì biết mùa hạ gần tới.
29Cũng một lẽ ấy, khi các ngươi thấy các điều đó xảy đến, hãy biết Con người đã tới gần, ở nơi cửa.
30Quả thật, ta nói cùng các ngươi, dòng dõi nầy chẳng qua trước khi mọi sự kia xảy tới.
31Trời đất sẽ qua đi, song lời ta không bao giờ qua đâu.
32về ngày và giờ đó, chẳng ai biết chi hết, các thiên sứ trên trời, hay là Con cũng chẳng biết nữa; song chỉ Cha mà thôi.
33Hãy giữ mình, tỉnh thức; vì các ngươi chẳng biết k” đó đến khi nào.
34Aáy cũng như một người kia đi đường xa, bỏ nhà, giao cho đầy tớ mỗi đứa cai quản một việc, và cũng biểu đứa canh cửa thức canh.
35Vậy, các ngươi hãy thức canh, vì không biết chủ nhà về lúc nào, hoặc chiều tối, nửa đêm, lúc gà gáy, hay là sớm mai,
36e cho người về thình lình, gặp các ngươi ngủ chăng.
37Điều mà ta nói cùng các ngươi, ta cũng nói cho mọi người: Hãy tỉnh thức!
