Romans
장 15
번역 비교
1Now we who are strong ought to bear the weaknesses of the weak, and not to please ourselves.
2Let each one of us please his neighbour for that which is good, to be building him up.
3For even Christ didn’t please himself. But, as it is written, “The reproaches of those who reproached you fell on me.”
4For whatever things were written before were written for our learning, that through perseverance and through encouragement of the Scriptures we might have hope.
5Now the God of perseverance and of encouragement grant you to be of the same mind with one another according to Christ Jesus,
6that with one accord you may with one mouth glorify the God and Father of our Lord Jesus Christ.
7Therefore accept one another, even as Christ also accepted you,to the glory of God.
8Now I say that Christ has been made a servant of the circumcision for the truth of God, that he might confirm the promises given to the fathers,
9and that the Gentiles might glorify God for his mercy. As it is written,“Therefore I will give praise to you amongst the Gentilesand sing to your name.”
10Again he says,“Rejoice, you Gentiles, with his people.”
11Again,“Praise the Lord, all you Gentiles!Let all the peoples praise him.”
12Again, Isaiah says,“There will be the root of Jesse,he who arises to rule over the Gentiles; in him the Gentiles will hope.”
13Now may the God of hope fill you with all joy and peace in believing, that you may abound in hope in the power of the Holy Spirit.
14I myself am also persuaded about you, my brothers,that you yourselves are full of goodness, filled with all knowledge, able also to admonish others.
15But I write the more boldly to you in part as reminding you, because of the grace that was given to me by God,
16that I should be a servant of Christ Jesus to the Gentiles, serving as a priest of the Good News of God, that the offering up of the Gentiles might be made acceptable, sanctified by the Holy Spirit.
17I have therefore my boasting in Christ Jesus in things pertaining to God.
18For I will not dare to speak of any things except those which Christ worked through me for the obedience of the Gentiles, by word and deed,
19in the power of signs and wonders, in the power of God’s Spirit; so that from Jerusalem and around as far as to Illyricum, I have fully preached the Good News of Christ;
20yes, making it my aim to preach the Good News, not where Christ was already named, that I might not build on another’s foundation.
21But, as it is written,“They will see, to whom no news of him came.They who haven’t heard will understand.”
22Therefore also I was hindered these many times from coming to you,
23but now, no longer having any place in these regions, and having these many years a longing to come to you,
24whenever I travel to Spain, I will come to you. For I hope to see you on my journey, and to be helped on my way there by you, if first I may enjoy your company for a while.
25But now, I say, I am going to Jerusalem, serving the saints.
26For it has been the good pleasure of Macedonia and Achaia to make a certain contribution for the poor amongst the saints who are at Jerusalem.
27Yes, it has been their good pleasure, and they are their debtors. For if the Gentiles have been made partakers of their spiritual things, they owe it to them also to serve them in material things.
28When therefore I have accomplished this, and have sealed to them this fruit, I will go on by way of you to Spain.
29I know that when I come to you, I will come in the fullness of the blessing of the Good News of Christ.
30Now I beg you, brothers, by our Lord Jesus Christ and by the love of the Spirit, that you strive together with me in your prayers to God for me,
31that I may be delivered from those who are disobedient in Judea, and that my service which I have for Jerusalem may be acceptable to the saints,
32that I may come to you in joy through the will of God, and together with you, find rest.
33Now the God of peace be with you all. Amen.
1Bổn phận của chúng ta, những người có đức tin vững mạnh, là phải nâng đỡ những người yếu đuối, không có đức tin vững mạnh, chứ không phải chiều theo sở thích của mình.
2Mỗi người chúng ta hãy chiều theo sở thích kẻ khác, vì lợi ích của họ, và để xây dựng.
3Thật vậy, Đức Ki-tô đã không chiều theo sở thích của mình, trái lại, như có lời chép : *Lời kẻ thoá mạ Ngài, này chính con hứng chịu*.
4Quả thế, mọi lời xưa đã chép trong Kinh Thánh, đều được chép để dạy dỗ chúng ta. Những lời ấy làm cho chúng ta nên kiên nhẫn, và an ủi chúng ta, để nhờ đó chúng ta vững lòng trông cậy.
5Xin Thiên Chúa là nguồn kiên nhẫn và an ủi, làm cho anh em được đồng tâm nhất trí với nhau, như Đức Ki-tô Giê-su đòi hỏi.
6Nhờ đó, anh em sẽ có thể hiệp ý đồng thanh mà tôn vinh Thiên Chúa, là Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.
7Vậy, anh em hãy đón nhận nhau, như Đức Ki-tô đã đón nhận anh em, để làm rạng danh Thiên Chúa.
8Thật vậy, tôi xin quả quyết : Đức Ki-tô có đến phục vụ những người được cắt bì, để thực hiện những gì Thiên Chúa đã hứa với tổ tiên họ, đó là do lòng trung thành của Thiên Chúa.
9Còn các dân ngoại có được tôn vinh Thiên Chúa, thì đó là do lòng thương xót của Người, như có lời chép : *Vì thế giữa muôn dân con cất lời cảm tạ, dâng điệu hát cung đàn ca mừng danh thánh Chúa*.
10Chỗ khác lại chép : *Hỡi chư dân, hãy vui mừng với dân Thiên Chúa !*
11Chỗ khác nữa : *Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa, ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người !*
12Ông I-sai-a cũng nói : *Từ gốc tổ Gie-sê sẽ xuất hiện một mầm non, một Đấng sẽ đứng lên lãnh đạo chư dân. Chư dân sẽ hy vọng nơi Người.*
13Xin Thiên Chúa là nguồn hy vọng, ban cho anh em được chan chứa niềm vui và bình an nhờ đức tin, để nhờ quyền năng của Thánh Thần, anh em được tràn trề hy vọng.
14Thưa anh em, chính tôi, tôi tin chắc rằng anh em có đầy thiện chí, thừa hiểu biết và có khả năng khuyên bảo nhau.
15Trong thư này, đôi chỗ tôi đã nói hơi mạnh, chẳng qua là để nhắc lại cho anh em điều anh em đã biết. Tôi viết thế là dựa vào ân sủng Thiên Chúa đã ban cho tôi
16làm người phục vụ Đức Giê-su Ki-tô giữa các dân ngoại, lo việc tế tự là rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa, để các dân ngoại được Thánh Thần thánh hoá mà trở nên một lễ phẩm đẹp lòng Thiên Chúa.
17Vậy, trong Đức Ki-tô Giê-su, tôi có quyền hãnh diện về công việc phục vụ Thiên Chúa.
18Thật thế, tôi đâu dám nhắc đến chuyện nào khác, ngoài những gì Đức Ki-tô đã dùng tôi mà thực hiện để đưa các dân ngoại về phục vụ Thiên Chúa, thực hiện bằng lời nói việc làm,
19bằng sức mạnh của những dấu lạ điềm thiêng, bằng quyền năng của Thánh Thần. Như vậy, từ Giê-ru-sa-lem, đi vòng đến tận miền I-ly-ri, tôi đã làm tròn sứ mạng loan báo Tin Mừng Đức Ki-tô.
20Nhưng tôi chỉ có tham vọng là loan báo Tin Mừng ở những nơi người ta chưa được nghe nói đến danh Đức Ki-tô. Tôi làm thế vì không muốn xây dựng trên nền móng người khác đã đặt.
21Trái lại, như có lời chép : *Những kẻ đã không được loan báo về Người, sẽ thấy, những kẻ đã không được nghe nói về Người, sẽ hiểu.*
22Chính vì lẽ đó mà đã bao lần tôi bị ngăn trở không thể đến với anh em.
23Nhưng bây giờ tôi không còn môi trường hoạt động trong những vùng này nữa ; đàng khác, từ nhiều năm nay, tôi vẫn ước ao đến thăm anh em,
24khi nào tôi sang Tây Ban Nha. Tôi hy vọng trên đường đi sẽ ghé thăm anh em, và được anh em tiễn đưa qua đó, sau khi được thoả mãn phần nào vì đã gặp anh em.
25Nhưng bây giờ tôi còn phải đi Giê-ru-sa-lem để phục vụ dân thánh ở đó,
26vì miền Ma-kê-đô-ni-a và miền A-khai-a đã có nhã ý đóng góp để giúp những người nghèo trong số dân thánh ở Giê-ru-sa-lem.
27Họ đã có nhã ý làm như vậy, nhưng thật ra họ cũng có bổn phận đối với dân thánh ở đó. Bởi vì các dân ngoại đã được chia sẻ các phúc lộc thiêng liêng của dân thánh ở Giê-ru-sa-lem, thì họ cũng có bổn phận dùng của cải vật chất mà giúp đỡ lại.
28Vậy khi đã hoàn thành công việc ấy và đã chính thức chuyển giao kết quả cuộc lạc quyên, tôi sẽ ghé thăm anh em trên đường đi Tây Ban Nha.
29Tôi biết rằng, khi đến thăm anh em, tôi sẽ đến với đầy đủ phúc lành của Đức Ki-tô.
30Thưa anh em, vì Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, và vì tình yêu của Thánh Thần, tôi khuyên nhủ anh em cùng chiến đấu với tôi, bằng cách cầu xin Thiên Chúa cho tôi,
31để tôi thoát khỏi tay những người miền Giu-đê không chịu tin và để dân thánh vui lòng chấp nhận những gì tôi mang đến Giê-ru-sa-lem phục vụ họ.
32Như thế, tôi sẽ vui mừng đến với anh em và được nghỉ ngơi giữa anh em, nếu Thiên Chúa muốn.
33Xin Thiên Chúa là nguồn bình an, ở cùng tất cả anh em. A-men.
