Job
장 14
번역 비교
1“Man, who is born of a woman,is of few days, and full of trouble.
2He grows up like a flower, and is cut down.He also flees like a shadow, and doesn’t continue.
3Do you open your eyes on such a one,and bring me into judgement with you?
4Who can bring a clean thing out of an unclean?Not one.
5Seeing his days are determined, the number of his months is with you, and you have appointed his bounds that he can’t pass.
6Look away from him, that he may rest,until he accomplishes, as a hireling, his day.
7“For there is hope for a tree if it is cut down,that it will sprout again, that the tender branch of it will not cease.
8Though its root grows old in the earth,and its stock dies in the ground,
9yet through the scent of water it will bud,and sprout boughs like a plant.
10But man dies, and is laid low.Yes, man gives up the spirit, and where is he?
11As the waters fail from the sea,and the river wastes and dries up,
12so man lies down and doesn’t rise.Until the heavens are no more, they will not awake, nor be roused out of their sleep.
13“Oh that you would hide me in Sheol,that you would keep me secret until your wrath is past, that you would appoint me a set time and remember me!
14If a man dies, will he live again?I would wait all the days of my warfare, until my release should come.
15You would call, and I would answer you.You would have a desire for the work of your hands.
16But now you count my steps.Don’t you watch over my sin?
17My disobedience is sealed up in a bag.You fasten up my iniquity.
18“But the mountain falling comes to nothing.The rock is removed out of its place.
19The waters wear the stones.The torrents of it wash away the dust of the earth. So you destroy the hope of man.
20You forever prevail against him, and he departs.You change his face, and send him away.
21His sons come to honour, and he doesn’t know it.They are brought low, but he doesn’t perceive it of them.
22But his flesh on him has pain,and his soul within him mourns.”
1Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, Bị đầy dẫy sự khốn khổ.
2Người sanh ra như cỏ hoa, rồi bị phát; Người chạy qua như bóng, không ở lâu dài.
3Dầu vậy, Chúa còn để mắt trên người dường ấy, Và khiến tôi đến chịu Chúa xét đoán sao?
4Ai có thể từ sự ô uế mà lấy ra được điều thanh sạch? Chẳng một ai!
5Nếu các ngày của loài người đã định rồi, Nếu số tháng người ở nơi Chúa, Và Chúa đã định giới hạn cho người, mà người không qua khỏi được,
6Thì xin Chúa hãy xây mắt Ngài khỏi người, để người đặng yên nghỉ, Cho đến khi mãn ngày mình như kẻ làm mướn vậy.
7Vì cây cối dẫu bị đốn còn trông cậy Sẽ còn mọc lên nữa, Không thôi nức chồi.
8Dẫu rễ nó già dưới đất, Thân nó chết trong bụi cát,
9Vừa có hơi nước, nó sẽ mọc chồi, Và đâm nhành như một cây tơ;
10Nhưng loài người chết, thì nằm tại đó, Loài người tắt hơi, thì đã đi đâu?
11Nước hồ chảy mất đi, Sông cạn và khô:
12Cũng vậy, loài người nằm, rồi không hề chổi dậy: Người chẳng hề thức dậy cho đến khi không còn các từng trời, Và chẳng ai sẽ khiến cho người tỉnh lại khỏi giấc ngủ mình.
13Oâi! Chớ gì Chúa giấu tôi nơi âm phủ, che khuất tôi cho đến khi cơn giận Chúa đã nguôi, Định cho tôi một kỳ hẹn, đoạn nhớ lại tôi!
14Nếu loài người chết, có được sống lại chăng! Trọn ngày giặc giã tôi, tôi đợi chờ, Cho đến chừng tôi được buông thả,
15Chúa sẽ gọi, tôi sẽ thưa lại; Chúa sẽ đoái đến công việc của tay Chúa;
16Nhưng bây giờ, Chúa đếm các bước tôi, Chúa há chẳng xem xét các tội lỗi tôi sao?
17Các tội phạm tôi bị niêm trong một cái túi, Và Chúa có thắt các sự gian ác tôi lại.
18Song núi lở tan thành ra bụi, Và hòn đá bị nhắc dời khỏi chổ nó.
19Nước làm mòn đá, Lụt trôi bụi đất: Cũng một thể ấy, Chúa hủy sự hy vọng của loài người.
20Chúa hãm đánh và thắng hơn loài người luôn, đoạn nó đi qua mất; Chúa đổi sắc mặt nó, và đuổi nó đi.
21Các con trai người được tôn trọng, còn người nào biết đến; Chúng bị hạ xuống, nhưng người cũng chẳng để ý vào.
22Thịt người chỉ đau đớn vì một mình người, Và linh hồn người chỉ buồn rầu vì chính mình người mà thôi.
