1 Kings
장 22
번역 비교
1They continued three years without war between Syria and Israel.
2In the third year, Jehoshaphat the king of Judah came down to the king of Israel.
3The king of Israel said to his servants, “You know that Ramoth Gilead is ours, and we do nothing, and don’t take it out of the hand of the king of Syria?”
4He said to Jehoshaphat, “Will you go with me to battle to Ramoth Gilead?” Jehoshaphat said to the king of Israel, “I am as you are, my people as your people, my horses as your horses.”
5Jehoshaphat said to the king of Israel, “Please enquire first for the LORD’s word.”
6Then the king of Israel gathered the prophets together, about four hundred men, and said to them, “Should I go against Ramoth Gilead to battle, or should I refrain?” They said, “Go up; for the Lord will deliver it into the hand of the king.”
7But Jehoshaphat said, “Isn’t there here a prophet of the LORD, that we may enquire of him?”
8The king of Israel said to Jehoshaphat, “There is yet one man by whom we may enquire of the LORD, Micaiah the son of Imlah; but I hate him, for he does not prophesy good concerning me, but evil.” Jehoshaphat said, “Don’t let the king say so.”
9Then the king of Israel called an officer, and said, “Quickly get Micaiah the son of Imlah.”
10Now the king of Israel and Jehoshaphat the king of Judah were sitting each on his throne, arrayed in their robes, in an open place at the entrance of the gate of Samaria; and all the prophets were prophesying before them.
11Zedekiah the son of Chenaanah made himself horns of iron, and said, “The LORD says, ‘With these you will push the Syrians, until they are consumed.’”
12All the prophets prophesied so, saying, “Go up to Ramoth Gilead and prosper; for the LORD will deliver it into the hand of the king.”
13The messenger who went to call Micaiah spoke to him, saying, “See now, the prophets declare good to the king with one mouth. Please let your word be like the word of one of them, and speak good.”
14Micaiah said, “As the LORD lives, what the LORD says to me, that I will speak.”
15When he had come to the king, the king said to him, “Micaiah, shall we go to Ramoth Gilead to battle, or shall we forbear?” He answered him, “Go up and prosper; and the LORD will deliver it into the hand of the king.”
16The king said to him, “How many times do I have to adjure you that you speak to me nothing but the truth in the LORD’s name?”
17He said, “I saw all Israel scattered on the mountains, as sheep that have no shepherd. The LORD said, ‘These have no master. Let them each return to his house in peace.’”
18The king of Israel said to Jehoshaphat, “Didn’t I tell you that he would not prophesy good concerning me, but evil?”
19Micaiah said, “Therefore hear the LORD’s word. I saw the LORD sitting on his throne, and all the army of heaven standing by him on his right hand and on his left.
20The LORD said, ‘Who will entice Ahab, that he may go up and fall at Ramoth Gilead?’ One said one thing, and another said another.
21A spirit came out and stood before the LORD, and said, ‘I will entice him.’
22The LORD said to him, ‘How?’ He said, ‘I will go out and will be a lying spirit in the mouth of all his prophets.’ He said, ‘You will entice him, and will also prevail. Go out and do so.’
23Now therefore, behold, the LORD has put a lying spirit in the mouth of all these your prophets; and the LORD has spoken evil concerning you.”
24Then Zedekiah the son of Chenaanah came near and struck Micaiah on the cheek, and said, “Which way did the LORD’s Spirit go from me to speak to you?”
25Micaiah said, “Behold, you will see on that day when you go into an inner room to hide yourself.”
26The king of Israel said, “Take Micaiah, and carry him back to Amon the governor of the city and to Joash the king’s son.
27Say, ‘The king says, “Put this fellow in the prison, and feed him with bread of affliction and with water of affliction, until I come in peace.”’”
28Micaiah said, “If you return at all in peace, the LORD has not spoken by me.” He said, “Listen, all you people!”
29So the king of Israel and Jehoshaphat the king of Judah went up to Ramoth Gilead.
30The king of Israel said to Jehoshaphat, “I will disguise myself and go into the battle, but you put on your robes.” The king of Israel disguised himself and went into the battle.
31Now the king of Syria had commanded the thirty-two captains of his chariots, saying, “Don’t fight with small nor great, except only with the king of Israel.”
32When the captains of the chariots saw Jehoshaphat, they said, “Surely that is the king of Israel!” and they came over to fight against him. Jehoshaphat cried out.
33When the captains of the chariots saw that it was not the king of Israel, they turned back from pursuing him.
34A certain man drew his bow at random, and struck the king of Israel between the joints of the armour. Therefore he said to the driver of his chariot, “Turn around, and carry me out of the battle, for I am severely wounded.”
35The battle increased that day. The king was propped up in his chariot facing the Syrians, and died at evening. The blood ran out of the wound into the bottom of the chariot.
36A cry went throughout the army about the going down of the sun, saying, “Every man to his city, and every man to his country!”
37So the king died, and was brought to Samaria; and they buried the king in Samaria.
38They washed the chariot by the pool of Samaria; and the dogs licked up his blood where the prostitutes washed themselves, according to the LORD’s word which he spoke.
39Now the rest of the acts of Ahab, and all that he did, and the ivory house which he built, and all the cities that he built, aren’t they written in the book of the chronicles of the kings of Israel?
40So Ahab slept with his fathers; and Ahaziah his son reigned in his place.
41Jehoshaphat the son of Asa began to reign over Judah in the fourth year of Ahab king of Israel.
42Jehoshaphat was thirty-five years old when he began to reign; and he reigned twenty-five years in Jerusalem. His mother’s name was Azubah the daughter of Shilhi.
43He walked in all the way of Asa his father. He didn’t turn away from it, doing that which was right in the LORD’s eyes. However, the high places were not taken away. The people still sacrificed and burnt incense on the high places.
44Jehoshaphat made peace with the king of Israel.
45Now the rest of the acts of Jehoshaphat, and his might that he showed, and how he fought, aren’t they written in the book of the chronicles of the kings of Judah?
46The remnant of the sodomites, that remained in the days of his father Asa, he put away out of the land.
47There was no king in Edom. A deputy ruled.
48Jehoshaphat made ships of Tarshish to go to Ophir for gold, but they didn’t go, for the ships wrecked at Ezion Geber.
49Then Ahaziah the son of Ahab said to Jehoshaphat, “Let my servants go with your servants in the ships.” But Jehoshaphat would not.
50Jehoshaphat slept with his fathers, and was buried with his fathers in his father David’s city. Jehoram his son reigned in his place.
51Ahaziah the son of Ahab began to reign over Israel in Samaria in the seventeenth year of Jehoshaphat king of Judah, and he reigned two years over Israel.
52He did that which was evil in the LORD’s sight, and walked in the way of his father, and in the way of his mother, and in the way of Jeroboam the son of Nebat, in which he made Israel to sin.
53He served Baal and worshipped him, and provoked the LORD, the God of Israel, to anger in all the ways that his father had done so.
이 번역에는 이 구절이 포함되어 있지 않습니다.
1Suốt ba năm, không có giao tranh giữa A-ram và Ít-ra-en.
2Năm thứ ba, Giơ-hô-sa-phát, vua Giu-đa, xuống thăm vua Ít-ra-en.
3Vua Ít-ra-en nói với bề tôi mình rằng : “Các ngươi biết : Ra-mốt Ga-la-át là của chúng ta, thế mà chúng ta cứ để yên không lấy lại khỏi tay vua A-ram.”
4Rồi vua nói với vua Giơ-hô-sa-phát : “Ngài có đi tấn công Ra-mốt Ga-la-át với tôi không ?” Vua Giơ-hô-sa-phát nói với vua Ít-ra-en : “Tôi cũng làm như ngài, dân tôi cũng như dân ngài, ngựa của tôi cũng như ngựa của ngài.”
5Nhưng vua Giơ-hô-sa-phát nói với vua Ít-ra-en : “Hôm nay, xin ngài thỉnh vấn sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.”
6Vua Ít-ra-en tập họp các ngôn sứ, khoảng bốn trăm người, và nói với họ : “Ta có phải đi đánh Ra-mốt Ga-la-át không, hay là phải ngưng lại ?” Họ thưa : “Xin vua cứ lên, Chúa sẽ trao thành ấy vào tay vua.”
7Nhưng vua Giơ-hô-sa-phát nói : “Ở đây không có ngôn sứ nào khác của ĐỨC CHÚA nữa, để chúng ta nhờ ông thỉnh vấn cho hay sao ?”
8Vua Ít-ra-en trả lời vua Giơ-hô-sa-phát : “Còn một người nữa chúng ta có thể nhờ thỉnh vấn ĐỨC CHÚA được, nhưng tôi ghét ông ta, vì ông ta không hề tiên báo cho tôi điều lành, mà chỉ toàn điều dữ. Đó là Mi-kha-giơ-hu, con của Gim-la.” Vua Giơ-hô-sa-phát nói : “Đức vua đừng nói như vậy.”
9Vua Ít-ra-en gọi một hoạn quan tới và bảo : “Mau đưa Mi-kha-giơ-hu, con của Gim-la, đến đây.”
10Vua Ít-ra-en và Giơ-hô-sa-phát, vua Giu-đa, lúc ấy mỗi vua đang ngồi trên ngai, mình mặc cẩm bào, ở sân lúa tại cổng thành Sa-ma-ri ; và tất cả các ngôn sứ đều đang nói liên miên trước mặt các vua.
11Ông Xít-ki-gia, con ông Cơ-na-a-na, đã làm một cặp sừng bằng sắt và nói : “ĐỨC CHÚA phán như sau : Với những chiếc sừng này, ngươi sẽ húc A-ram cho đến khi tiêu diệt chúng.”
12Và tất cả các ngôn sứ đều nói tiên tri như thế mà rằng : “Xin vua cứ đi lên Ra-mốt Ga-la-át là sẽ gặp may. ĐỨC CHÚA sẽ trao thành ấy vào tay vua.”
13Người được sai đi mời ông Mi-kha-giơ-hu nói với ông rằng : “Này, lời các ngôn sứ đều đồng thanh báo cho vua điều may ; mong sao lời của ông cũng giống như lời của họ. Xin ông cũng báo điều may.”
14Ông Mi-kha-giơ-hu nói : “Có ĐỨC CHÚA hằng sống ! ĐỨC CHÚA phán sao, tôi sẽ nói vậy.”
15Rồi ông vào gặp vua, vua nói với ông : “Này, Mi-kha-giơ-hu, chúng ta có nên đi đánh Ra-mốt Ga-la-át không, hay là ngưng lại ?” Ông thưa với vua : “Xin vua cứ lên, vua sẽ gặp may. ĐỨC CHÚA sẽ trao thành ấy vào tay vua.”
16Vua liền nói với ông : “Đã bao lần, ta thề buộc ngươi là, nhân danh ĐỨC CHÚA, ngươi chỉ được nói thật với ta ?”
17Ai nấy hãy về nhà bình an !”
18Vua Ít-ra-en nói với vua Giơ-hô-sa-phát : “Tôi đã chẳng nói với ngài rằng : Ông ta không hề tiên báo cho tôi điều may, mà chỉ toàn điều rủi đó sao ?”
19Ông Mi-kha-giơ-hu lại nói : “Vì thế, hãy nghe lời ĐỨC CHÚA : tôi đã thấy ĐỨC CHÚA ngự trên ngai, và toàn thể đạo thiên binh đứng chầu Người ở hai bên tả hữu.
20Và ĐỨC CHÚA phán : ‘Ai sẽ dụ A-kháp tiến lên, cho nó gục ngã tại Ra-mốt Ga-la-át ?’ Và kẻ nói thế này, người nói thế kia.
21Bấy giờ thần khí xuất hiện, đứng trước ĐỨC CHÚA và nói : ‘Tôi sẽ dụ y.’ ĐỨC CHÚA hỏi thần khí : ‘Bằng cách nào ?’
22Thần khí đáp : ‘Tôi sẽ xuất hiện làm thần khí dối trá trên môi miệng tất cả các ngôn sứ của vua ấy.’ ĐỨC CHÚA liền phán : ‘Ngươi sẽ lừa dối được nó và ngươi sẽ thành công. Cứ đi và làm như thế.’
23Này ĐỨC CHÚA đã đặt thần khí dối trá trên môi miệng tất cả những ngôn sứ này của vua, vì ĐỨC CHÚA đã phán quyết điều dữ hại vua.”
24Bấy giờ Xít-ki-gia-hu, con ông Cơ-na-a-na, đến gần vả vào mặt ông Mi-kha-giơ-hu và nói : “Thần khí của ĐỨC CHÚA từ nơi ta đã qua ngả nào mà nói với mi ?”
25Ông Mi-kha-giơ-hu nói : “Rồi ngươi sẽ thấy vào ngày ngươi phải chui rúc hết phòng này sang phòng khác, để lẩn trốn.”
26Vua Ít-ra-en liền nói : “Bắt lấy Mi-kha-giơ-hu và dẫn nó tới thị trưởng A-môn, và tới hoàng tử Giô-át.
27Ngươi sẽ nói thế này : Đức vua nói như sau : Giam tên này vào nhà tù và cho nó ăn uống ít thôi, cho tới khi ta về bình an.”
28Ông Mi-kha-giơ-hu liền nói : “Nếu vua trở về bình an, thì ĐỨC CHÚA đã không dùng tôi mà phán.” Ông nói tiếp : “Toàn thể các dân tộc, xin hãy nghe cho !”
29Vua Ít-ra-en và Giơ-hô-sa-phát, vua Giu-đa, lên Ra-mốt Ga-la-át.
30Vua Ít-ra-en nói với vua Giơ-hô-sa-phát : “Tôi sẽ cải trang và ra trận ; còn ngài, thì xin cứ mặc áo của ngài.” Vua Ít-ra-en cải trang và ra trận.
31Vua A-ram đã ra lệnh cho ba mươi hai người chỉ huy chiến xa của vua rằng : “Các ngươi không đánh ai, dù nhỏ hay lớn, chỉ đánh một mình vua Ít-ra-en thôi.”
32Khi các người chỉ huy chiến xa nhìn thấy vua Giơ-hô-sa-phát thì nói : “Đúng là vua Ít-ra-en đây rồi,” và dồn lực lượng tấn công vua, nhưng vua Giơ-hô-sa-phát thét lên.
33Khi thấy rằng đó không phải là vua Ít-ra-en thì các người chỉ huy chiến xa không đuổi theo nữa.
34Một người giương cung bắn đại, lại trúng ngay vua Ít-ra-en vào giữa khớp của áo giáp. Vua liền bảo người đánh xe : “Quay xe lại, đưa ta ra khỏi chiến trường, vì ta đã bị thương.”
35Nhưng trận chiến hôm ấy trở nên ác liệt, và người ta đã cho vua đứng trên xe, đối diện với quân A-ram, và đến chiều thì vua chết ; máu từ vết thương chảy cả vào lòng xe.
36Lúc mặt trời lặn, có tiếng kêu vang lên khắp trại rằng : “Ai nấy về thành mình, ai nấy về xứ mình !
37Vì vua đã chết !” Họ đưa vua về Sa-ma-ri và chôn cất vua tại đó.
38Người ta xối nước rửa xe, cạnh hồ nước ở Sa-ma-ri ; chó liếm máu vua và gái điếm tắm rửa trong hồ ấy, đúng như lời ĐỨC CHÚA đã phán.
39Các truyện còn lại về vua A-kháp, các việc vua làm, điện ngà vua xây, các thành vua kiến thiết, đều đã được ghi chép trong sách Sử Biên Niên các vua Ít-ra-en.
40Vua A-kháp an nghỉ với tổ tiên. Con vua là A-khát-gia-hu lên ngôi kế vị.
41Năm thứ tư triều A-kháp, vua Ít-ra-en, Giơ-hô-sa-phát con vua A-xa lên làm vua Giu-đa.
42Giơ-hô-sa-phát lên ngôi vua khi được ba mươi lăm tuổi, vua trị vì tại Giê-ru-sa-lem hai mươi lăm năm. Thân mẫu vua là bà A-du-va, ái nữ ông Sin-khi.
43Vua hoàn toàn theo đường lối phụ vương A-xa đã đi, không sai lệch, tức là làm điều ngay chính trước mắt ĐỨC CHÚA.
44Thế nhưng, các nơi cao không biến đi hết, dân chúng vẫn tiếp tục tế lễ và dâng hương tại các nơi đó.
45Vua Giơ-hô-sa-phát giao hảo với vua Ít-ra-en.
46Các truyện còn lại về vua Giơ-hô-sa-phát, các chiến công của vua, các cuộc chiến vua đã thực hiện, đã chẳng được ghi chép trong sách Sử biên niên các vua Giu-đa đó sao ?
47Vua còn quét sạch khỏi xứ bọn trai điếm phục vụ đền thần còn sót lại từ thời phụ vương A-xa.
48Bấy giờ ở Ê-đôm không có vua ; nhưng có một vị thủ lãnh nhiếp chính.
49Vua Giơ-hô-sa-phát đóng một đoàn tàu Tác-sít để đi Ô-phia tìm vàng, nhưng không đi được, vì tàu bị vỡ tại E-xi-ôn Ghe-ve.
50Bấy giờ vua A-khát-gia-hu, con vua A-kháp, nói với vua Giơ-hô-sa-phát : “Xin để cho tôi tớ của tôi cùng đi tàu với tôi tớ của ngài.” Nhưng vua Giơ-hô-sa-phát không muốn.
51Vua Giơ-hô-sa-phát an nghỉ với tổ tiên, và được chôn cất với các ngài trong Thành vua Đa-vít, tổ phụ vua. Con vua là Giơ-hô-ram lên ngôi kế vị.
52Năm thứ mười bảy triều vua Giơ-hô-sa-phát cai trị Giu-đa, A-khát-gia-hu con vua A-kháp lên làm vua cai trị Ít-ra-en tại Sa-ma-ri ; vua trị vì Ít-ra-en được hai năm.
53Vua làm điều dữ trái mắt ĐỨC CHÚA, vì vua theo đường lối của thân phụ và thân mẫu vua, đường lối của con ông Nơ-vát là Gia-róp-am, người đã lôi kéo Ít-ra-en phạm tội.
54Vua làm tôi Ba-an và phục lạy nó ; vua chọc giận ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, y như thân phụ vua đã làm.
