Matthew
장 22
번역 비교
1Jesus answered and spoke to them again in parables, saying,
2“The Kingdom of Heaven is like a certain king, who made a wedding feast for his son,
3and sent out his servants to call those who were invited to the wedding feast, but they would not come.
4Again he sent out other servants, saying, ‘Tell those who are invited, “Behold, I have prepared my dinner. My cattle and my fatlings are killed, and all things are ready. Come to the wedding feast!”’
5But they made light of it, and went their ways, one to his own farm, another to his merchandise;
6and the rest grabbed his servants, treated them shamefully, and killed them.
7When the king heard that, he was angry, and sent his armies, destroyed those murderers, and burned their city.
8“Then he said to his servants, ‘The wedding is ready, but those who were invited weren’t worthy.
9Go therefore to the intersections of the highways, and as many as you may find, invite to the wedding feast.’
10Those servants went out into the highways and gathered together as many as they found, both bad and good. The wedding was filled with guests.
11“But when the king came in to see the guests, he saw there a man who didn’t have on wedding clothing,
12and he said to him, ‘Friend, how did you come in here not wearing wedding clothing?’ He was speechless.
13Then the king said to the servants, ‘Bind him hand and foot, take him away, and throw him into the outer darkness. That is where the weeping and grinding of teeth will be.’
14For many are called, but few chosen.”
15Then the Pharisees went and took counsel how they might entrap him in his talk.
16They sent their disciples to him, along with the Herodians, saying, “Teacher, we know that you are honest, and teach the way of God in truth, no matter whom you teach; for you aren’t partial to anyone.
17Tell us therefore, what do you think? Is it lawful to pay taxes to Caesar, or not?”
18But Jesus perceived their wickedness, and said,“Why do you test me, you hypocrites?
19Show me the tax money.”They brought to him a denarius.
20He asked them,“Whose is this image and inscription?”
21They said to him, “Caesar’s.” Then he said to them,“Give therefore to Caesar the things that are Caesar’s, and to God the things that are God’s.”
22When they heard it, they marveled, and left him and went away.
23On that day Sadducees (those who say that there is no resurrection) came to him. They asked him,
24saying, “Teacher, Moses said, ‘If a man dies, having no children, his brother shall marry his wife and raise up offspringfor his brother.’
25Now there were with us seven brothers. The first married and died, and having no offspring left his wife to his brother.
26In the same way, the second also, and the third, to the seventh.
27After them all, the woman died.
28In the resurrection therefore, whose wife will she be of the seven? For they all had her.”
29But Jesus answered them,“You are mistaken, not knowing the Scriptures, nor the power of God.
30For in the resurrection they neither marry nor are given in marriage, but are like God’s angels in heaven.
31But concerning the resurrection of the dead, haven’t you read that which was spoken to you by God, saying,
32‘I am the God of Abraham, and the God of Isaac, and the God of Jacob’?God is not the God of the dead, but of the living.”
33When the multitudes heard it, they were astonished at his teaching.
34But the Pharisees, when they heard that he had silenced the Sadducees, gathered themselves together.
35One of them, a lawyer, asked him a question, testing him.
36“Teacher, which is the greatest commandment in the law?”
37Jesus said to him,“‘You shall love the Lord your God with all your heart, with all your soul, and with all your mind.’
38This is the first and great commandment.
39A second likewise is this, ‘You shall love your neighbor as yourself.’
40The whole law and the prophets depend on these two commandments.”
41Now while the Pharisees were gathered together, Jesus asked them a question,
42saying,“What do you think of the Christ? Whose son is he?”They said to him, “Of David.”
43He said to them,“How then does David in the Spirit call him Lord, saying,
44‘The Lord said to my Lord,sit on my right hand, until I make your enemies a footstool for your feet’?
45“If then David calls him Lord, how is he his son?”
46No one was able to answer him a word, neither did any man dare ask him any more questions from that day forward.
Ẩn Dụ Tiệc Cưới
1Chúa Giê-xu phán thêm một ẩn dụ:
2“Nước Trời được ví như một nhà vua tổ chức tiệc cưới cho thái tử.
3Vua cho người nhắc nhở tân khách đã được mời đến dự tiệc, nhưng họ đều từ chối!
4Vua lại sai người khác giục giã: ‘Tiệc đã dọn sẵn. Bò và thú béo đã nấu xong. Mời tân khách đến dự!’
5Nhưng họ chẳng quan tâm, mỗi người cứ lo việc riêng. Người đi thăm ruộng, người đi buôn bán.
6Có người lại bắt các sứ giả hạ nhục và giết đi.
7Vua nổi giận, cho quân đội tiêu diệt bọn sát nhân và thiêu hủy thành của họ.
8Rồi vua bảo các cận thần: ‘Tiệc cưới đã dọn xong, nhưng khách được mời đều không xứng đáng.
9Vậy, cứ đi ra các đường phố lớn, gặp ai cũng mời về dự tiệc!’
10Họ đi khắp các ngã đường, đem về đủ hạng người, không phân biệt tốt xấu, nên phòng tiệc đầy dẫy tân khách ăn uống nhộn nhịp.
11Khi vua vào phòng tiệc, vua gặp một vị khách không mặc trang phục cho lễ cưới.
12Vua hỏi: ‘Này bạn, sao đã vào đây mà không mặc áo lễ?’ Nhưng người ấy không đáp lại.
13Vua truyền cho thuộc hạ: ‘Hãy trói người ấy, ném ra ngoài, vào chỗ tối tăm đầy tiếng khóc lóc và nghiến răng.’
14Vì nhiều người được mời, nhưng ít người được chọn.”
Thuế cho Sê-sa
15Các thầy Pha-ri-si họp nhau bàn mưu gài bẫy Chúa Giê-xu để có lý do bắt Ngài.
16Họ sai vài môn đệ của họ cùng đi với các đảng viên Hê-rốt đến hỏi Chúa: “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân chính, lấy công tâm giảng dạy Đạo Đức Chúa Trời, không nể sợ, thiên vị ai.
17Xin Thầy cho biết: Có nên nộp thuế cho Sê-sa không?”
18Chúa Giê-xu biết rõ dụng ý họ, liền bảo: “Hạng đạo đức giả! Các ông muốn gài bẫy Ta sao?
19Đưa Ta xem một đồng bạc nộp thuế!” Khi họ đưa cho Ngài một đồng bạc La Mã,
20Chúa hỏi: “Hình và tên ai đây?”
21Họ đáp: “Sê-sa.” Chúa dạy: “Vậy, hãy nộp cho Sê-sa những gì của Sê-sa! Hãy trả lại cho Đức Chúa Trời những gì thuộc về Ngài!”
22Họ sững sờ, không biết nói gì nên rút lui ngay.
Thảo Luận về Sự Sống Lại
23Cũng ngày hôm ấy, các thầy Sa-đu-sê (chủ trương không có sự sống lại) đến hỏi Chúa:
24“Thưa Thầy, Môi-se đã dạy: ‘Nếu người đàn ông nào qua đời không có con, thì em trai người đó sẽ lấy vợ goá của anh để sinh con nối dõi cho anh.’
25Chúng tôi gặp trường hợp: Gia đình kia có bảy anh em, người anh cả cưới vợ rồi chết không con, để vợ lại cho em.
26Rồi từ người thứ hai, thứ ba, cho đến người thứ bảy, việc xảy ra giống hệt như thế.
27Sau đó, người đàn bà cũng chết.
28Đến ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ làm vợ ai trong bảy anh em? Vì tất cả đều đã cưới nàng.”
29Chúa Giê-xu đáp: “Các ông lầm lẫn vì không hiểu Thánh Kinh, cũng chẳng hiểu quyền năng Đức Chúa Trời.
30Khi sống lại, không ai còn cưới vợ lấy chồng nữa, mọi người đều giống như thiên sứ trên trời.
31Về sự sống lại của người chết, các ông chưa đọc Lời Đức Chúa Trời phán với các ông sao? Sau nhiều năm Áp-ra-ham, Y-sác, và Gia-cốp qua đời, Đức Chúa Trời phán:
32‘Ta là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, và Đức Chúa Trời của Gia-cốp.’Ngài không phải là Đức Chúa Trời của người chết, nhưng Đức Chúa Trời của người sống.”
33Dân chúng ngạc nhiên và khâm phục các lời dạy của Chúa.
Điều Răn Quan Trọng
34Khi các thầy Pha-ri-si nghe tin Chúa khiến cho các thầy Sa-đu-sê cứng họng, họ liền họp nhau tìm cách gài bẫy Ngài.
35Một thầy Pha-ri-si làm luật gia đến chất vấn Chúa:
36“Thưa Thầy, điều răn nào quan trọng nhất trong luật pháp Môi-se?”
37Chúa Giê-xu đáp: “‘Phải yêu thương Chúa Hằng Hữu là Đức Chúa Trời ngươi với cả tấm lòng, linh hồn, và trí tuệ!’
38Đó là điều răn thứ nhất và quan trọng nhất.
39Điều răn thứ hai cũng giống như thế: ‘Yêu người lân cận như chính mình.’
40Hai điều răn ấy làm nền tảng cho tất cả luật pháp và lời tiên tri. Ai giữ hai điều răn ấy là giữ được toàn bộ luật pháp.”
Đấng Mết-si-a Là Dòng Dõi của Ai?
41Thấy các thầy Pha-ri-si vây quanh mình, Chúa Giê-xu hỏi:
42“Các ông nghĩ thế nào về Đấng Mết-si-a? Ngài là dòng dõi của ai?” Họ đáp: “Con của Đa-vít.”
43Chúa Giê-xu hỏi tiếp: “Tại sao Đa-vít được Chúa Thánh Linh cảm hứng, gọi Đấng Mết-si-a là ‘Chúa tôi’? Vì Đa-vít nói:
44‘Chúa Hằng Hữu phán cùng Chúa tôi:Hãy ngồi bên phải Ta cho đến chừng Ta đặt kẻ thù dưới gót chân Con.’
45Đa-vít đã gọi Đấng Mết-si-a là ‘Chúa tôi,’ thì sao Đấng Mết-si-a có thể là dòng dõi của Đa-vít được?”
46Các thầy Pha-ri-si không biết giải đáp thế nào. Không ai dám chất vấn Chúa nữa.
