Proverbs
장 18
번역 비교
1Người sống tách biệt theo đường vị kỷChẳng buồn nghe lý luận khôn ngoan.
2Người điên dại không nghe lời tri thức;nhưng rêu rao ý kiến điên rồ.
3Tội ác cùng đi với khinh rẻ,sỉ nhục đồng hành với nhuốc nhơ.
4Lời từ miệng người, như nước vực sâu;nhưng nguồn khôn ngoan là suối tuôn tràn.
5Vị nể người ác là điều chẳng phải,khước từ công lý với người vô tội là đại bất công.
6Lời người dại tạo nên tranh chấp;khiến người ta lấy cớ đánh mình.
7Miệng ngu muội làm mình thất bại,đôi môi thành cạm bẫy linh hồn.
8Lời rỉ tai như của ngon vật lạ,nuốt vào, thỏa lòng mát dạ.
9Làm việc mà cứ biếng nhác,là anh em của người phá hoại.
10Danh Chúa Hằng Hữu là pháo đài kiên cố;người công chính đến được nơi trú ẩn an toàn.
11Người giàu coi tài sản là thành kiên cố;như tường thành không thể vượt qua.
12Tự cao dẫn đến suy bại;khiêm nhường đem lại tôn trọng.
13Đáp lời mà chẳng chịu nghe,là mang sỉ nhục, để cho chúng cười.
14Bệnh thuyên giảm nhờ tinh thần phấn khởi,xuống tinh thần, thân thể hết cậy trông.
15Lòng người thận trọng đón nhận tri thức.Tai người khôn ngoan tìm kiếm hiểu biết.
16Tặng phẩm có tác dụng dọn đường mở lối;dẫn đưa người đến trước mặt yếu nhân.
17Nghe một bên chỉ thấy vài khía cạnh—nghe cả hai mới biết trọn vấn đề.
18Bắt thăm hòa giải đôi đường;hai bên quyền thế không còn chống nhau.
19Đánh chiếm pháo đài còn dễ hơn lấy lòng anh em bị xúc phạm.Vì mối giận như cửa khóa then gài.
20Bông trái của miệng làm dạ dày no đủ;hoa lợi của môi làm thỏa thích tâm can.
21Quyền sống chết nằm nơi cái lưỡi;ai nuông chiều, lãnh hậu quả tày đình.
22Ai tìm được vợ là tìm ra phước hạnh,và hưởng ân lành của Chúa ban.
23Người nghèo xin rủ lòng thương;người giàu hách dịch nói năng phũ phàng.
24Nhiều bè bạn có thể là điều tai hại,nhưng có một bạn chí thân hơn cả anh em ruột.
1Kẻ nào ở riêng cách tìm điều chính mình ưa thích; Nó cãi cọ với những sự khôn ngoan thật.
2Kẻ ngu muội không ưa thích sự thông sáng; Nhưng chỉ muốn lòng nó được bày tỏ ra.
3Khi kẻ gian ác đến sự khinh bỉ cũng đến nữa; Và sự sỉ nhục đến với điều nhuốc nhơ.
4Lời nói của miệng loài người là giống như nước sâu; Nguồn sự khôn ngoan khác nào cái khe nước chảy.
5Lấy làm chẳng tốt mà nể vì kẻ ác, Đặng lường gạt người công bình trong việc xét đoán.
6Môi kẻ ngu muội vào cuộc tranh cạnh, Và miệng nó chiều sự đánh đập.
7Miệng kẻ ngu muội là sự bại hoại của nó; Môi nó vốn một cái bẫy gài linh hồn của nó.
8Lời kẻ thèo lẻo như vật thực ngon, Và nó thấu đến ruột gan.
9Kẻ thả trôi trong công việc mình, Cũng là anh em của kẻ phá hại.
10Danh Đức Giê-hô-va vốn một ngọn tháp kiên cố; Kẻ công bình chạy đến đó, gặp được nơi ẩn trú cao.
11Tài vật người giàu, ấy là cái thành kiên cố của người, Trong ý tưởng người cho nó như một bức tường cao.
12Trước khi sự bại hoại, lòng người vẫn tự cao; Song sự khiêm nhượng đi trước sự tôn trọng.
13Trả lời trước khi nghe, Aáy là sự điên dại và hổ thẹn cho ai làm vậy.
14Tâm thần người nâng đỡ sự bịnh hoạn mình; Nhưng trí bị nao sờn ai chịu sao nổi?
15Lòng người khôn khéo được sự tri thức; Và tai người khôn ngoan tìm kiếm sự hiểu biết.
16Của lễ của người nào dẹp đường cho người, Và dẫn người đến trước mặt kẻ sang trọng.
17Người tiên cáo nghe như phải lẽ; Song bên đàng kia đến, bèn tra xét người.
18Sự bắt thăm dẹp điều tranh tụng, Và phân rẽ những kẻ có quyền thế.
19Một anh em bị mếch lòng lấy làm khó được lòng lại hơn là chiếm thủ cái thành kiên cố; Sự tranh giành dường ấy khác nào những chốt cửa đền.
20Bụng người sẽ được no nê bông trái của miệng mình; Huê lợi môi miệng mình sẽ làm cho người no đủ.
21Sống chết ở nơi quyền của lưỡi; Kẻ ái mộ nó sẽ ăn bông trái của nó.
22Ai tìm được một người vợ, tức tìm được một điều phước. Và hưởng được ân điển của Đức Giê-hô-va.
23Người nghèo dùng lời cầu xin; Còn kẻ giàu đáp lại cách xẳng xớm.
24Người nào được nhiều bằng hữu sẽ làm hại cho mình; Nhưng có một bạn tríu mến hơn anh em ruột.
