Proverbs
장 17
번역 비교
1Thà một miếng bánh khô mà thuận thảo,còn hơn nhà đầy thịt tế lễ mà xung đột.
2Chủ để nô lệ khôn ngoan quản trị đứa con ngỗ nghịchcho nó đồng hưởng gia tài giữa các anh em.
3Lửa dùng thử bạc, thử vàng,Chúa Hằng Hữu thử lòng người.
4Người làm ác thích nghe lời phỉnh dối;người giả trá mê theo lời xảo quyệt.
5Ai chế giễu người nghèo, xúc phạm Đấng Tạo Hóa;ai vui mừng thấy người bị nạn sẽ bị hình phạt.
6Cháu chắt là vương miện của người già;tổ phụ là vinh dự cho con cháu.
7Lời trang nhã không xứng người ngu;bậc lãnh tụ không nói câu xảo trá.
8Của hối lộ như cái bùa trong tay người cầu cạnh;đi đến đâu hắn cũng được thành công!
9Bỏ qua lỗi cho nhau đem lại tình yêu mến,nhắc lại mãi lỗi lầm làm phân rẽ bạn bè.
10Một lời quở trách thức tỉnh người khôn,hơn cả trăm roi đánh người ngu muội.
11Người hung ác chỉ thích nổi loạn,sứ giả bạo tàn sẽ đi dẹp nó.
12Thà đương đầu với gấu cái mất con,còn hơn gặp người dại nổi khùng.
13Người nỡ lấy ác báo thiện,chẳng hề thoát hậu quả khốc hại.
14Tranh chấp khởi đầu như khơi nguồn nước chảy,thà nên dứt lời trước khi cãi lộn.
15Tha cho người có tội và lên án người vô tội—cả hai đều ghê tởm trước mặt Chúa Hằng Hữu.
16Người khờ ôm bạc đi học khôn,lòng không chuyên, bạc cũng vô hiệu.
17Tình thân hữu bền chặt mãi mãi,nghĩa anh em quý lúc khổ nguy.
18Người dại dột bảo lãnh vội vàng,đem ách giữa đàng mang vào cổ.
19Ai ưa tranh cạnh chuốc điều tội ác;phô trương cửa đẹp rước họa vô nhà.
20Lòng xảo trá không hề thành đạt;lưỡi gian ngoa rước lấy họa tai.
21Con khờ khạo làm cha phiền lụy;người ưu sầu, vì con cái khùng điên.
22Niềm vui thỏa như thang thuốc bổ,nỗi thảm sầu phá hoại tủy xương.
23Người tham nhũng nhận hối lộ vụng trộm,làm cán cân công lý lệch nghiêng.
24Người khôn sáng đeo đuổi khôn ngoan,mắt người dại nhìn chân trời góc bể.
25Con khờ dại làm buồn lòng chavà gây đắng cay cho mẹ đã sinh nó.
26Phạt vạ người vô tội và trừng phạt viên chức thanh liêm,cả hai đều không đúng.
27Người khôn ngoan thường ít lời;người thông sáng biết tự chủ.
28Biết im lặng, dại cũng thành khôn;biết kiềm chế miệng lưỡi được xem là sáng suốt.
1Thà một miếng bánh khô mà hòa thuận, Còn hơn là nhà đầy thịt tế lễ lại cãi lộn nhau.
2Tôi tớ khôn sáng sẽ quản trị con trai làm xấu hổ, Và được hưởng phần cơ nghiệp giữa các anh em.
3Nồi dót để luyện bạc, lò để luyện vàng; Nhưng Đức Giê-hô-va thử lòng của loài người.
4Kẻ làm ác chăm chỉ về môi gian ác; Kẻ hay nói dối lắng tai nghe lưỡi độc hiểm.
5Ai nhạo báng người bần cùng sỉ nhục Đấng tạo hóa mình; Ai vui mừng về tai họa sẽ chẳng được thoát khỏi bị phạt.
6Mão triều thiên của ông già, ấy là con cháu; Còn vinh hiển của con cái, ấy là ông cha.
7Lời tốt lành không xứng với kẻ ngu; Môi miệng giả dối lại càng ít xứng cho vua chúa thay.
8Của hối lộ giống như viên ngọc quí trước mặt ai được nó; Dầu nó xây trở phía nào, cũng được may mắn.
9Kẻ nào lấp giấu tội lỗi tìm cầu điều tình ái; Còn ai nhắc lập lại điều gì chia rẽ bạn bậu thiết cốt.
10Lời quở trách thấm sâu vào người khôn ngoan, Hơn là trăm roi đánh vào kẻ ngu muội.
11Kẻ gian ác chỉ tìm điều phản nghịch; Vì vậy sẽ sai một sứ giả dữ tợn đi hãm đánh nó.
12Thà người ta gặp gấu cái bị cướp con, Hơn là gặp kẻ ngây dại theo điên cuồng nó.
13Tai họa không hề lìa khỏi nhà Của kẻ lấy ác trả thiện.
14Khởi đầu tranh cạnh, ấy như người ta mở đường nước chảy; Vậy, khá thôi cãi lẫy trước khi đánh lộn.
15Ai xưng kẻ ác là công bình, và kẻ nào lên án cho người công bình, Cả hai điều lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va.
16Kẻ ngu muội thiếu trí hiểu, Thế thì bạc trong tay hắn mua khôn ngoan mà chi?
17Bằng hữu thương mến nhau luôn luôn; Và anh em sanh ra để giúp đỡ trong lúc hoạn nạn.
18Kẻ ngu muội giao tay, Chịu làm bảo lãnh trước mặt kẻ lân cận mình.
19Ai ưa tranh cạnh ưa tội lỗi; Ai xây cất cửa mình cao kiếm điều hư sập.
20Kẻ nào có lòng vày vò không tìm được phước hạnh; Và ai có lưỡi gian tà sẽ sa vào tai hại.
21Ai sanh con ngu muội ắt sẽ có buồn rầu; Còn cha của kẻ ngây dại chẳng được vui vẻ.
22Lòng vui mừng vốn một phương thuốc hay; Còn trí nao sờn làm xương cốt khô héo.
23Người gian ác lãnh nhẹm của hối lộ, Đặng làm sai lệch các lối xét đoán.
24Có sự khôn ngoan trước mặt người thông sáng; Song con mắt kẻ ngu muội ở nơi địa cực.
25Con ngu muội là một điều buồn rầu cho cha, Và một sự cay đắng cho mẹ đã sanh đẻ nó.
26Lấy làm chẳng tốt mà phạt vạ người công bình, Hay là đánh người tước vị vì cớ lòng ngay thẳng của họ.
27Người nào kiêng lời nói mình có tri thức; Còn người có tánh ôn hàn là một người thông sáng.
28Khi nín lặng, dầu người ngu dại, cũng được cầm bằng khôn ngoan; Còn kẻ nào ngậm môi miệng mình lại được kể là thông sáng.
