기사 데이터 테이블

Leviticus

장 25

Protestant · VCB

번역 비교

두 열 모두 동일한 책, 장 및 절을 따릅니다.

VCBVietnamese Contemporary Bible

Năm An Nghỉ

1Trên Núi Si-nai, Chúa Hằng Hữu phán bảo Môi-se:

2“Hãy truyền cho người Ít-ra-ên: Khi đã vào đất Ta cho, phải để cho đất nghỉ vào năm thứ bảy.

3Các ngươi sẽ cày cấy đồng ruộng, trồng tỉa vườn nho, thu hoa quả trong sáu năm.

4Nhưng năm thứ bảy sẽ là năm đất hưu canh, năm An Nghỉ của Chúa Hằng Hữu. Không ai được làm ruộng, tỉa nho trong vườn.

5Cũng đừng thu chứa hoa quả tự mọc lên trong năm đất nghỉ ngơi này.

6Trong năm An Nghỉ, đất vẫn cung cấp đầy đủ thực phẩm cho mọi người: Cho ngươi, cho nô lệ, và người làm công của ngươi, cho khách tạm trú trong nhà ngươi,

7cho gia súc, và luôn cả các loài thú vật sống trong đất ngươi.”

Năm Hân Hỉ

8“Cứ bảy lần bảy năm, tức là bốn mươi chín năm.

9Vào ngày mồng mười tháng bảy,là Ngày Chuộc Tội, phải thổi kèn vang lên khắp lãnh thổ.

10Vì năm thứ năm mươi là năm thánh, mọi người trên toàn đất nước sẽ được công bố tự do, hoan hỉ. Năm ấy mọi người có quyền lấy lại tài sản mình, người nô lệ được tự do trở về với gia đình.

11Đây là một năm đầy hân hoan, hạnh phước. Các ngươi sẽ không gieo, không gặt, không hái.

12Vì đất sẽ tự nó sinh sản hoa màu cho các ngươi dùng trong năm thánh đầy hạnh phước này.

13Trong năm ấy, mọi người sẽ chiếm lại quyền sở hữu tài sản mình.

14Vậy, khi mua bán tài sản, đừng lợi dụng nhau.

15Phải tính cho đến Năm Hân Hỉ sắp tới, mà mua đất từ người lân cận. Còn người bán sẽ căn cứ vào số năm đến Năm Hân Hỉ sắp tới mà định giá.

16Giá mua bán sẽ tăng giảm tùy theo số năm còn lại. Vì thật ra, đây chỉ là một sự mua bán số vụ mùa còn lại mà thôi.

17Vậy, đừng để cho bên nào bị thiệt thòi, phải kính sợ Đức Chúa Trời. Ta là Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của các ngươi.

18Phải tuân hành luật pháp Ta, để có an ninh trật tự xã hội.

19Đất sẽ sản xuất hoa quả, ngươi sẽ được no nê và sống yên lành.

20Nếu ngươi hỏi: ‘Chúng tôi sẽ lấy gì ăn trong năm thứ bảy khi không được phép gieo và gặt?’

21Ta sẽ ban phước cho các ngươi được mùa gấp ba lần trong năm thứ sáu.

22Khi các ngươi gieo trồng cho năm thứ tám, các ngươi vẫn ăn hoa lợi của năm thứ sáu. Thực tế, các ngươi vẫn ăn từ hoa lợi dư dật từ mùa màng cũ cho đến mùa gặt năm thứ chín.”

Sự Chuộc Tài Sản

23“Không được đoạn mãi đất đai, vì đất thuộc về Ta. Các ngươi chỉ là kiều dân và người chiếm hữu tạm thời.

24Quyền chuộc lại đất đã bán phải được tôn trọng trong toàn lãnh thổ.

25Nếu một người túng thiếu, phải bán bớt một phần đất mình, thì một người bà con gần của người này có quyền chuộc đất lại.

26Nếu người này không còn bà con để chuộc đất cho mình, nhưng về sau làm ăn khá ra, có đủ tiền để chuộc đất,

27thì người ấy sẽ chiết tính tiền chuộc theo tỷ lệ thời gian, tính từ năm bán,và trả cho người đã mua một số tiền bằng giá trị những năm còn lại, rồi lấy đất về.

28Trong trường hợp người này không có khả năng chuộc đất, đất đã bán sẽ thuộc về người mua cho đến Năm Hân Hỉ, rồi đất sẽ hoàn nguyên chủ vào năm ấy.

29Nếu một người bán một cái nhà trong thành, thì người ấy có một năm tròn để chuộc nhà lại.

30Nếu người bán không chuộc nhà trong thời hạn một năm nói trên, thì nhà sẽ vĩnh viễn thuộc quyền sở hữu của người mua. Đến Năm Hân Hỉ, nhà này sẽ không hoàn nguyên chủ.

31Nhưng nhà trong làng xóm không có thành bao bọc sẽ được đồng hóa với đất đai; như thế người bán có quyền chuộc lại và nhà sẽ hoàn lại nguyên chủ vào Năm Hân Hỉ.

32Tuy nhiên, đặc biệt đối với nhà của người Lê-vi, dù ở trong thành cũng sẽ được chuộc bất kỳ lúc nào.

33Nếu nhà không được chuộc vào Năm Hân Hỉ, thì nhà này vẫn thuộc về người Lê-vi đã bán, vì người Lê-vi chỉ có nhà ở trong thành mà thôi.

34Ruộng đất ở chung quanh thành của người Lê-vi là những tài sản vĩnh viễn của họ, họ không được phép bán.”

Sự Chuộc Người Nghèo và Nô Lệ

35“Nếu có người anh em nghèo nàn, không tự nuôi sống được, thì ngươi phải giúp người ấy, cho họ sống chung với mình như người tạm trú vậy.

36Không được cho người ấy vay tiền để lấy lãi, nhưng phải kính sợ Đức Chúa Trời.

37Cũng không được tính tiền ăn để kiếm lời, nhưng phải để cho người ấy sống với mình.

38Ta là Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của ngươi, đã đem ngươi ra khỏi Ai Cập, để cho ngươi đất Ca-na-an và để làm Đức Chúa Trời ngươi.

39Nếu có người anh em nghèo quá, phải bán mình cho ngươi, ngươi sẽ không được đãi người ấy như nô lệ.

40Phải coi người ấy như một người làm công hay người tạm trú. Người ấy sẽ giúp việc ngươi cho đến Năm Hân Hỉ.

41Lúc ấy, người sẽ đem theo con cái ra khỏi nhà ngươi, để về với nhà cửa đất đai của cha ông mình.

42Vì mọi người Ít-ra-ên là đầy tớ Ta, được Ta đem ra khỏi Ai Cập, nên không được bán mình làm nô lệ.

43Và ngươi không được hà khắc với người anh em, nhưng phải kính sợ Đức Chúa Trời.

44Muốn nuôi nô lệ, ngươi được mua người ngoại quốc ở trong các nước chung quanh,

45hoặc mua con cái của những kiều dân sống chung với ngươi, dù họ đã được sinh ra trong đất ngươi.

46Họ sẽ làm nô lệ suốt đời, vì họ thuộc về ngươi, và ngươi được truyền họ lại cho con mình. Còn giữa anh chị em người Ít-ra-ên với nhau, ngươi không được hà khắc.

47Nếu có kiều dân sống chung với ngươi trở nên giàu có, và một người Ít-ra-ên trở nên nghèo cực, phải bán mình cho người ngoại quốc hay cho con cái của người ngoại quốc ấy,

48thì người Ít-ra-ên sẽ được chuộc bởi anh hay em mình,

49chú, bác, anh em họ, hay một người bà con gần nào khác trong gia đình. Người ấy cũng có thể tự chuộc mình nếu có đủ khả năng.

50Người ấy sẽ tính với chủ đã mua mình xem còn lại bao nhiêu năm cho đến Năm Hân Hỉ. Tiền chuộc sẽ bằng tiền mướn một người làm công trong những năm còn lại.

51Nếu còn lại nhiều năm, thì người ấy phải trả tiền chuộc gần bằng giá bán mình.

52Nếu chỉ còn ít năm nữa là tới Năm Hân Hỉ, thì tiền chuộc sẽ là một số nhỏ tương xứng với số năm.

53Vì người ấy được coi như người làm mướn hằng năm, chủ không được cư xử hà khắc.

54Nếu người ấy không được chuộc, thì người ấy và con cái mình sẽ được tự do trong Năm Hân Hỉ.

55Vì tất cả con dân Ít-ra-ên là đầy tớ của Ta, Ta đã đem họ ra khỏi Ai Cập. Ta là Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của các ngươi.”

DRADouay-Rheims 1899 (Catholic)

1And the Lord spoke to Moses in mount Sinai, saying:

2Speak to the children of Israel, and thou shalt say to them: When you shall have entered into the land which I will give you, observe the rest of the sabbath to the Lord.

3Six years thou shalt sow thy field and six years thou shalt prune thy vineyard, and shalt gather the fruits thereof:

4But in the seventh year there shall be a sabbath to the land, of the resting of the Lord: thou shalt not sow thy field, nor prune thy vineyard.

5What the ground shall bring forth of itself, thou shalt not reap: neither shalt thou gather the grapes of the firstfruits as a vintage: for it is a year of rest to the land:

6But they shall be unto you for meat, to thee and to thy manservant, to thy maidservant and thy hireling, and to the strangers that sojourn with thee:

7All things that grow shall be meat to thy beasts and to thy cattle.

8Thou shalt also number to thee seven weeks of years, that is to say, seven times seven, which together make forty-nine years:

9And thou shalt sound the trumpet in the seventh month, the tenth day of the month, in the time of the expiation in all your land.

10And thou shalt sanctify the fiftieth year, and shalt proclaim remission to all the inhabitants of thy land: for it is the year of jubilee. Every man shall return to his possession, and every one shall go back to his former family:

11Because it is the jubilee and the fiftieth year. You shall not sow, nor reap the things that grow in the field of their own accord, neither shall you gather the firstfruits of the vines,

12Because of the sanctification of the jubilee: but as they grow you shall presently eat them.

13In the year of the jubilee all shall return to their possessions.

14When thou shalt sell any thing to thy neighbour, or shalt buy of him; grieve not thy brother: but thou shalt buy of him according to the number of years from the jubilee.

15And he shall sell to thee according to the computation of the fruits.

16The more years remain after the jubilee, the more shall the price increase: and the less time is counted, so much the less shall the purchase cost. For he shall sell to thee the time of the fruits.

17Do not afflict your countrymen, but let every one fear his God: because I am the Lord your God.

18Do my precepts, and keep my judgments, and fulfill them: that you may dwell in the land without any fear,

19And the ground may yield you its fruits, of which you may eat your fill, fearing no mall’s invasion.

20But if you say: What shall we eat the seventh year, if we sow not, nor gather our fruits?

21I will give you my blessing the sixth year, and it shall yield the fruits of three years:

22And the eighth year you shall sow, and shall eat of the old fruits, until the ninth year: till new grow up, you shall eat the old store.

23The land also shall not be sold for ever: because it is mine, and you are strangers and sojourners with me.

24For which cause all the country of your possession shall be under the condition of redemption.

25If thy brother being impoverished sell his little possession, and his kinsman will, he may redeem what he had sold.

26But if he have no kinsman, and he himself can find the price to redeem it:

27The value of the fruits shall be counted from that time when he sold it: and the overplus he shall restore to the buyer, and so shall receive his possession again.

28But if his hands find not the means to repay the price, the buyer shall have what he bought, until the year of the jubilee. For in that year all that is sold shall return to the owner, and to the ancient possessor.

29He that selleth a house within the walls of a city, shall have the liberty to redeem it, until one year be expired:

30If he redeem it not, and the whole year be fully out, the buyer shall possess it, and his posterity for ever, and it cannot be redeemed, not even in the jubilee.

31But if the house be in a village, that hath no walls, it shall be sold according to the same law as the fields: if it be not redeemed before, in the jubilee it shall return to the owner.

32The houses of Levites, which are in cities, may always be redeemed:

33If they be not redeemed, in the jubilee they shall all return to the owners, because the houses of the cities of the Levites are for their possessions among the children of Israel.

34But let not their suburbs be sold, because it is a perpetual possession.

35If thy brother be impoverished, and weak of hand, and thou receive him as a stranger and sojourner, and he live with thee,

36Take not usury of him nor more than thou gavest: fear thy God, that thy brother may live with thee.

37Thou shalt not give him thy money upon usury, nor exact of him any increase of fruits.

38I am the Lord your God, who brought you out of the land of Egypt, that I might give you the land of Chanaan, and might be your God.

39If thy brother constrained by poverty, sell himself to thee, thou shalt not oppress him with the service of bondservants:

40But he shall be as a hireling, and a sojourner: he shall work with thee until the year of the jubilee,

41And afterwards he shall go out with his children, and shall return to his kindred and to the possession of his fathers,

42For they are my servants, and I brought them out of the land of Egypt: let them not be sold as bondmen:

43Afflict him not by might, but fear thy God.

44Let your bondmen, and your bondwomen, be of the nations that are round about you.

45And of the strangers that sojourn among you, or that were born of them in your land, these you shall have for servants:

46And by right of inheritance shall leave them to your posterity, and shall possess them for ever. But oppress not your brethren the children of Israel by might.

47If the hand of a stranger or a sojourner grow strong among you, and thy brother being impoverished sell himself to him, or to any of his race:

48After the sale he may be redeemed. He that will of his brethren shall redeem him:

49Either his uncle, or his uncle’s son, or his kinsman, by blood, or by affinity. But if he himself be able also, he shall redeem himself,

50Counting only the years from the time of his selling unto the year of the jubilee: and counting the money that he was sold for, according to the number of the years and the reckoning of a hired servant,

51If there be many years that remain until the jubilee, according to them shall he also repay the price.

52If few, he shall make the reckoning with him according to the number of the years, and shall repay to the buyer of what remaineth of the years,

53His wages being allowed for which he served before: he shall not afflict him violently in thy sight.

54And if by these means he cannot be redeemed, in the year of the jubilee he shall go out with his children.

55For the children of Israel are my servants, whom I brought forth out of the land of Egypt.

구절이 클립보드에 복사되었습니다