John
장 11
번역 비교
Sự Sống Lại của La-xa-rơ
1Có một người tên La-xa-rơ đang bị bệnh. Ông sống tại Bê-tha-ni cùng với hai em gái là Ma-ri và Ma-thê.
2Ma-ri là người xức dầu thơm cho Chúa và lấy tóc mình lau chân Ngài.La-xa-rơ, anh nàng, bệnh ngày càng trầm trọng.
3Hai chị em liền sai người đến thưa với Chúa Giê-xu: “Thưa Chúa, người bạn thân yêu của Chúa đang đau nặng.”
4Nghe tin ấy, Chúa Giê-xu phán: “Bệnh của La-xa-rơ không đến nỗi thiệt mạng. Nhưng sẽ làm rạng danh Đức Chúa Trời, và Con của Đức Chúa Trời cũng được vinh quang.”
5Chúa Giê-xu yêu mến Ma-thê, Ma-ri, và La-xa-rơ,
6tuy nhiên, khi nghe tin La-xa-rơ bị bệnh, Chúa không đến ngay, nhưng ở lại thêm hai ngày nơi Ngài đang trọ.
7Sau đó, Chúa nói với các môn đệ: “Chúng ta hãy trở về xứ Giu-đê.”
8Các môn đệ Ngài thưa: “Thưa Thầy, hôm trước các nhà lãnh đạo Do Thái định ném đá Thầy. Sao Thầy còn qua đó làm gì?”
9Chúa Giê-xu đáp: “Trong một ngày chỉ mười hai giờ có ánh sáng. Ai đi trong những giờ ấy sẽ không vấp ngã vì có ánh sáng của thế giới này.
10Nhưng ai đi trong đêm tối sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng.”
11Chúa tiếp: “La-xa-rơ, bạn Ta đang ngủ, nay Ta đi đánh thức người dậy.”
12Các môn đệ thưa: “Thưa Chúa, nếu anh ấy ngủ, anh ấy sẽ mau lành bệnh!”
13Chúa Giê-xu ngụ ý nói La-xa-rơ đã chết, nhưng các môn đệ tưởng Chúa Giê-xu nói về giấc ngủ thường.
14Vì thế Chúa nói rõ với họ: “La-xa-rơ đã chết.
15Cơ hội này giúp các con thêm đức tin, nên Ta mừng vì không có mặt Ta tại đó. Nào, chúng ta hãy đến thăm anh ấy.”
16Thô-ma, cũng gọi là Song Sinh,khuyến khích các môn đệ khác: “Chúng ta cứ theo Thầy, sẵn sàng chết với Thầy!”
17Khi Chúa Giê-xu đến Bê-tha-ni, Ngài thấy La-xa-rơ đã được an táng bốn ngày rồi.
18Làng Bê-tha-ni chỉ cách Giê-ru-sa-lem độ vài dặm,
19nên có nhiều người đến an ủi Ma-thê và Ma-ri về sự mất mát của họ.
20Nghe Chúa Giê-xu đến, Ma-thê ra ngoài nghênh tiếp. Nhưng Ma-ri vẫn ở trong nhà.
21Ma-thê thưa với Chúa Giê-xu: “Thưa Chúa, nếu Chúa đến ngay hôm ấy, thì anh con đã không chết!
22Nhưng con biết bây giờ Chúa xin điều gì, Đức Chúa Trời cũng cho cả.”
23Chúa Giê-xu phán: “Anh con sẽ sống lại.”
24Ma-thê đáp: “Con biết anh con sẽ sống lại vào ngày phục sinh sau cùng.”
25Chúa Giê-xu phán: “Ta là sự sống lại và nguồn sống. Người nào tin Ta sẽ sống, dù đã chết rồi.
26Những ai đang sống mà tin Ta sẽ không bao giờ chết. Con có tin điều này không, Ma-thê?”
27Ma-thê thưa: “Thưa Chúa, con tin! Con tin Chúa là Đấng Mết-si-a, Con Đức Chúa Trời, Đấng phải đến thế gian.”
28Nói xong, Ma-thê về nhà gọi riêng Ma-ri bảo: “Thầy đến rồi! Thầy gọi em đó!”
29Ma-ri vội vàng đứng dậy đi đón Chúa.
30Lúc ấy Chúa Giê-xu chưa vào làng mà vẫn còn ở nơi Ma-thê gặp Ngài.
31Thấy Ma-ri vội vã đứng dậy ra đi, những người Do Thái đến chia buồn cũng đi theo, vì tưởng cô ra mộ La-xa-rơ khóc lần nữa.
32Khi Ma-ri đến và thấy Chúa Giê-xu, cô quỳ dưới chân Ngài và nói: “Thưa Chúa, nếu Chúa đến ngay hôm ấy, thì anh con không chết.”
33Chúa Giê-xu thấy Ma-ri khóc, những người Do Thái đi theo cô cũng khóc, nên tâm linh Ngài xúc động.
34Chúa hỏi: “Các con an táng anh ấy tại đâu?” Họ thưa: “Thưa Chúa, mời Chúa đến và xem.”
35Rồi Chúa Giê-xu khóc.
36Thấy thế, người Do Thái bảo nhau: “Xem kìa, ông ấy thương La-xa-rơ biết chừng nào!”
37Có người nói: “Ông ấy đã mở mắt người khiếm thị. Lẽ nào không cứu được La-xa-rơ khỏi chết sao?”
38Chúa Giê-xu càng đau lòng hơn nữa, bước đến mộ. Ngôi mộ đục trong sườn núi, có tảng đá chặn bên ngoài.
39Chúa nói với họ: “Hãy lăn tảng đá đi.” Nhưng Ma-thê, em gái của người chết, ngăn lại: “Thưa Chúa, bây giờ đã có mùi, vì chôn cất bốn ngày rồi.”
40Chúa Giê-xu đáp: “Ta đã chẳng từng bảo con rằng nếu con tin, con sẽ thấy vinh quang của Đức Chúa Trời sao?”
41Họ lăn tảng đá đi. Chúa Giê-xu ngước mắt lên trời và cầu nguyện: “Thưa Cha, Con cảm tạ Cha vì nghe lời Con cầu xin.
42Con biết Cha luôn luôn nghe lời Con cầu xin, nhưng Con nói lên để những người đứng quanh đây tin Cha đã sai Con xuống trần.”
43Cầu nguyện xong, Chúa Giê-xu gọi lớn: “La-xa-rơ, ra đây!”
44Người chết ra khỏi mộ, tay chân còn quấn vải liệm, mặt phủ khăn. Chúa Giê-xu phán: “Hãy mở vải liệm để anh ấy đi!”
Âm Mưu Giết Chúa Giê-xu
45Nhiều người Do Thái đến thăm Ma-ri, đã tin Chúa Giê-xu khi họ thấy việc xảy ra.
46Nhưng có vài người khác đến với phái Pha-ri-si và nói với họ về những việc Chúa Giê-xu đã làm.
47Các thầy trưởng tế và các thầy Pha-ri-si liền triệu tập hội đồng công luận. Họ hỏi nhau: “Chúng ta phải tìm biện pháp cứng rắn vì người này đã làm nhiều phép lạ hiển nhiên.
48Nếu cứ để yên không can thiệp, dân chúng sẽ tin theo người, rồi quân đội La Mã sẽ đến tàn phá Đền Thờ và tiêu diệt đất nước chúng ta.”
49Cai-phe, thầy thượng tế đương thời lên tiếng: “Các ông không biết mình đang nói gì!
50Các ông không nhận thấy rằng, thà một người chết thay cho toàn dân còn hơn để cả dân tộc bị tiêu diệt.”
51Ông không nói lời này theo ý mình; nhưng trong cương vị thầy thượng tế, ông nói tiên tri về việc Chúa Giê-xu sẽ hy sinh vì dân tộc.
52Không riêng dân tộc Do Thái nhưng vì tất cả con cái Đức Chúa Trời khắp thế giới sẽ được Ngài quy tụ làm một dân tộc.
53Từ hôm ấy, các cấp lãnh đạo Do Thái âm mưu giết Chúa Giê-xu.
54Vì thế, Chúa Giê-xu không công khai hoạt động trong xứ Giu-đê như trước. Ngài đến làng Ép-ra-im, gần hoang mạc, và ở lại đó với các môn đệ của mình.
55Gần đến lễ Vượt Qua của người Do Thái, dân chúng khắp nơi kéo về Giê-ru-sa-lem tẩy uế để chuẩn bị dự lễ.
56Họ đi tìm Chúa Giê-xu khắp khu vực Đền Thờ và bàn tán xôn xao: “Anh chị em nghĩ thế nào? Ông ấy không về dự lễ Vượt Qua sao?”
57Lúc ấy, các thầy trưởng tế và phái Pha-ri-si đã ra lệnh hễ ai gặp Chúa tại đâu, phải báo ngay để họ đến bắt Ngài.
1Now a certain man was sick, named Lazarus, of Bethany, the town of Mary and her sister Martha.
2(It was that Mary which anointed the Lord with ointment, and wiped his feet with her hair, whose brother Lazarus was sick.)
3Therefore his sisters sent unto him, saying, Lord, behold, he whom thou lovest is sick.
4When Jesus heard that, he said,This sickness is not unto death, but for the glory of God, that the Son of God might be glorified thereby.
5Now Jesus loved Martha, and her sister, and Lazarus.
6When he had heard therefore that he was sick, he abode two days still in the same place where he was.
7Then after that saith he to his disciples,Let us go into Judæa again.
8His disciples say unto him, Master, the Jews of late sought to stone thee; and goest thou thither again?
9Jesus answered,Are there not twelve hours in the day? If any man walk in the day, he stumbleth not, because he seeth the light of this world.
10But if a man walk in the night, he stumbleth, because there is no light in him.
11These things said he: and after that he saith unto them,Our friend Lazarus sleepeth; but I go, that I may awake him out of sleep.
12Then said his disciples, Lord, if he sleep, he shall do well.
13Howbeit Jesus spake of his death: but they thought that he had spoken of taking of rest in sleep.
14Then said Jesus unto them plainly,Lazarus is dead.
15And I am glad for your sakes that I was not there, to the intent ye may believe; nevertheless let us go unto him.
16Then said Thomas, which is called Didymus, unto his fellowdisciples, Let us also go, that we may die with him.
17Then when Jesus came, he found that he had lain in the grave four days already.
18Now Bethany was nigh unto Jerusalem, about fifteen furlongs off:
19And many of the Jews came to Martha and Mary, to comfort them concerning their brother.
20Then Martha, as soon as she heard that Jesus was coming, went and met him: but Mary sat still in the house.
21Then said Martha unto Jesus, Lord, if thou hadst been here, my brother had not died.
22But I know, that even now, whatsoever thou wilt ask of God, God will give it thee.
23Jesus saith unto her,Thy brother shall rise again.
24Martha saith unto him, I know that he shall rise again in the resurrection at the last day.
25Jesus said unto her,I am the resurrection, and the life: he that believeth in me, though he were dead, yet shall he live:
26And whosoever liveth and believeth in me shall never die. Believest thou this?
27She saith unto him, Yea, Lord: I believe that thou art the Christ, the Son of God, which should come into the world.
28And when she had so said, she went her way, and called Mary her sister secretly, saying, The Master is come, and calleth for thee.
29As soon as she heard that, she arose quickly, and came unto him.
30Now Jesus was not yet come into the town, but was in that place where Martha met him.
31The Jews then which were with her in the house, and comforted her, when they saw Mary, that she rose up hastily and went out, followed her, saying, She goeth unto the grave to weep there.
32Then when Mary was come where Jesus was, and saw him, she fell down at his feet, saying unto him, Lord, if thou hadst been here, my brother had not died.
33When Jesus therefore saw her weeping, and the Jews also weeping which came with her, he groaned in the spirit, and was troubled,
34And said,Where have ye laid him?They said unto him, Lord, come and see.
35Jesus wept.
36Then said the Jews, Behold how he loved him!
37And some of them said, Could not this man, which opened the eyes of the blind, have caused that even this man should not have died?
38Jesus therefore again groaning in himself cometh to the grave. It was a cave, and a stone lay upon it.
39Jesus said,Take ye away the stone.Martha, the sister of him that was dead, saith unto him, Lord, by this time he stinketh: for he hath been dead four days.
40Jesus saith unto her,Said I not unto thee, that, if thou wouldest believe, thou shouldest see the glory of God?
41Then they took away the stone from the place where the dead was laid. And Jesus lifted up his eyes, and said,Father, I thank thee that thou hast heard me.
42And I knew that thou hearest me always: but because of the people which stand by I said it, that they may believe that thou hast sent me.
43And when he thus had spoken, he cried with a loud voice,Lazarus, come forth.
44And he that was dead came forth, bound hand and foot with graveclothes: and his face was bound about with a napkin. Jesus saith unto them,Loose him, and let him go.
45Then many of the Jews which came to Mary, and had seen the things which Jesus did, believed on him.
46But some of them went their ways to the Pharisees, and told them what things Jesus had done.
47¶ Then gathered the chief priests and the Pharisees a council, and said, What do we? for this man doeth many miracles.
48If we let him thus alone, all men will believe on him: and the Romans shall come and take away both our place and nation.
49And one of them, named Caiaphas, being the high priest that same year, said unto them, Ye know nothing at all,
50Nor consider that it is expedient for us, that one man should die for the people, and that the whole nation perish not.
51And this spake he not of himself: but being high priest that year, he prophesied that Jesus should die for that nation;
52And not for that nation only, but that also he should gather together in one the children of God that were scattered abroad.
53Then from that day forth they took counsel together for to put him to death.
54Jesus therefore walked no more openly among the Jews; but went thence unto a country near to the wilderness, into a city called Ephraim, and there continued with his disciples.
55¶ And the Jews’ passover was nigh at hand: and many went out of the country up to Jerusalem before the passover, to purify themselves.
56Then sought they for Jesus, and spake among themselves, as they stood in the temple, What think ye, that he will not come to the feast?
57Now both the chief priests and the Pharisees had given a commandment, that, if any man knew where he were, he should shew it, that they might take him.
