Job
장 9
번역 비교
1Bấy giờ ông Gióp lên tiếng nói :
2phàm nhân cho mình là công chính thế nào được ?
3thì ngàn lần Người cũng không đáp lại một.
4đương đầu với Người mà vẫn còn nguyên vẹn ?
5Người lật nhào chúng trong cơn thịnh nộ,
6và cột trụ của nó phải lung lay.
7Người niêm ấn lên các vì sao.
8đạp lên trên ba đào biển cả.
9chòm Sao Mão và tinh tú Phương Nam.
10và những điều kỳ diệu không đếm xuể.
11Người có lướt tới, tôi cũng chẳng nhận ra.
12Ai dám hỏi Người : “Ngài làm gì thế ?”
13phải nằm rạp dưới chân Người.
14Chẳng lẽ tôi lại tranh cãi, hay tìm lý để chống đối Người sao ?
15nhưng sẽ xin Đấng xét xử tôi thương xót.
16tôi cũng chẳng tin là Người nghe tiếng tôi.
17lại vô cớ bắt tôi chịu thêm nhiều thương tích.
18mà lại dìm tôi trong bao nỗi đắng cay.
19Cậy vào toà xét xử ? Nhưng ai cắt cử Người ?
20cho dù tôi có vẹn toàn, nó vẫn chứng minh là tôi bất chính.
21tôi chẳng màng sống nữa !
22đứa gian ác cũng như kẻ vẹn toàn, chính Người tiêu diệt hết !
23trước cảnh khốn cùng của người vô tội.
24nếu không phải là Người thì ai đây ?
25nó qua mau, mà không thấy hạnh phúc.
26như phượng hoàng bổ xuống bắt mồi.
27đổi nét mặt mà hớn hở vui tươi,
28con biết rằng : Ngài chẳng kể con là vô tội.
29thì nhọc nhằn vô ích mà làm chi ?
30có lấy thuốc tẩy mà rửa tay cho sạch,
31khiến áo xống con cũng coi con là ghê tởm.
32để cùng với Người ra trước toà xét xử.
33để đặt tay lên cả hai chúng tôi.
34và đừng làm tôi kinh hoàng sợ hãi !
35vì tôi thấy tôi đâu có như vậy !
1Gióp đáp lời lại mà rằng:
2Quả thật, tôi biết ấy là như vậy; Nhưng làm thế nào cho loài người được công bình trước mặt Đức Chúa Trời?
3Nếu muốn tranh biện với Ngài. Thì một lần trong ngàn lần, loài người không thế đáp lời.
4Đức Chúa Trời có lòng trí huệ và rất mạnh sức: Ai cứng cỏi với Ngài mà lại được may mắn?
5Ngài dời các núi đi, Đánh đổ nó trong cơn giận Ngài; nhưng núi chẳng biết đến.
6Ngài khiến đất rúng động khỏi nền nó, Và các trụ nó đều chuyển lay;
7Ngài dạy biểu mặt trời, nó bèn chẳng mọc, Ngài đóng ấn trên các ngôi sao;
8Một mình Ngài trải các từng trời ra, Và bước đi trên các ngọn sóng biển;
9Ngài dựng nên sao bắc đẩu, Sao cày, và Sao rua, Cùng những lầu các bí mật của phương nam.
10Ngài làm những việc lớn lao, không sao dò xét được, Những dấu kỳ chẳng xiết cho được.
11Kìa, Ngài đã đi qua gần tôi, mà tôi không thấy Ngài, Ngài sang ngang trước mặt tôi, nhưng tôi chẳng nhìn thấy Ngài.
12Kìa, Ngài vớ lấy mồi, ai ngăn trở Ngài được? Ai sẽ nói với Ngài rằng: Chúa làm chi vậy?
13Đức Chúa Trời không hồi cơn giận Ngài; Những kẻ giúp đỡ Ra-háp đều cúi mình xuống dưới Ngài.
14Phương chi tôi đáp lại với Ngài, Và chọn lời tranh biện cùng Ngài!
15Dầu khi tôi công bình, tôi cũng không dám đối lại cùng Ngài; Nhưng tôi cầu xin ơn của Đấng phán xét tôi.
16Mặc dầu tôi kêu cầu, và Ngài đáp lời tôi, Tôi cũng không tin rằng Ngài lắng tai nghe tiếng tôi.
17Vì Ngài chà nát tôi trong cơn gió bão, Và thêm nhiều vít tích cho tôi vô cớ.
18Ngài không để cho tôi hả hơi; Nhưng Ngài khiến tôi no đầy sự đắng cay,
19Nếu luận về sức lực, kìa, Ngài vốn quyền năng! Nếu nói về lý đoán, thì Ngài rằng: “Ai dám cáo kiện ta?”
20Dẫu rằng tôi công bình, miệng mình sẽ lên án cho mình; Tuy tôi trọn vẹn, nó sẽ tỏ tôi ra gian tà.
21Dẫu tôi vô tội, tôi không kể đến mình tôi, Tôi khinh bỉ mạng sống tôi.
22Aùc và thiện thảy đều như nhau; bởi cớ ấy, nên tôi có nói: Ngài tiêu diệt người trọn vẹn cũng như kẻ gian ác.
23Nếu tai họa giết chết thình lình, Thì Ngài chê cười sự thử thách của người vô tội.
24Đất bị phó vào tay kẻ gian ác; Nó che mặt những quan xét của đất; Nếu chẳng phải nó, vậy thì ai?
25Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm; Nó trốn không thấy điều phước hạnh.
26Nó xớt qua mau như thuyền nan, Như chim ưng xông vào mồi.
27Nếu tôi nói: Tôi sẽ quên sự than phiền tôi, Bỏ bộ mặt buồn thảm tôi và lấy làm vui mừng,
28Thì tôi sợ hãi các điều đau đớn tôi, Biết rằng Ngài không cầm tôi là vô tội.
29Phải, tôi sẽ bị định tội; Nên cớ sao tôi làm cho mình mệt nhọc luống công?
30Nếu tôi tắm trong nước tuyết, Rửa tay tôi với nước tro,
31Thì Ngài lại nhận tôi trong hầm, Đến đỗi quần áo tôi sẽ gớm ghê tôi.
32Vì Đức Chúa Trời chẳng phải loài người như tôi, mà tôi dám đối với Ngài, Để chúng ta cùng đi chịu phán xét.
33Chẳng có người nào phân xử giữa chúng ta, Đặt tay mình trên hai chúng ta.
34Ước gì Chúa rút roi Ngài khỏi tôi, Khiến sự kinh khiếp của Ngài chớ làm rối loạn tôi nữa;
35Bấy giờ, tôi sẽ nói, chẳng sợ Ngài; Nhưng tôi chẳng được như vậy.
