Job
장 8
번역 비교
1Bấy giờ ông Bin-đát, người Su-ác, lên tiếng nói :
2còn ăn nói ào ào tựa cơn gió mạnh ?
3Phải chăng Đấng Toàn Năng uốn cong chính trực ?
4những hậu quả do tội ác chính mình đã phạm.
5nếu anh cầu khẩn Đấng Toàn Năng,
6địa vị của một người công chính.
7so với tương lai rực rỡ huy hoàng.
8kinh nghiệm cha ông, hãy gẫm suy cho kỹ.
9chẳng khác gì bóng câu.
10các ngài đã diễn tả kinh nghiệm qua câu châm ngôn này :
11Chỗ không có nước, sậy nào vươn nổi ?
12nó đã ra khô héo trước mọi thứ cỏ.”
13niềm hy vọng của phường gian ác cũng tiêu tan như vậy.
14chỗ an toàn của nó khác chi tấm màng nhện.
15nó bám vào nhà, nhưng nhà lung lay.
16và đâm chồi nẩy lộc toả khắp thửa vườn.
17Rễ nó chằng chịt quanh đá tảng, ăn sâu vào khe đá.
18“Có bao giờ tôi thấy anh đâu !”
19Từ bụi đất một mầm khác mọc lên.
20chẳng tiếp tay cho phường gian ác.
21và môi anh vang khúc hoan ca.
22nơi ở của phường gian ác cũng chẳng còn.
1Binh-đát, người Su-a, bèn đáp lời, mà rằng:
2Oâng sẽ nói các điều ấy đến bao giờ, Và lời của miệng ông sẽ giống như gió bão đến chừng nào?
3Đức Chúa Trời há thiên đoán ư? Đấng toàn năng há trái phép công bình sao?
4Nếu con cái ông có phạm tội cùng Ngài, Thì Ngài đã phó chúng nó vào quyền tội ác của chúng nó.
5Nếu ông cẩn thận tìm kiếm Đức Chúa Trời, Cầu khẩn cùng Đấng toàn năng,
6Nếu ông thanh sạch và ngay thẳng, Quả thật bây giờ Ngài sẽ tỉnh thức vì ông, Và làm cho nhà công bình ông được hưng thạnh.
7Dẫu ban sơ ông vốn nhỏ mọn, Thì sau rốt sẽ nên trọng đại.
8Xin hãy hỏi dòng dõi đời xưa, Khá chăm chỉ theo sự tìm tòi của các tổ tiên.
9(Vì chúng ta mới có hôm qua, và chẳng biết gì; Bởi các ngày chúng ta trên đất khác nào một cái bóng);
10Chớ thì chúng sẽ chẳng dạy ông, nói chuyện với ông, Và do nơi lòng mình mà đem ra những lời lẽ sao?
11Sậy há mọc nơi chẳng bưng bàu ư? Lác há mọc lên không có nước sao?
12Khi còn xanh tươi chưa phải phát, Thì đã khô trước các thứ cỏ khác.
13Đường lối kẻ quên Đức Chúa Trời là như vậy: Sự trông cậy kẻ không kính sợ Đức Chúa Trời sẽ hư mất;
14Nơi người nương nhờ sẽ bị truất, Điều người tin cậy giống như váng nhện.
15Người ấy nương dựa vào nhà mình, song nhà không vững chắc; Người níu lấy nó, nhưng nó chẳng đứng chịu nổi.
16Trước mặt trời, nó xanh tươi. Nhành lá che phủ vườn nó.
17Rễ nó quấn trên đống đá, Nó mọc xỉa ra giữa đá sỏi;
18Nếu nó bị nhổ khỏi chỗ nó, Thì chỗ ấy bèn từ chối nó, mà rằng: Ta chẳng hề thấy ngươi!
19Kìa, ấy là sự vui sướng về đường lối nó; Sẽ có loài khác từ đất nảy ra.
20Kìa, Đức Chúa Trời chẳng từ bỏ người trọn vẹn, Cũng không giúp đỡ kẻ hung ác.
21Song Chúa sẽ còn làm cho miệng ông được đầy vui cười; Và môi ông tràn ra tiếng reo mừng.
22Những kẻ ghét ông sẽ bị hổ thẹn bao phủ, Và nhà trại của kẻ ác sẽ chẳng còn.
