기사 데이터 테이블

Genesis

장 43

Catholic · KTCGKPV

번역 비교

두 열 모두 동일한 책, 장 및 절을 따릅니다.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)기본 번역

1Nạn đói trong xứ trở nên trầm trọng.

2Khi họ ăn hết lúa đưa từ Ai-cập về, thì cha họ bảo : “Hãy trở lại mua ít lương thực về.”

3Ông Giu-đa thưa với cha : “Ông ấy đã tuyên bố rõ với chúng con : ‘Các người sẽ không được gặp mặt ta, nếu em các người không cùng đến với các người.’

4Nếu cha sai em đi với chúng con, thì chúng con mới xuống mua lương thực cho cha được ;

5còn nếu cha không sai nó đi, thì chúng con sẽ không xuống, vì ông ấy đã bảo chúng con : ‘Các người sẽ không được gặp mặt ta, nếu em các người không cùng đến với các người.’”

6Ông Ít-ra-en nói : “Sao các con lại làm hại cha mà đi khai với ông ấy rằng các con còn một đứa em ?”

7Họ trả lời : “Ông ấy hỏi đi hỏi lại về chúng con và họ hàng chúng con ; ông ấy nói : ‘Cha các người còn sống không ? Các người có em không ?’ Chúng con cứ theo các câu hỏi ấy mà khai với ông ta. Có ngờ đâu là ông ấy sẽ bảo chúng con : ‘Đưa em các người xuống đây !’”

8Ông Giu-đa thưa với ông Ít-ra-en, cha mình : “Xin cha sai thằng bé đi với con ; chúng con sẽ trỗi dậy lên đường, và chúng ta sẽ sống chứ không chết cả đám, cha cũng như chúng con và lũ trẻ.

9Chính con xin bảo lãnh cho nó ; cha cứ bắt con chịu trách nhiệm ; nếu con không đưa nó về cho cha và đặt nó trước mặt cha, thì con sẽ đắc tội với cha suốt đời.

10Giả như không chần chừ thế này, thì bây giờ chúng con đã đi được hai chuyến rồi !”

11Ông Ít-ra-en, cha họ, bảo : “Nếu vậy thì các con cứ làm thế này : hãy đem trong bao bị một số đặc sản địa phương và đưa xuống làm quà cho ông ấy : ít nhũ hương, ít mật ong, nhựa thơm và một dược, đào lạc và hạnh nhân.

12Hãy đem theo số bạc gấp đôi, vì chúng con phải giao lại số bạc mà có khi vì lầm lẫn người ta đã đặt lại vào miệng bao.

13Hãy đưa em các con đi theo và lên đường trở lại với ông ấy.

14Xin Thiên Chúa toàn năng làm cho ông ấy chạnh lòng thương các con, mà để cho người anh em kia và Ben-gia-min cùng về với các con. Còn cha, nếu phải mất con, thì cha đành chịu mất vậy !”

15Những người này lấy những món quà đó, mang theo số bạc gấp đôi, và đem Ben-gia-min theo. Họ đứng lên, xuống Ai-cập và vào trình diện ông Giu-se.

16Khi ông Giu-se thấy Ben-gia-min cùng đến với họ, thì nói với người quản gia của ông : “Anh đưa những người này về nhà, giết một con vật, và làm các món ăn, vì những người này sẽ dùng bữa với tôi trưa nay.”

17Người này làm như ông Giu-se truyền, ông ta đưa họ về nhà ông Giu-se.

18Họ sợ hãi khi bị đưa về nhà ông Giu-se, họ nói : “Chúng ta bị đưa đi vì chuyện số bạc đã được trả lại trong bao lúa của chúng ta lần trước. Người ta sắp xông tới, nhảy bổ vào chúng ta, bắt chúng ta làm nô lệ, và lấy lừa của chúng ta.”

19Họ lại gần người quản gia của ông Giu-se và nói với ông ở lối vào nhà :

20“Thưa ngài, xin xá lỗi, lần trước chúng tôi đã xuống mua lương thực.

21Nhưng khi chúng tôi tới nơi dừng lại nghỉ đêm và mở các bao lúa của chúng tôi, thì mỗi người thấy số bạc của mình ở miệng bao lúa của mình, chính số bạc chúng tôi đã cân ; chúng tôi lại đem đến đây.

22Chúng tôi cũng đem theo số bạc khác xuống để mua lương thực. Chúng tôi không biết ai đã để số bạc của chúng tôi vào bao lúa chúng tôi.”

23Người quản gia nói : “Các ông cứ an tâm, đừng sợ. Chính Thiên Chúa của các ông, Thiên Chúa của cha các ông, đã đặt cho các ông một kho tàng trong các bao lúa của các ông. Số bạc của các ông đã đến tay tôi rồi.” Sau đó ông dẫn ông Si-mê-ôn ra cho họ.

24Ông đưa họ vào nhà ông Giu-se, đem nước cho họ rửa chân và lấy cỏ cho lừa của họ ăn.

25Họ bày quà ra, trong khi chờ ông Giu-se về vào buổi trưa, vì họ nghe rằng họ sẽ dùng bữa ở đó.

26Khi ông Giu-se vào nhà, họ dâng ông quà họ đã mang theo vào nhà đó, và sụp xuống đất lạy ông.

27Ông vấn an họ và nói : “Các người đã nói đến cha già của các người, ông cụ có được bình an không ? Ông cụ còn sống không ?”

28Họ đáp : “Tôi tớ ngài, là cha của chúng tôi, vẫn được bình an, người vẫn còn sống.” Rồi họ quỳ sụp xuống lạy.

29Ngước mắt lên, ông thấy Ben-gia-min, người em cùng mẹ với ông, ông liền hỏi : “Đây là đứa em út mà các người đã nói với ta, có phải không ?”, đoạn ông nói : “Con ơi, xin Thiên Chúa đoái thương con.”

30Trông thấy em, ông xúc động nghẹn ngào, rồi đi vội vào phòng riêng mà khóc.

31Sau đó, ông rửa mặt và đi ra ; ông cầm lòng mà nói : “Dọn bữa lên !”

32Người ta dọn riêng cho ông, riêng cho họ và riêng cho những người Ai-cập cùng ăn với ông, vì người Ai-cập không thể dùng bữa với người Híp-ri : đó là điều ghê tởm đối với người Ai-cập.

33Các anh em ngồi đối diện với ông, anh cả ngồi vào chỗ anh cả, em út ngồi vào chỗ em út, và họ nhìn nhau kinh ngạc.

34Ông truyền đem cho họ những phần thức ăn dọn trước mặt ông, nhưng phần của Ben-gia-min thì nhiều gấp năm phần của tất cả những người khác. Họ cùng với ông ăn uống say sưa.

WEB-CWorld English Bible with Deuterocanon (Catholic)비교번역

1The famine was severe in the land.

2When they had eaten up the grain which they had brought out of Egypt, their father said to them, “Go again, buy us a little more food.”

3Judah spoke to him, saying, “The man solemnly warned us, saying, ‘You shall not see my face, unless your brother is with you.’

4If you’ll send our brother with us, we’ll go down and buy you food;

5but if you don’t send him, we won’t go down, for the man said to us, ‘You shall not see my face, unless your brother is with you.’”

6Israel said, “Why did you treat me so badly, telling the man that you had another brother?”

7They said, “The man asked directly concerning ourselves, and concerning our relatives, saying, ‘Is your father still alive? Have you another brother?’ We just answered his questions. Is there any way we could know that he would say, ‘Bring your brother down’?”

8Judah said to Israel, his father, “Send the boy with me, and we’ll get up and go, so that we may live, and not die, both we, and you, and also our little ones.

9I’ll be collateral for him. From my hand will you require him. If I don’t bring him to you, and set him before you, then let me bear the blame forever;

10for if we hadn’t delayed, surely we would have returned a second time by now.”

11Their father, Israel, said to them, “If it must be so, then do this: Take from the choice fruits of the land in your bags, and carry down a present for the man, a little balm, a little honey, spices and myrrh, nuts, and almonds;

12and take double money in your hand, and take back the money that was returned in the mouth of your sacks. Perhaps it was an oversight.

13Take your brother also, get up, and return to the man.

14May God Almighty give you mercy before the man, that he may release to you your other brother and Benjamin. If I am bereaved of my children, I am bereaved.”

15The men took that present, and they took double money in their hand, and Benjamin; and got up, went down to Egypt, and stood before Joseph.

16When Joseph saw Benjamin with them, he said to the steward of his house, “Bring the men into the house, and butcher an animal, and prepare; for the men will dine with me at noon.”

17The man did as Joseph commanded, and the man brought the men to Joseph’s house.

18The men were afraid, because they were brought to Joseph’s house; and they said, “Because of the money that was returned in our sacks the first time, we’re brought in; that he may seek occasion against us, attack us, and seize us as slaves, along with our donkeys.”

19They came near to the steward of Joseph’s house, and they spoke to him at the door of the house,

20and said, “Oh, my lord, we indeed came down the first time to buy food.

21When we came to the lodging place, we opened our sacks, and behold, each man’s money was in the mouth of his sack, our money in full weight. We have brought it back in our hand.

22We have brought down other money in our hand to buy food. We don’t know who put our money in our sacks.”

23He said, “Peace be to you. Don’t be afraid. Your God, and the God of your father, has given you treasure in your sacks. I received your money.” He brought Simeon out to them.

24The man brought the men into Joseph’s house, and gave them water, and they washed their feet. He gave their donkeys fodder.

25They prepared the present for Joseph’s coming at noon, for they heard that they should eat bread there.

26When Joseph came home, they brought him the present which was in their hand into the house, and bowed themselves down to the earth before him.

27He asked them of their welfare, and said, “Is your father well, the old man of whom you spoke? Is he yet alive?”

28They said, “Your servant, our father, is well. He is still alive.” They bowed down humbly.

29He lifted up his eyes, and saw Benjamin, his brother, his mother’s son, and said, “Is this your youngest brother, of whom you spoke to me?” He said, “God be gracious to you, my son.”

30Joseph hurried, for his heart yearned over his brother; and he sought a place to weep. He entered into his room, and wept there.

31He washed his face, and came out. He controlled himself, and said, “Serve the meal.”

32They served him by himself, and them by themselves, and the Egyptians who ate with him by themselves, because the Egyptians don’t eat with the Hebrews, for that is an abomination to the Egyptians.

33They sat before him, the firstborn according to his birthright, and the youngest according to his youth, and the men marvelled with one another.

34He sent portions to them from before him, but Benjamin’s portion was five times as much as any of theirs. They drank, and were merry with him.

구절이 클립보드에 복사되었습니다