기사 데이터 테이블

Genesis

장 20

Catholic · KTCGKPV

번역 비교

두 열 모두 동일한 책, 장 및 절을 따릅니다.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)기본 번역

1Ông Áp-ra-ham rời chỗ đó, đến miền Ne-ghép. Ông ở giữa Can-đê và Sua, rồi ông trú ngụ tại Gơ-ra.

2Ông Áp-ra-ham nói về bà Xa-ra, vợ ông : “Nàng là em tôi”, và A-vi-me-léc, vua Gơ-ra, đã sai người đến bắt bà Xa-ra.

3Nhưng ban đêm Thiên Chúa đến báo mộng cho vua A-vi-me-léc rằng : “Này ngươi sắp phải chết vì người đàn bà mà ngươi đã bắt, bởi người ấy có chồng.”

4Vua A-vi-me-léc đã không gần gũi bà ấy, vua thưa : “Lạy Chúa, một dân công chính mà Ngài cũng giết sao ?

5Ông ấy đã chẳng bảo tôi rằng : ‘Nàng là em tôi’ đó sao ? Và ngay cả bà ấy cũng đã nói rằng : ‘Ông ấy là anh tôi.’ Tôi đã làm điều đó với tấm lòng thuần khiết và bàn tay vô tội.”

6Thiên Chúa báo mộng cho vua rằng : “Ta cũng biết là ngươi đã làm điều đó với tấm lòng thuần khiết, và cũng chính Ta đã ngăn cản ngươi khỏi mắc tội đối với Ta. Vì thế, Ta đã không để cho ngươi động đến người ấy.

7Bây giờ hãy trả vợ của người ấy về, vì người ấy là một ngôn sứ : người ấy sẽ cầu nguyện cho ngươi và ngươi sẽ được sống. Còn nếu ngươi không trả về, thì hãy biết rằng chắc chắn ngươi phải chết, ngươi cũng như mọi kẻ thuộc về ngươi.”

8Sáng hôm sau, vua A-vi-me-léc dậy sớm, gọi tất cả các đầy tớ đến và thuật lại cho họ nghe tất cả những điều ấy ; những người này sợ lắm !

9Vua A-vi-me-léc cho gọi ông Áp-ra-ham đến và nói với ông : “Ông đã làm gì chúng tôi thế ? Tôi mắc tội gì đối với ông, mà ông lại làm cho tôi và nước tôi phải vương vào một tội lớn như thế ? Ông đã làm cho tôi những điều không nên làm !”

10Vua A-vi-me-léc nói với ông Áp-ra-ham : “Ông nhắm mục đích gì khi làm điều ấy ?”

11Ông Áp-ra-ham trả lời : “Tôi nghĩ bụng : ‘Ở nơi này người ta chẳng kính sợ gì Thiên Chúa, và vì vợ tôi họ sẽ giết tôi.’”

12Vả lại, nàng đúng là em gái tôi, con cùng cha khác mẹ, và nàng đã trở thành vợ tôi.

13Khi Thiên Chúa bắt tôi đi lang thang xa nhà cha tôi, thì tôi đã bảo nàng : “Xin bà làm cho tôi ơn này là bất cứ nơi nào chúng ta đến, bà cứ nói : ‘Ông ấy là anh tôi.’”

14Vua A-vi-me-léc lấy chiên bò, tôi trai tớ gái tặng ông Áp-ra-ham và trả lại cho ông bà Xa-ra, vợ ông.

15Vua A-vi-me-léc nói với ông Áp-ra-ham : “Này đất của tôi ở trước mặt ông ; ông muốn ở đâu tuỳ thích.”

16Rồi vua nói với bà Xa-ra : “Đây tôi cho anh bà một ngàn đồng tiền bạc. Đối với bà, đó sẽ là bức màn che mắt mọi người ở với bà, và bà sẽ được hoàn toàn minh oan.”

17Ông Áp-ra-ham cầu nguyện với Thiên Chúa và Thiên Chúa chữa lành vua A-vi-me-léc, vợ vua và các nữ tỳ của vua, cho họ có thể sinh con,

18bởi trước đấy ĐỨC CHÚA đã làm cho mọi phụ nữ trong gia đình vua A-vi-me-léc không sinh đẻ được, vì chuyện bà Xa-ra, vợ ông Áp-ra-ham.

DRADouay-Rheims 1899 (Catholic)비교번역

1Abraham removed from thence to the south country, and dwelt between Cades and Sur, and sojourned in Gerara.

2And he said of Sara his wife: She is my sister. So Abimelech the king of Gerara sent, and took her.

3And God came to Abimelech in a dream by night, and he said to him: Lo thou shalt die for the woman thou hast taken: for she hath a husband.

4Now Abimelech had not touched her, and he said: Lord, wilt thou slay a nation, that is ignorant and just?

5Did not he say to me: She is my sister: and she say, He is my brother? in the simplicity of my heart, and cleanness of my hands have I done this.

6And God said to him: And I know that thou didst it with a sincere heart: and therefore I withheld thee from sinning against me, and I suffered thee not to touch her.

7Now therefore restore the man his wife, for he is a prophet: and he shall pray for thee, and thou shalt live: but if thou wilt not restore her, know that thou shalt surely die, thou and all that are thine.

8And Abimelech forthwith rising up in the night, called all his servants: and spoke all these words in their hearing, and all the men were exceedingly afraid.

9And Abimelech called also for Abraham, and said to him: What hast thou done to us? what have we offended thee in, that thou hast brought upon me and upon my kingdom a great sin? thou hast done to us what thou oughtest not to do.

10And again he expostulated with him, and said, What sawest thou, that thou hast done this?

11Abraham answered: I thought with myself, saying: Perhaps there is not the fear of God in this place: and they will kill me for the sake of my wife:

12Howbeit, otherwise also she is truly my sister, the daughter of my father, and not the daughter of my mother, and I took her to wife.

13And after God brought me out of my father’s house, I said to her: Thou shalt do me this kindness: In every place, to which we shall come, thou shalt say that I am thy brother.

14And Abimelech took sheep and oxen, and servants and handmaids, and gave to Abraham: and restored to him Sara, his wife.

15And said: The land is before you, dwell wheresoever it shall please thee.

16And to Sara he said: Behold I have given thy brother a thousand pieces of silver: this shall serve thee for a covering of thy eyes to all that are with thee, and whithersoever thou shalt go: and remember thou wast taken.

17And when Abraham prayed, God healed Abimelech and his wife, and his handmaids, and they bore children:

18For the Lord had closed up every womb of the house of Abimelech on account of Sara, Abraham’s wife.

구절이 클립보드에 복사되었습니다