기사 데이터 테이블

Matthew

장 14

Protestant · CU1

번역 비교

두 열 모두 동일한 책, 장 및 절을 따릅니다.

CU1Chinese Union Version (simplified)

施洗约翰的死

1那时,分封的王希律听见耶稣的名声,

2就对臣仆说:「这是施洗的约翰从死里复活,所以这些异能从他里面发出来。」

3起先,希律为他兄弟腓力的妻子希罗底的缘故,把约翰拿住,锁在监里。

4因为约翰曾对他说:「你娶这妇人是不合理的。」

5希律就想要杀他,只是怕百姓,因为他们以约翰为先知。

6到了希律的生日,希罗底的女儿在众人面前跳舞,使希律欢喜。

7希律就起誓,应许随她所求的给她。

8女儿被母亲所使,就说:「请把施洗约翰的头放在盘子里,拿来给我。」

9王便忧愁,但因他所起的誓,又因同席的人,就吩咐给她;

10于是打发人去,在监里斩了约翰,

11把头放在盘子里,拿来给了女子;女子拿去给她母亲。

12约翰的门徒来,把尸首领去埋葬了,就去告诉耶稣。

耶稣给五千人吃饱

13耶稣听见了,就上船从那里独自退到野地里去。众人听见,就从各城里步行跟随他。

14耶稣出来,见有许多的人,就怜悯他们,治好了他们的病人。

15天将晚的时候,门徒进前来,说:「这是野地,时候已经过了,请叫众人散开,他们好往村子里去,自己买吃的。」

16耶稣说:「不用他们去,你们给他们吃吧!」

17门徒说:「我们这里只有五个饼,两条鱼。」

18耶稣说:「拿过来给我。」

19于是吩咐众人坐在草地上,就拿着这五个饼,两条鱼,望着天祝福,擘开饼,递给门徒,门徒又递给众人。

20他们都吃,并且吃饱了,把剩下的零碎收拾起来,装满了十二个篮子。

21吃的人,除了妇女孩子,约有五千。

耶稣在海面上行走

22耶稣随即催门徒上船,先渡到那边去,等他叫众人散开。

23散了众人以后,他就独自上山去祷告。到了晚上,只有他一人在那里。

24那时船在海中,因风不顺,被浪摇撼。

25夜里四更天,耶稣在海面上走,往门徒那里去。

26门徒看见他在海面上走,就惊慌了,说:「是个鬼怪!」便害怕,喊叫起来。

27耶稣连忙对他们说:「你们放心,是我,不要怕!」

28彼得说:「主,如果是你,请叫我从水面上走到你那里去。」

29耶稣说:「你来吧。」彼得就从船上下去,在水面上走,要到耶稣那里去;

30只因见风甚大,就害怕,将要沉下去,便喊着说:「主啊,救我!」

31耶稣赶紧伸手拉住他,说:「你这小信的人哪,为什么疑惑呢?」

32他们上了船,风就住了。

33在船上的人都拜他,说:「你真是 神的儿子了。」

治好革尼撒勒的病人

34他们过了海,来到革尼撒勒地方。

35那里的人一认出是耶稣,就打发人到周围地方去,把所有的病人带到他那里,

36只求耶稣准他们摸他的衣裳 子;摸着的人就都好了。

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)

1Thời ấy, tiểu vương Hê-rô-đê nghe danh tiếng Đức Giê-su,

2thì nói với những kẻ hầu cận rằng : “Đó chính là ông Gio-an Tẩy Giả ; ông đã từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.”

3Số là vua Hê-rô-đê đã bắt trói ông Gio-an và tống ngục vì bà Hê-rô-đi-a, vợ ông Phi-líp-phê, anh của nhà vua.

4Ông Gio-an có nói với vua : “Ngài không được phép lấy bà ấy.”

5Vua muốn giết ông Gio-an, nhưng lại sợ dân chúng, vì họ coi ông là ngôn sứ.

6Vậy, nhân ngày sinh nhật của vua Hê-rô-đê, con gái bà Hê-rô-đi-a đã biểu diễn một điệu vũ trước mặt quan khách, làm cho nhà vua vui thích.

7Bởi đó, vua thề là hễ cô xin gì, vua cũng ban cho.

8Nghe lời mẹ xui bảo, cô thưa rằng : “Xin ngài ban cho con, ngay tại chỗ, cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả đặt trên mâm.”

9Nhà vua lấy làm buồn, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên truyền lệnh ban cho cô.

10Vua sai người vào ngục chặt đầu ông Gio-an.

11Người ta đặt đầu ông trên mâm, mang về trao cho cô, và cô ta đem đến cho mẹ.

12Môn đệ ông đến lấy thi hài ông đem đi mai táng, rồi đi báo cho Đức Giê-su.

13Nghe tin ấy, Đức Giê-su lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người.

14Ra khỏi thuyền, Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ.

15Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người : “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.”

16Đức Giê-su bảo : “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.”

17Các ông đáp : “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá !”

18Người bảo : “Đem lại đây cho Thầy !”

19Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng.

20Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy.

21Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

22Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.

23Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.

24Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió.

25Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ.

26Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau : “Ma đấy !”, và sợ hãi la lên.

27Đức Giê-su liền bảo các ông : “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ !”

28Ông Phê-rô liền thưa với Người : “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.”

29Đức Giê-su bảo ông : “Cứ đến !” Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su.

30Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên : “Thưa Ngài, xin cứu con với !”

31Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói : “Người đâu mà kém tin vậy ! Sao lại hoài nghi ?”

32Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay.

33Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói : “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !”

34Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghen-nê-xa-rét.

35Dân địa phương nhận ra Đức Giê-su, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người.

36Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được khỏi.

구절이 클립보드에 복사되었습니다