기사 데이터 테이블

Luke

장 16

Protestant · CU1

번역 비교

두 열 모두 동일한 책, 장 및 절을 따릅니다.

CU1Chinese Union Version (simplified)

不义的管家

1耶稣又对门徒说:「有一个财主的管家,别人向他主人告他浪费主人的财物。

2主人叫他来,对他说:『我听见你这事怎么样呢?把你所经管的交代明白,因你不能再作我的管家。』

3那管家心里说:『主人辞我,不用我再作管家,我将来做什么?锄地呢?无力;讨饭呢?怕羞。

4我知道怎么行,好叫人在我不作管家之后,接我到他们家里去。』

5于是把欠他主人债的,一个一个地叫了来,问头一个说:『你欠我主人多少?』

6他说:『一百篓油。』管家说:『拿你的帐,快坐下,写五十。』

7又问一个说:『你欠多少?』他说:『一百石麦子。』管家说:『拿你的帐,写八十。』

8主人就夸奖这不义的管家做事聪明;因为今世之子,在世事之上,较比光明之子更加聪明。

9我又告诉你们,要借着那不义的钱财结交朋友,到了钱财无用的时候,他们可以接你们到永存的帐幕里去。

10人在最小的事上忠心,在大事上也忠心;在最小的事上不义,在大事上也不义。

11倘若你们在不义的钱财上不忠心,谁还把那真实的钱财托付你们呢?

12倘若你们在别人的东西上不忠心,谁还把你们自己的东西给你们呢?

13一个仆人不能事奉两个主;不是恶这个爱那个,就是重这个轻那个。你们不能又事奉 神,又事奉玛门。」

律法和 神的国

14法利赛人是贪爱钱财的;他们听见这一切话,就嗤笑耶稣。

15耶稣对他们说:「你们是在人面前自称为义的,你们的心, 神却知道;因为人所尊贵的,是 神看为可憎恶的。

16律法和先知到约翰为止,从此 神国的福音传开了,人人努力要进去。

17天地废去较比律法的一点一画落空还容易。

18凡休妻另娶的就是犯奸淫;娶被休之妻的也是犯奸淫。」

财主和拉撒路

19「有一个财主穿着紫色袍和细麻布衣服,天天奢华宴乐。

20又有一个讨饭的,名叫拉撒路,浑身生疮,被人放在财主门口,

21要得财主桌子上掉下来的零碎充饥,并且狗来舔他的疮。

22后来那讨饭的死了,被天使带去放在亚伯拉罕的怀里。财主也死了,并且埋葬了。

23他在阴间受痛苦,举目远远地望见亚伯拉罕,又望见拉撒路在他怀里,

24就喊着说:『我祖亚伯拉罕哪,可怜我吧!打发拉撒路来,用指头尖蘸点水,凉凉我的舌头;因为我在这火焰里,极其痛苦。』

25亚伯拉罕说:『儿啊,你该回想你生前享过福,拉撒路也受过苦;如今他在这里得安慰,你倒受痛苦。

26不但这样,并且在你我之间,有深渊限定,以致人要从这边过到你们那边是不能的;要从那边过到我们这边也是不能的。』

27财主说:『我祖啊!既是这样,求你打发拉撒路到我父家去;

28因为我还有五个弟兄,他可以对他们作见证,免得他们也来到这痛苦的地方。』

29亚伯拉罕说:『他们有摩西和先知的话可以听从。』

30他说:『我祖亚伯拉罕哪,不是的,若有一个从死里复活的,到他们那里去的,他们必要悔改。』

31亚伯拉罕说:『若不听从摩西和先知的话,就是有一个从死里复活的,他们也是不听劝。』」

VCBVietnamese Contemporary Bible

Ẩn Dụ về Quản Gia Khôn Khéo

1Chúa Giê-xu kể cho các môn đệ câu chuyện này: “Người nhà giàu kia mướn một viên quản gia. Sau có người tố cáo quản gia phung phí tiền của chủ.

2Chủ liền gọi quản gia đến bảo: ‘Anh làm gì tôi biết hết! Vậy phải lo kết toán sổ sách, vì anh bị sa thải.’

3Quản gia nghĩ thầm: ‘Phải làm gì đây? Chủ đuổi ta rồi? Ta không đủ sức cuốc đất. Còn đi ăn mày? Thật xấu hổ!

4Được rồi, ta đã có cách! Rồi đây khi rời khỏi chỗ này, sẽ không thiếu người tiếp ta vào nhà!’

5Anh lần lượt gọi những người mắc nợ của chủ mình đến. Anh hỏi người thứ nhất: ‘Ông thiếu chủ tôi bao nhiêu?’

6Đáp: ‘Một trăm thùngdầu ô-liu!’ Quản gia bảo: ‘Tôi trả giấy nợ lại đây. Viết ngay giấy khác: Nợ năm chục.’

7Anh hỏi người kế tiếp: ‘Ông nợ chủ của tôi bao nhiêu?’ Đáp: ‘Một nghìn giạ lúa.’Anh giục: ‘Giấy nợ đây, cầm lấy! Viết ngay giấy khác: Tám trăm giạ.’

8Chủ phải khen quản gia bất lương đã hành động khôn khéo! Vì người thế gian vẫn xử sự khôn lanh hơn con cái sự sáng.

9Ta khuyên các con phải biết dùng của cải trần gian kết bạn, để khi tiền của hết, các con được tiếp vào nhà đời đời.

10Ai trung thành trong việc nhỏ cũng sẽ trung thành trong việc lớn. Ai bất chính trong việc nhỏ cũng sẽ bất chính trong việc lớn.

11Nếu các con không trung tín về của cải trần gian, còn ai đem của cải đời đời giao cho các con?

12Nếu các con gian lận của cải người khác, còn ai cho các con bảo vật làm của riêng?

13Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì sẽ ghét chủ này yêu chủ kia, trọng chủ này, khinh chủ khác. Các con không thể phụng sự cả Đức Chúa Trời lẫn Tiền Tài.”

14Các thầy Pha-ri-si vốn tham tiền nghe Chúa dạy liền chế giễu Ngài.

15Chúa nói với họ: “Trước mặt người ta, các ông làm ra vẻ đạo đức, nhưng Đức Chúa Trời biết rõ lòng dạ các ông. Các ông được người ta tôn trọng nhưng đối với Đức Chúa Trời, các ông thật ghê tởm.

16Luật pháp Môi-se và các sách tiên tri được ban bố cho đến thời Giăng. Từ đó Phúc Âm được truyền giảng, mọi người hăng hái chen nhau vào Nước của Đức Chúa Trời.

17Tuy nhiên, dù trời đất tiêu tan, không một chi tiết nào trong luật pháp bị mất hiệu lực.

18Thí dụ, một người ly dị vợ, rồi cưới vợ khác là phạm tội ngoại tình, còn ai cưới đàn bà bị chồng ly dị cũng phạm tội ngoại tình.”

Ẩn Dụ về Người Giàu và La-xa-rơ

19Chúa Giê-xu phán: “Có một người giàu hằng ngày sống xa hoa trên nhung lụa.

20Trước cổng nhà, một người nghèo tên La-xa-rơ mình đầy ghẻ lở đến nằm.

21La-xa-rơ ước ao được những thức ăn rơi rớt từ trên bàn người giàu. Nhưng chỉ có vài con chó đến liếm ghẻ lở cho người.

22Rồi người nghèo chết, được thiên sứ đem đặt vào lòng Áp-ra-ham.Người giàu cũng chết, người ta đem chôn,

23linh hồn ông đến chỗ của những người chết chịu khổ hình. Tại đó, người giàu nhìn lên, thấy Áp-ra-ham ở nơi xa với La-xa-rơ.

24Người giàu kêu xin: ‘Lạy tổ Áp-ra-ham, xin thương xót con. Xin sai La-xa-rơ nhúng đầu ngón tay vào nước, đến đây nhỏ vào lưỡi con cho mát, vì con bị đốt trong lò lửa này, đau đớn quá!’

25Nhưng Áp-ra-ham đáp: ‘Con không nhớ con đã ích kỷ hưởng thụ suốt đời sao? Còn La-xa-rơ phải khổ sở. Bây giờ, La-xa-rơ được an ủi tại đây, còn con phải chịu đau khổ.

26Hơn nữa, giữa chúng ta có một vực thẳm ngăn cách, ai muốn từ đây qua đó, hay từ đó qua đây đều không được.’

27Người giàu thưa: ‘Vậy, xin tổ Áp-ra-ham làm ơn sai La-xa-rơ đến nhà cha con.

28Vì con có năm anh em, con muốn anh ấy cảnh cáo họ để khi chết họ khỏi phải xuống nơi khổ hình này.’

29Áp-ra-ham đáp: ‘Đã có Môi-se và các tiên tri cảnh cáo họ. Anh em còn có thể đọc những điều họ viết.’

30Người giàu nài nỉ: ‘Thưa tổ Áp-ra-ham, không được đâu! Nếu có người chết sống lại cảnh cáo, họ mới ăn năn tội của họ và quay lại với Đức Chúa Trời.’

31Nhưng Áp-ra-ham nói: ‘Nếu không tin lời Môi-se và các tiên tri, dù có người chết sống lại, họ cũng chẳng tin đâu.’”

구절이 클립보드에 복사되었습니다