Song of Solomon
장 6
번역 비교
The Friends
1Where has your beloved gone,O most beautiful among women?Which way has he turned?We will seek him with you.
The Bride
2My beloved has gone down to his garden,to the beds of spices,to pasture his flock in the gardensand to gather lilies.
3I belong to my beloved and he belongs to me;he pastures his flock among the lilies.
The Bridegroom
4You are as beautiful, my darling, as Tirzah,as lovely as Jerusalem, as majestic as troops with banners.
5Turn your eyes away from me,for they have overcome me.Your hair is like a flock of goatsstreaming down from Gilead.
6Your teeth are like a flock of sheepcoming up from the washing;each has its twin,and not one of them is lost.
7Your brow behind your veilis like a slice of pomegranate.
8There are sixty queens and eighty concubines,and maidens without number,
9but my dove, my perfect one, is unique,the favorite of the mother who bore her.The maidens see her and call her blessed;the queens and concubines sing her praises.
The Friends
10Who is this who shines like the dawn,as fair as the moon,as bright as the sun,as majestic as the stars in procession?
The Bridegroom
11I went down to the walnut groveto see the blossoms of the valley,to see if the vines were buddingor the pomegranates were in bloom.
12Before I realized it, my desire had set meamong the royal chariots of my people.
The Friends
13Come back, come back, O Shulammite!Come back, come back, that we may gaze upon you.The Bridegroom Why do you look at the Shulammite,as on the dance of Mahanaim?
1Hỡi người xinh đẹp hơn hết trong các người nữ, lương nhân của chị đi đâu? Lương nhân của chị xây về hướng nào? Chúng tôi sẽ cùng đi tìm người với chị.
2Lương nhân tôi đi xuống vườn người, Nơi vuông đất hương hoa, Đặng chăn trong vườn, Và bẻ hoa huệ.
3Tôi thuộc về lương nhân tôi, Và lương nhân tôi thuộc về tôi; Người chăn bầy mình giữa đám hoa huệ.
4Hỡi bạn tình ta, mình xinh đẹp như Thiệt sa, Có duyên như Giê-ru-sa-lem, Đáng sợ khác nào đạo quân giương cờ xí.
5Hãy xây mắt mình khỏi ta, Vì nó làm cho ta bối rối. Tóc mình khác nào đoàn dê trên triền núi Ga-la-át;
6Răng mình như bầy chiên cái, Từ nơi tắm rửa mới lên; Thảy đều sanh đôi, Không một con nào son sẻ.
7Má mình trong lúp tợ một nửa quả lựu.
8Có sáu mươi hoàng hậu, tám mươi cung phi, Và nhiều vô số con đòi:
9Chim bò câu ta, người toàn hảo ta Vốn là có một, con một của mẹ mình. Kẻ kén chọn của người đã sanh đẻ mình. Các con gái đều thấy nàng, và xưng nàng có phước. Đến đỗi những hoàng hậu và cung phi cũng đều khen ngợi nàng.
10Người nữ nầy là ai, hiện ra như rạng đông, Đẹp như mặt trăng, tinh sạch như mặt trời, Đáng sợ khác nào đạo quân giương cờ xí?
11Tôi đi xuống vườn hạch đào, Đặng xem cây cỏ xanh tươi của trũng, Đặng thử coi vườn nho đã nứt đọt, thạch lựu đã nở hoa chưa.
12Không ngờ, lòng tôi dẫn dắt tôi Trên các xe của dân sự tôi có tình nguyện.
13Hỡi Su-la-mít, hãy trở về, hãy trở về! Khá trở về, trở về, hầu cho chúng tôi xem thấy người. Vì sao các ngươi muốn thấy người Su-la-mít, Như thấy sự nhảy múa của Ma-ha-na-im?
