Job
장 27
번역 비교
Job Affirms His Integrity
1Job continued his discourse:
2“As surely as God lives, who has deprived me of justice—the Almighty, who has embittered my soul—
3as long as my breath is still within meand the breath of God remains in my nostrils,
4my lips will not speak wickedness,and my tongue will not utter deceit.
5I will never say that you are right;I will maintain my integrity until I die.
6I will cling to my righteousness and never let go.As long as I live, my conscience will not accuse me.
The Wicked Man’s Portion
7May my enemy be like the wickedand my opponent like the unjust.
8For what is the hope of the godless when he is cut off,when God takes away his life?
9Will God hear his crywhen distress comes upon him?
10Will he delight in the Almighty?Will he call upon God at all times?
11I will instruct you in the power of God.I will not conceal the ways of the Almighty.
12Surely all of you have seen it for yourselves.Why then do you keep up this empty talk?
13This is the wicked man’s portion from God—the heritage the ruthless receive from the Almighty.
14Though his sons are many, they are destined for the sword;and his offspring will never have enough food.
15His survivors will be buried by the plague,and their widows will not weep for them.
16Though he heaps up silver like dustand piles up a wardrobe like clay,
17what he lays up, the righteous will wear,and his silver will be divided by the innocent.
18The house he built is like a moth’s cocoon,like a hut set up by a watchman.
19He lies down wealthy, but will do so no more;when he opens his eyes, all is gone.
20Terrors overtake him like a flood;a tempest sweeps him away in the night.
21The east wind carries him away, and he is gone;it sweeps him out of his place.
22It hurls itself against him without mercyas he flees headlong from its power.
23It claps its hands at himand hisses him out of his place.
1Gióp tiếp nói lẽ luận cao mình, mà rằng:
2Đức Chúa Trời đã đoạt lấy lý tôi, Đấng Toàn năng khiến linh hồn tôi bị cay đắng, Tôi chỉ sanh mạng của Ngài mà thề rằng:
3Hễ hơi thở tôi còn ở mình tôi, Và sanh khí của Đức Chúa Trời còn trong lỗ mũi tôi,
4Quả hẳn môi tôi sẽ chẳng nói sự gian ác, Lưỡi tôi cũng không giảng ra điều giả dối.
5Khi tôi đoán xét, không thể nào cho các bạn là phải! Cho đến kỳ chết, tôi chẳng hề thôi quả quyết rằng tôi trọn vẹn.
6Tôi giữ chặt sự công bình mình, không rời bỏ nó; Trọn đời tôi, lòng tôi sẽ chẳng cáo trách tôi.
7Ước gì cừu địch tôi bị xử như kẻ ác, Và kẻ dấy lên nghịch cùng tôi bị cầm như kẻ trái lẽ công bình.
8Dẫu kẻ ác được tài sản, Đức Chúa Trời cất lấy linh hồn nó đi; Vậy, sự trông cậy kẻ ác là gì?
9Khi sự hoạn nạn xảy đến cùng hắn, Đức Chúa Trời há sẽ nghe tiếng của hắn sao?
10Có phải hắn sẽ tìm được sự vui sướng mình nơi Đấng Toàn năng, Và thường thường cầu khẩn Đức Chúa trời sao?
11Tôi sẽ chỉ dạy cho các bạn việc tay Đức Chúa Trời làm, Không giấu các bạn ý của Đấng Toàn năng.
12Nầy, chính các bạn đã thấy điều đó, Vậy, nhân sao còn có những tư tưởng hư không kia?
13Này là phần mà Đức Chúa Trời định cho kẻ ác, Và cơ nghiệp của kẻ cường bạo nhận lãnh từ Đấng Toàn năng:
14Nếu con cái hắn thêm nhiều, ấy để cho gươm giết; Còn dòng dõi hắn ắt không ăn cho no nê được.
15Kẻ còn sống sót lại của hắn bị sự chết vùi dập, Và người góa bụa hắn sẽ không than khóc.
16Dẫu hắn có thâu góp bạc tiền như cát bụi, Sắm sửa quần áo nhiều như bùn;
17Thật hắn sắm sửa, song rồi ra người công bình sẽ mặc lấy, Còn bạc, kẻ vô tội sẽ chia nhau.
18Người cất nhà mình như ổ sâu trùng, Như chòi mà người giữ vườn nho thường cất.
19Hắn nằm xuống giàu có, song sẽ chẳng được liệm; Nó mở con mắt ra, bèn chẳng còn nữa.
20Sự kinh khiếp thình lình áp vào hắn như thể nước lụt; Bão tố đoạt lấy hắn trong lúc ban đêm.
21Gió đông đem hắn đi, bèn biệt mất; Một luồng dông lớn rứt hắn đi khỏi chổ hắn.
22Đức Chúa Trời giáng tai vạ trên mình hắn, chẳng thương xót lấy; Hắn rất muốn chạy trốn khỏi tay Ngài.
23Người ta sẽ vỗ tay mừng về việc hắn; Và hút gió đuổi hắn khỏi chỗ ở của hắn.
