Isaiah
장 59
번역 비교
Sin Separates Us from God
1Surely the arm of the LORD is not too short to save,nor His ear too dull to hear.
2But your iniquities have built barriersbetween you and your God,and your sins have hidden His face from you,so that He does not hear.
3For your hands are stained with blood,and your fingers with iniquity;your lips have spoken lies,and your tongue mutters injustice.
4No one calls for justice;no one pleads his case honestly.They rely on empty pleas; they tell lies;they conceive mischief and give birth to iniquity.
5They hatch the eggs of vipersand weave a spider’s web.Whoever eats their eggs will die;crack one open, and a viper is hatched.
6Their cobwebs cannot be made into clothing,and they cannot cover themselves with their works.Their deeds are sinful deeds,and acts of violence are in their hands.
7Their feet run to evil;they are swift to shed innocent blood.Their thoughts are sinful thoughts;ruin and destructionlie in their wake.
8The way of peace they have not known,and there is no justice in their tracks.They have turned them into crooked paths;no one who treads on them will know peace.
9Therefore justice is far from us,and righteousness does not reach us.We hope for light, but there is darkness;for brightness, but we walk in gloom.
10Like the blind, we feel our way along the wall,groping like those without eyes.We stumble at midday as in the twilight;among the vigorous we are like the dead.
11We all growl like bearsand moan like doves.We hope for justice, but find none,for salvation, but it is far from us.
12For our transgressions are multiplied before You,and our sins testify against us.Our transgressions are indeed with us,and we know our iniquities:
13rebelling and denying the LORD,turning away from our God,speaking oppression and revolt,conceiving and uttering lies from the heart.
14So justice is turned away,and righteousness stands at a distance.For truth has stumbled in the public square,and honesty cannot enter.
15Truth is missing,and whoever turns from evil becomes prey. The LORD looked and was displeasedthat there was no justice.
16He saw that there was no man;He was amazed that there was no one to intercede.So His own arm brought salvation,and His own righteousness sustained Him.
17He put on righteousness like a breastplate,and the helmet of salvation on His head;He put on garments of vengeanceand wrapped Himself in a cloak of zeal.
The Covenant of the Redeemer
18So He will repay according to their deeds:fury to His enemies, retribution to His foes, and recompense to the islands.
19So shall they fear the name of the LORDwhere the sun sets, and His glory where it rises.For He will come like a raging flood,driven by the breath of the LORD.
20“The Redeemer will come to Zion,to those in Jacob who turn from transgression,”declares the LORD.
21“As for Me, this is My covenant with them,”says the LORD. “My Spirit will not depart from you,and My words that I have put in your mouth will not depart from your mouth or from the mouths of your children and grandchildren, from now on and forevermore,” says the LORD.
1Nầy, tay Đức Giê-hô-va chẳng trở nên ngắn mà không cứu được; tai Ngài cũng chẳng nặng nề mà không nghe được đâu.
2Nhưng ấy là sự gian ác các ngươi làm xa cách mình với Đức Chúa Trời; và tội lỗi các ngươi đã che khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không nghe các ngươi nữa.
3Vì tay các ngươi đã ô uế bởi máu, ngón tay các ngươi đã ô uế bởi tội ác; môi các ngươi nói dối, lưỡi các ngươi lằm bằm sự xấu xa.
4Trong các ngươi chẳng có ai lấy lẽ công bình mà kêu rêu; chẳng có ai lấy điều chân thật mà đối nại. Hết thảy đều cậy sự hư không, nói lời dối trá, cưu mang điều ác và đẻ ra tội trọng.
5Họ ấp trứng hổ mang và dệt màng nhện; ai ăn những trứng đó sẽ chết và nếu một cái trứng giập ra, sẽ nở thành rắn lục.
6Những màng họ không dùng làm áo được, không thể mặc được hàng họ đã dệt ra; công việc họ là công việc đáng tội, tay họ làm những việc hung tàn.
7Chân họ chạy đến điều ác, nôn nả làm đổ máu vô tội; tư tưởng họ là tư tưởng gian tà, sự phá hại diệt vong là ở trên đường lối họ.
8Họ không biết đường bình an, trong đường họ đi không có sự công nghĩa. Họ tự làm những lối quanh queo: ai đi trong đó thì chẳng biết sự bình an!
9Vậy nên sự công bình đã cách xa chúng ta, sự nhân nghĩa cũng không theo kịp chúng ta. Chúng ta trông mong sự sáng, mà sự tối tăm đây nầy, trông mong sự sáng láng, mà đi trong u ám.
10Chúng ta đi dọc theo tường như người mù; rờ rẫm như người không có mắt; đúng trưa mà vấp chân như chạng vạng; giữa những kẻ mạnh mẽ mà mình như người chết.
11Chúng ta cứ rên siếc như con gấu, và rầm rì như chim bò câu; trông sự công bình, mà nó không đến, đợi sự cứu rỗi, mà nó cách xa!
12Phải, sự phạm phép chúng tôi đã thêm nhiều trước mặt Ngài, tội lỗi chúng tôi làm chứng nghịch cùng chúng tôi. Vì sự phạm phép chúng tôi ở cùng chúng tôi, và chúng tôi biết sự gian ác mình.
13Chúng tôi đã bạn nghịch, chối Đức Giê-hô-va, và trở lòng chẳng theo Đức Chúa Trời mình. Chúng tôi nói sự bạo ngược và phản loạn, cưu mang những lời giả dối trong lòng và nói ra!
14Cho nên sự công bình trở lui lại, sự nhân nghĩa đứng xa; vì lẽ thật vấp ngã giữa đường phố, và sự ngay thẳng chẳng được vào.
15Lẽ thật đã không còn, ai lánh điều dữ thì phải cướp bắt. Đức Giê-hô-va thấy không có sự công bình thì chẳng đẹp lòng,
16thấy không có người, chẳng ai cầu thay, thì lấy làm lạ lùng. Ngài bèn dùng chính cánh tay mình đem sự cứu rỗi đến; lấy sự công bình mình mà nâng đỡ.
17Ngài mặc sự công bình làm giáp, đội sự cứu rỗi trên đầu làm mão trụ; lấy sự báo thù làm áo mà bận, lấy sự sốt sắng làm áo tơi mà choàng mình.
18Ngài báo trả cho người ta tùy việc họ làm: sự thạnh nộ cho kẻ đối địch Ngài, sự báo oán cho kẻ thù nghịch; Ngài sẽ báo trả các cù lao.
19Người ta sẽ kính sợ danh Đức Giê-hô-va từ phương tây, và sự vinh hiển Ngài từ phương mặt trời mọc lên; vì Ngài sẽ đến như sông tràn dẫy bởi hơi Đức Giê-hô-va thổi giục.
20Đấng Cứu chuộc sẽ đến Si-ôn, đến cùng những kẻ thuộc về Gia-cốp, là kẻ bỏ tội lỗi, Đức Giê-hô-va phán vậy.
21Đức Giê-hô-va phán: Về phần ta, nầy là giao ước ta đã lập với họ. Thần ta ở trên ngươi, cả đến những lời ta đã đặt nơi miệng ngươi, sẽ chẳng lìa khỏi miệng ngươi, miệng dòng dõi ngươi, và miệng dòng dõi của dòng dõi ngươi, từ bây giờ cho đến đời đời! Đức Giê-hô-va phán vậy.
