Luke
장 21
번역 비교
1And he looked up, and saw the rich men that were casting their gifts into the treasury.
2And he saw a certain poor widow casting in thither two mites.
3And he said, Of a truth I say unto you, This poor widow cast in more than they all:
4for all these did of their superfluity cast in unto the gifts; but she of her want did cast in all the living that she had.
5And as some spake of the temple, how it was adorned with goodly stones and offerings, he said,
6As for these things which ye behold, the days will come, in which there shall not be left here one stone upon another, that shall not be thrown down.
7And they asked him, saying, Teacher, when therefore shall these things be? and what shall be the sign when these things are about to come to pass?
8And he said, Take heed that ye be not led astray: for many shall come in my name, saying, I am he; and, The time is at hand: go ye not after them.
9And when ye shall hear of wars and tumults, be not terrified: for these things must needs come to pass first; but the end is not immediately.
10Then said he unto them, Nation shall rise against nation, and kingdom against kingdom;
11and there shall be great earthquakes, and in divers places famines and pestilences; and there shall be terrors and great signs from heaven.
12But before all these things, they shall lay their hands on you, and shall persecute you, delivering you up to the synagogues and prisons, bringing you before kings and governors for my name’s sake.
13It shall turn out unto you for a testimony.
14Settle it therefore in your hearts, not to meditate beforehand how to answer:
15for I will give you a mouth and wisdom, which all your adversaries shall not be able to withstand or to gainsay.
16But ye shall be delivered up even by parents, and brethren, and kinsfolk, and friends; and some of you shall they cause to be put to death.
17And ye shall be hated of all men for my name’s sake.
18And not a hair of your head shall perish.
19In your patience ye shall win your souls.
20But when ye see Jerusalem compassed with armies, then know that her desolation is at hand.
21Then let them that are in Judæa flee unto the mountains; and let them that are in the midst of her depart out; and let not them that are in the country enter therein.
22For these are days of vengeance, that all things which are written may be fulfilled.
23Woe unto them that are with child and to them that give suck in those days! for there shall be great distress upon the land, and wrath unto this people.
24And they shall fall by the edge of the sword, and shall be led captive into all the nations: and Jerusalem shall be trodden down of the Gentiles, until the times of the Gentiles be fulfilled.
25And there shall be signs in sun and moon and stars; and upon the earth distress of nations, in perplexity for the roaring of the sea and the billows;
26men fainting for fear, and for expectation of the things which are coming on the world: for the powers of the heavens shall be shaken.
27And then shall they see the Son of man coming in a cloud with power and great glory.
28But when these things begin to come to pass, look up, and lift up your heads; because your redemption draweth nigh.
29And he spake to them a parable: Behold the fig tree, and all the trees:
30when they now shoot forth, ye see it and know of your own selves that the summer is now nigh.
31Even so ye also, when ye see these things coming to pass, know ye that the kingdom of God is nigh.
32Verily I say unto you, This generation shall not pass away, till all things be accomplished.
33Heaven and earth shall pass away: but my words shall not pass away.
34But take heed to yourselves, lest haply your hearts be overcharged with surfeiting, and drunkenness, and cares of this life, and that day come on you suddenly as a snare:
35for so shall it come upon all them that dwell on the face of all the earth.
36But watch ye at every season, making supplication, that ye may prevail to escape all these things that shall come to pass, and to stand before the Son of man.
37And every day he was teaching in the temple; and every night he went out, and lodged in the mount that is called Olivet.
38And all the people came early in the morning to him in the temple, to hear him.
1Ngước mắt lên nhìn, Đức Giê-su thấy những người giàu đang bỏ tiền dâng cúng của họ vào thùng tiền.
2Người cũng thấy một bà goá túng thiếu kia bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm.
3Người liền nói : “Thầy bảo thật anh em : bà goá nghèo này đã bỏ vào nhiều hơn ai hết.
4Quả vậy, tất cả những người kia đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ, mà bỏ vào dâng cúng ; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình, mà bỏ vào đó tất cả những gì bà có để nuôi sống mình.”
5Nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Đức Giê-su bảo :
6“Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào.”
7Họ hỏi Người : “Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước ?”
8Đức Giê-su đáp : “Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng : ‘Chính ta đây’, và : ‘Thời kỳ đã đến gần’ ; anh em chớ có theo họ.
9Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục ngay đâu.”
10Rồi Người nói tiếp : “Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ.
11Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém ; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện.
12“Nhưng trước khi tất cả các sự ấy xảy ra, thì người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy.
13Đó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy.
14Vậy anh em hãy ghi lòng tạc dạ điều này, là anh em đừng lo nghĩ phải bào chữa cách nào.
15Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được.
16Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em.
17Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét.
18Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu.
19Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình.
20“Khi anh em thấy thành Giê-ru-sa-lem bị các đạo binh vây hãm, bấy giờ anh em hãy biết rằng đã gần đến ngày khốc hại của thành.
21Bấy giờ, ai ở miền Giu-đê, hãy trốn lên núi ; ai ở trong thành, hãy bỏ đi nơi khác ; ai ở vùng quê, thì chớ vào thành.
22Thật vậy, đó sẽ là những ngày báo oán, ngày mà tất cả những gì đã chép trong Kinh Thánh sẽ được ứng nghiệm.
23“Vì sẽ có cơn khốn khổ cùng cực trên đất này, và cơn thịnh nộ sẽ giáng xuống dân này.
24Họ sẽ ngã gục dưới lưỡi gươm, sẽ bị đày đi khắp các dân các nước, và *Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày xéo,* cho đến khi mãn thời của dân ngoại.
25“Sẽ có những điềm lạ trên mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Dưới đất, *muôn dân* sẽ lo lắng hoang mang trước cảnh *biển gào sóng thét.*
26Người ta sợ đến hồn xiêu phách lạc, chờ những gì sắp giáng xuống địa cầu, vì các quyền lực trên trời sẽ bị lay chuyển.
27Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người đầy quyền năng và vinh quang ngự trong đám mây mà đến.
28Khi những biến cố ấy bắt đầu xảy ra, anh em hãy đứng thẳng và ngẩng đầu lên, vì anh em sắp được cứu chuộc.”
29Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe một dụ ngôn : “Anh em hãy xem cây vả cũng như tất cả những cây khác.
30Khi cây đâm chồi, anh em nhìn thì đủ biết là mùa hè đã đến gần rồi.
31Anh em cũng vậy, khi thấy những điều đó xảy ra, thì hãy biết là Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.
32Thầy bảo thật anh em : thế hệ này sẽ chẳng qua đi, trước khi mọi điều ấy xảy ra.
33Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu.
34“Vậy anh em phải đề phòng, chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa, lo lắng sự đời, kẻo Ngày ấy như một chiếc lưới bất thần chụp xuống đầu anh em,
35vì Ngày ấy sẽ ập xuống trên mọi dân cư khắp mặt đất.
36Vậy anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, hầu đủ sức thoát khỏi mọi điều sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người.”
37Ban ngày, Đức Giê-su giảng dạy trong Đền Thờ ; nhưng đến tối, Người đi ra và qua đêm tại núi gọi là núi Ô-liu.
38Sáng sớm, toàn dân đến với Người trong Đền Thờ để nghe Người giảng dạy.
