Mark
章 15
翻訳を比較
1Immediately in the morning the chief priests, with the elders, scribes, and the whole council, held a consultation, bound Jesus, carried him away, and delivered him up to Pilate.
2Pilate asked him, “Are you the King of the Jews?” He answered,“So you say.”
3The chief priests accused him of many things.
4Pilate again asked him, “Have you no answer? See how many things they testify against you!”
5But Jesus made no further answer, so that Pilate marveled.
6Now at the feast he used to release to them one prisoner, whomever they asked of him.
7There was one called Barabbas, bound with his fellow insurgents, men who in the insurrection had committed murder.
8The multitude, crying aloud, began to ask him to do as he always did for them.
9Pilate answered them, saying, “Do you want me to release to you the King of the Jews?”
10For he perceived that for envy the chief priests had delivered him up.
11But the chief priests stirred up the multitude, that he should release Barabbas to them instead.
12Pilate again asked them, “What then should I do to him whom you call the King of the Jews?”
13They cried out again, “Crucify him!”
14Pilate said to them, “Why, what evil has he done?” But they cried out exceedingly, “Crucify him!”
15Pilate, wishing to please the multitude, released Barabbas to them, and handed over Jesus, when he had flogged him, to be crucified.
16The soldiers led him away within the court, which is the Praetorium; and they called together the whole cohort.
17They clothed him with purple; and weaving a crown of thorns, they put it on him.
18They began to salute him, “Hail, King of the Jews!”
19They struck his head with a reed and spat on him, and bowing their knees, did homage to him.
20When they had mocked him, they took the purple cloak off him, and put his own garments on him. They led him out to crucify him.
21They compelled one passing by, coming from the country, Simon of Cyrene, the father of Alexander and Rufus, to go with them that he might bear his cross.
22They brought him to the place called Golgotha, which is, being interpreted, “The place of a skull.”
23They offered him wine mixed with myrrh to drink, but he didn’t take it.
24Crucifying him, they parted his garments among them, casting lots on them, what each should take.
25It was the third hourwhen they crucified him.
26The superscription of his accusation was written over him: “THE KING OF THE JEWS.”
27With him they crucified two robbers, one on his right hand, and one on his left.
28The Scripture was fulfilled which says, “He was counted with transgressors.”
29Those who passed by blasphemed him, wagging their heads and saying, “Ha! You who destroy the temple and build it in three days,
30save yourself, and come down from the cross!”
31Likewise, also the chief priests mocking among themselves with the scribes said, “He saved others. He can’t save himself.
32Let the Christ, the King of Israel, now come down from the cross, that we may see and believe him.”Those who were crucified with him also insulted him.
33When the sixth hourhad come, there was darkness over the whole land until the ninth hour.
34At the ninth hour Jesus cried with a loud voice, saying,“Eloi, Eloi, lama sabachthani?”which is, being interpreted,“My God, my God, why have you forsaken me?”
35Some of those who stood by, when they heard it, said, “Behold, he is calling Elijah.”
36One ran, and filling a sponge full of vinegar, put it on a reed and gave it to him to drink, saying, “Let him be. Let’s see whether Elijah comes to take him down.”
37Jesus cried out with a loud voice, and gave up the spirit.
38The veil of the temple was torn in two from the top to the bottom.
39When the centurion, who stood by opposite him, saw that he cried out like this and breathed his last, he said, “Truly this man was the Son of God!”
40There were also women watching from afar, among whom were both Mary Magdalene and Mary the mother of James the less and of Joses, and Salome;
41who, when he was in Galilee, followed him and served him; and many other women who came up with him to Jerusalem.
42When evening had now come, because it was the Preparation Day, that is, the day before the Sabbath,
43Joseph of Arimathaea, a prominent council member who also himself was looking for God’s Kingdom, came. He boldly went in to Pilate, and asked for Jesus’ body.
44Pilate was surprised to hear that he was already dead; and summoning the centurion, he asked him whether he had been dead long.
45When he found out from the centurion, he granted the body to Joseph.
46He bought a linen cloth, and taking him down, wound him in the linen cloth and laid him in a tomb which had been cut out of a rock. He rolled a stone against the door of the tomb.
47Mary Magdalene and Mary the mother of Joses, saw where he was laid.
1Vừa tảng sáng, các thượng tế đã họp bàn với các kỳ mục và kinh sư, tức là toàn thể Thượng Hội Đồng. Sau đó, họ trói Đức Giê-su lại và giải đi nộp cho ông Phi-la-tô.
2Ông Phi-la-tô hỏi Người : “Ông là vua dân Do-thái sao ?” Người trả lời : “Đúng như ngài nói đó.”
3Các thượng tế tố cáo Người nhiều tội,
4nên ông Phi-la-tô lại hỏi Người : “Ông không trả lời gì sao ? Nghe kìa, họ tố cáo ông biết bao nhiêu tội !”
5Nhưng Đức Giê-su không trả lời gì nữa, khiến ông Phi-la-tô phải ngạc nhiên.
6Vào mỗi dịp lễ lớn, ông thường phóng thích cho dân một người tù, tuỳ ý họ xin.
7Khi ấy có một người tên là Ba-ra-ba, đang bị giam với những tên phiến loạn đã giết người trong một vụ nổi dậy.
8Đám đông kéo nhau lên yêu cầu tổng trấn ban ân xá như thường lệ.
9Đáp lời họ yêu cầu, ông Phi-la-tô hỏi : “Các ông có muốn ta phóng thích vua dân Do-thái cho các ông không ?”
10Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tị mà các thượng tế nộp Người.
11Nhưng các thượng tế sách động đám đông đòi ông Phi-la-tô phóng thích tên Ba-ra-ba thì hơn.
12Ông Phi-la-tô lại hỏi : “Vậy ta phải xử thế nào với người mà các ông gọi là vua dân Do-thái ?”
13Họ la lên : “Đóng đinh nó vào thập giá !”
14Ông Phi-la-tô lại hỏi : “Nhưng ông ấy đã làm điều gì gian ác ?” Họ càng la to : “Đóng đinh nó vào thập giá !”
15Vì muốn chiều lòng đám đông, ông Phi-la-tô phóng thích tên Ba-ra-ba, truyền đánh đòn Đức Giê-su, rồi trao Người cho họ đóng đinh vào thập giá.
16Lính điệu Đức Giê-su vào bên trong công trường, tức là dinh tổng trấn, và tập trung cả cơ đội lại.
17Chúng khoác cho Người một tấm áo điều, và kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người.
18Rồi chúng bái chào Người : “Vạn tuế đức vua dân Do-thái !”
19Chúng lấy cây sậy đập lên đầu Người, khạc nhổ vào Người, và quỳ gối bái lạy.
20Chế giễu chán, chúng lột áo điều ra, và cho Người mặc áo lại như trước. Sau đó, chúng dẫn Người đi để đóng đinh vào thập giá.
21Lúc ấy, có một người từ miền quê lên, đi ngang qua đó, tên là Si-môn, gốc Ky-rê-nê. Ông là thân phụ hai ông A-lê-xan-đê và Ru-phô. Chúng bắt ông vác thập giá đỡ Đức Giê-su.
22Chúng đưa Người lên một nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ.
23Chúng trao rượu pha một dược cho Người, nhưng Người không uống.
24Chúng đóng đinh Người vào thập giá, rồi *đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau,* xem ai được cái gì.
25Lúc chúng đóng đinh Người là giờ thứ ba.
26Bản án xử tội Người viết rằng : “Vua người Do-thái”.
27Bên cạnh Người, chúng còn đóng đinh hai tên cướp, một đứa bên phải, một đứa bên trái. \[
28Thế là ứng nghiệm lời Kinh Thánh : Người bị liệt vào hạng những tên phạm pháp.]
29Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa *lắc đầu* vừa nói : “Ê, mi là kẻ phá Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được,
30có giỏi thì xuống khỏi thập giá mà cứu mình đi !”
31Các thượng tế và kinh sư cũng chế giễu Người như vậy, họ nói với nhau : “Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình.
32Ông Ki-tô vua Ít-ra-en, cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, để chúng ta thấy và tin.” Cả những tên cùng chịu đóng đinh với Người cũng nhục mạ Người.
33Vào giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ khắp mặt đất mãi đến giờ thứ chín.
34Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng : *“Ê-lô-i, Ê-lô-i, la-ma xa-bác-tha-ni !”* Nghĩa là : *“Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con ?”*
35Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói : “Kìa hắn kêu cứu ông Ê-li-a.”
36Rồi có kẻ chạy đi lấy một miếng bọt biển, thấm đầy *giấm,* cắm vào một cây sậy, *đưa lên cho* Người *uống* mà nói : “Để xem ông Ê-li-a có đến đem hắn xuống không.”
37Đức Giê-su lại kêu lên một tiếng lớn, rồi tắt thở.
38Bức màn trướng trong Đền Thờ bỗng xé ra làm hai từ trên xuống dưới.
39Viên đại đội trưởng đứng đối diện với Đức Giê-su, thấy Người tắt thở như vậy liền nói : “Quả thật, người này là Con Thiên Chúa.”
40Nhưng cũng có mấy phụ nữ đứng xa xa mà nhìn, trong đó có bà Ma-ri-a Mác-đa-la, bà Ma-ri-a mẹ các ông Gia-cô-bê Thứ và Giô-xết, cùng bà Sa-lô-mê.
41Các bà này đã đi theo và giúp đỡ Đức Giê-su khi Người còn ở Ga-li-lê. Lại có nhiều bà khác đã cùng với Người lên Giê-ru-sa-lem, cũng có mặt tại đó.
42Chiều đến, vì hôm ấy là ngày áp lễ, tức là hôm trước ngày sa-bát,
43nên ông Giô-xếp tới. Ông là người thành A-ri-ma-thê, thành viên có thế giá của hội đồng, và cũng là người vẫn mong đợi Triều Đại của Thiên Chúa. Ông đã mạnh dạn đến gặp tổng trấn Phi-la-tô để xin thi hài Đức Giê-su.
44Nghe nói Người đã chết, ông Phi-la-tô lấy làm ngạc nhiên, và cho đòi viên đại đội trưởng đến, hỏi xem Người đã chết lâu chưa.
45Sau khi nghe viên sĩ quan cho biết sự việc, tổng trấn đã cho ông Giô-xếp lãnh lấy thi hài.
46Ông này mua một tấm vải gai, hạ xác Đức Giê-su xuống, lấy tấm vải ấy liệm Người lại, đem đặt vào ngôi mộ đã đục sẵn trong núi đá, rồi lăn tảng đá lấp cửa mộ.
47Còn bà Ma-ri-a Mác-đa-la và bà Ma-ri-a mẹ ông Giô-xết, thì để ý nhìn xem chỗ họ mai táng Người.
