記事データテーブル

2 Samuel

章 14

Protestant · WEB

翻訳を比較

どちらの列も同じ本、章、節に従っています。

WEBWorld English Bible主要訳

この翻訳にはこの箇所は含まれていません。

1Now Joab the son of Zeruiah perceived that the king’s heart was toward Absalom.

2Joab sent to Tekoa and brought a wise woman from there, and said to her, “Please act like a mourner, and put on mourning clothing, please, and don’t anoint yourself with oil; but be as a woman who has mourned a long time for the dead.

3Go in to the king and speak like this to him.” So Joab put the words in her mouth.

4When the woman of Tekoa spoke to the king, she fell on her face to the ground, showed respect, and said, “Help, O king!”

5The king said to her, “What ails you?” She answered, “Truly I am a widow, and my husband is dead.

6Your servant had two sons; and they both fought together in the field, and there was no one to part them, but the one struck the other and killed him.

7Behold, the whole family has risen against your servant, and they say, ‘Deliver him who struck his brother, that we may kill him for the life of his brother whom he killed, and so destroy the heir also.’ Thus they would quench my coal which is left, and would leave to my husband neither name nor remainder on the surface of the earth.”

8The king said to the woman, “Go to your house, and I will give a command concerning you.”

9The woman of Tekoa said to the king, “My lord, O king, may the iniquity be on me, and on my father’s house; and may the king and his throne be guiltless.”

10The king said, “Whoever says anything to you, bring him to me, and he will not bother you any more.”

11Then she said, “Please let the king remember the LORD your God, that the avenger of blood destroy not any more, lest they destroy my son.” He said, “As the LORD lives, not one hair of your son shall fall to the earth.”

12Then the woman said, “Please let your servant speak a word to my lord the king.” He said, “Say on.”

13The woman said, “Why then have you devised such a thing against the people of God? For in speaking this word the king is as one who is guilty, in that the king does not bring home again his banished one.

14For we must die, and are like water spilled on the ground, which can’t be gathered up again; neither does God take away life, but devises means, that he who is banished not be an outcast from him.

15Now therefore, seeing that I have come to speak this word to my lord the king, it is because the people have made me afraid. Your servant said, ‘I will now speak to the king; it may be that the king will perform the request of his servant.’

16For the king will hear, to deliver his servant out of the hand of the man who would destroy me and my son together out of the inheritance of God.

17Then your servant said, ‘Please let the word of my lord the king bring rest; for as an angel of God, so is my lord the king to discern good and bad. May the LORD, your God, be with you.’”

18Then the king answered the woman, “Please don’t hide anything from me that I ask you.” The woman said, “Let my lord the king now speak.”

19The king said, “Is the hand of Joab with you in all this?” The woman answered, “As your soul lives, my lord the king, no one can turn to the right hand or to the left from anything that my lord the king has spoken; for your servant Joab urged me, and he put all these words in the mouth of your servant.

20Your servant Joab has done this thing to change the face of the matter. My lord is wise, according to the wisdom of an angel of God, to know all things that are in the earth.”

21The king said to Joab, “Behold now, I have granted this thing. Go therefore, and bring the young man Absalom back.”

22Joab fell to the ground on his face, showed respect, and blessed the king. Joab said, “Today your servant knows that I have found favor in your sight, my lord, O king, in that the king has performed the request of his servant.”

23So Joab arose and went to Geshur, and brought Absalom to Jerusalem.

24The king said, “Let him return to his own house, but let him not see my face.” So Absalom returned to his own house, and didn’t see the king’s face.

25Now in all Israel there was no one to be so much praised as Absalom for his beauty. From the sole of his foot even to the crown of his head there was no defect in him.

26When he cut the hair of his head (now it was at every year’s end that he cut it; because it was heavy on him, therefore he cut it), he weighed the hair of his head at two hundred shekels,after the king’s weight.

27Three sons were born to Absalom, and one daughter, whose name was Tamar. She was a woman with a beautiful face.

28Absalom lived two full years in Jerusalem, and he didn’t see the king’s face.

29Then Absalom sent for Joab, to send him to the king, but he would not come to him. Then he sent again a second time, but he would not come.

30Therefore he said to his servants, “Behold, Joab’s field is near mine, and he has barley there. Go and set it on fire.” So Absalom’s servants set the field on fire.

31Then Joab arose and came to Absalom to his house, and said to him, “Why have your servants set my field on fire?”

32Absalom answered Joab, “Behold, I sent to you, saying, ‘Come here, that I may send you to the king, to say, “Why have I come from Geshur? It would be better for me to be there still. Now therefore, let me see the king’s face; and if there is iniquity in me, let him kill me.”’”

33So Joab came to the king and told him; and when he had called for Absalom, he came to the king and bowed himself on his face to the ground before the king; and the king kissed Absalom.

KTCGKPVLiturgy of the Hours Translation (Catholic)比較翻訳

1Ông Giô-áp, con bà Xơ-ru-gia, biết rằng lòng vua hướng về Áp-sa-lôm.

2Ông Giô-áp sai người đi Tơ-cô-a tìm một người đàn bà khôn lanh và bảo bà ấy : “Xin bà giả bộ để tang : bà hãy mặc áo tang, đừng xức dầu thơm, và làm như một người đàn bà đã từ lâu để tang một người chết.

3Rồi bà đến gặp đức vua và thưa với người lời lẽ thế này.” Ông Giô-áp đặt lời lẽ vào miệng bà.

4Vậy người đàn bà Tơ-cô-a đến nói với vua. Bà sấp mặt xuống đất mà lạy rồi thưa : “Thưa đức vua, xin cứu tôi với !”

5Vua hỏi bà : “Ngươi có chuyện gì ?” Bà thưa : “Than ôi ! Tôi là đàn bà goá, chồng tôi đã chết.

6Nữ tỳ ngài có hai con trai. Hai đứa xô xát ở ngoài đồng, không có ai can ngăn chúng. Đứa này đánh đứa kia và giết chết nó.

7Và này toàn thể thị tộc đã đứng lên chống lại nữ tỳ ngài và bảo : ‘Bà hãy nộp kẻ đã hạ người anh em mình. Chúng tôi sẽ bắt nó chết để đền mạng người anh em nó đã giết, và sẽ tiêu diệt luôn cả người thừa kế.’ Họ sẽ dập tắt chút than hồng còn sót lại cho tôi, không để cho chồng tôi được duy trì tên tuổi và còn người nối dõi trên mặt đất.”

8Vua nói với người đàn bà : “Ngươi cứ về nhà. Chính ta sẽ ra lệnh về việc của ngươi.”

9Người đàn bà Tơ-cô-a thưa vua : “Thưa đức vua là chúa thượng tôi, tội đổ xuống đầu tôi và xuống nhà cha tôi ! Còn đức vua và ngai vàng của người thì vô can.”

10Vua nói : “Kẻ nào nói gì với ngươi, cứ đưa nó đến với ta, và nó sẽ không còn đụng tới ngươi nữa.”

11Bà nói : “Xin đức vua lấy ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngài, mà thề, để kẻ đòi nợ máu đừng gây thêm chết chóc, và người ta đừng tiêu diệt con trai tôi.” Vua nói : “Có ĐỨC CHÚA hằng sống ! Không một sợi tóc nào của con trai ngươi sẽ rơi xuống đất !”

12Người đàn bà nói : “Xin cho nữ tỳ ngài được thưa với đức vua là chúa thượng tôi một lời.” Vua bảo : “Cứ nói.”

13Người đàn bà nói : “Vậy tại sao ngài lại tính một chuyện có hại cho dân Thiên Chúa như thế ? Vì đã nói lời ấy, nên đức vua giống như một kẻ mắc tội, nếu đức vua không cho kẻ ngài đã đày biệt xứ được trở về.

15“Giờ đây, nếu tôi đến thưa điều ấy với đức vua là chúa thượng tôi, chính là vì dân đã làm cho tôi sợ. Nữ tỳ ngài tự nhủ : ‘Tôi phải thưa với đức vua, may ra đức vua sẽ làm điều nữ tỳ người nói.

16Thật vậy, đức vua sẽ nhậm lời mà giải thoát nữ tỳ người khỏi bàn tay kẻ muốn tiêu diệt tôi cùng với con trai tôi, không cho hưởng cơ nghiệp của Thiên Chúa’.

17Nữ tỳ ngài tự nhủ : ‘Ước chi lời của đức vua là chúa thượng tôi làm tôi yên lòng, vì đức vua là chúa thượng tôi khác nào sứ giả Thiên Chúa để lắng nghe điều thiện điều ác.’ Xin ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của ngài, ở với ngài.”

18Vua trả lời người đàn bà rằng : “Đừng giấu ta điều ta sắp hỏi ngươi.” Người đàn bà nói : “Xin đức vua là chúa thượng tôi cứ nói.”

19Vua hỏi : “Có phải bàn tay ông Giô-áp ở với ngươi trong tất cả việc này không ?” Người đàn bà thưa rằng : “Thưa đức vua là chúa thượng tôi, tôi xin lấy mạng sống ngài mà thề : không ai có thể đi trệch bên phải bên trái ra khỏi mọi điều đức vua là chúa thượng tôi đã nói. Phải, chính tôi tớ ngài là ông Giô-áp đã truyền cho tôi và đã đặt vào miệng nữ tỳ ngài mọi lời ấy.

20Chính là để cho sự việc có một bộ mặt khác mà tôi tớ ngài là ông Giô-áp đã làm việc đó. Nhưng sự khôn ngoan của chúa thượng sánh được với sự khôn ngoan của sứ giả Thiên Chúa : ngài biết tất cả những gì xảy ra trên mặt đất.”

21Vua bảo ông Giô-áp : “Được, ta làm ngay điều đó. Cứ đi, dẫn cậu Áp-sa-lôm về.”

22Ông Giô-áp sấp mặt xuống đất mà lạy và chúc phúc cho vua. Ông Giô-áp nói : “Ngày hôm nay tôi tớ ngài biết rằng tôi được đẹp lòng đức vua là chúa thượng tôi, vì đức vua đã làm theo như lời của tôi tớ ngài.”

23Ông Giô-áp lên đường đi Gơ-sua và đưa Áp-sa-lôm về Giê-ru-sa-lem.

24Vua nói : “Nó hãy lui về nhà nó và sẽ không được gặp mặt ta.” Áp-sa-lôm lui về nhà mình và không được gặp mặt vua.

25Trong toàn thể Ít-ra-en, không có ai đẹp trai như Áp-sa-lôm, khiến người ta hết lời ca tụng : từ bàn chân cho tới đỉnh đầu không có một khuyết điểm nào.

26Khi y cạo đầu –cuối mỗi năm y cạo đầu, vì tóc đè nặng trên đầu y và phải cạo– tóc đầu y cân nặng hai ký, theo quả cân của nhà vua.

27Áp-sa-lôm sinh được ba con trai, và một con gái tên là Ta-ma. Nàng là một phụ nữ có nhan sắc.

28Áp-sa-lôm ở Giê-ru-sa-lem hai năm mà không được gặp mặt vua.

29Áp-sa-lôm sai người tìm ông Giô-áp để cử ông đến gặp vua, nhưng ông không chịu đến gặp y. Y lại sai người đi tìm một lần nữa, nhưng ông không chịu đến.

30Y bảo các tôi tớ : “Hãy xem cánh đồng của ông Giô-áp, ở bên cánh đồng của ta, ông ấy trồng lúa mạch ở đó. Hãy đi nổi lửa mà đốt.” Tôi tớ của Áp-sa-lôm đã nổi lửa đốt cánh đồng.

31Ông Giô-áp đứng lên và đến nhà Áp-sa-lôm mà hỏi y : “Tại sao tôi tớ của chú nổi lửa đốt cánh đồng của tôi ?”

32Áp-sa-lôm nói với ông Giô-áp : “Anh xem : tôi đã sai người đến mời anh tới đây, để cử anh đi thưa với đức vua : ‘Con từ Gơ-sua về làm gì ? Thà con vẫn ở đó còn hơn.’ Bây giờ tôi muốn được gặp mặt đức vua. Nếu tôi có lỗi gì, xin người cứ giết tôi đi !”

33Ông Giô-áp vào gặp vua và báo cho vua biết. Vua cho gọi Áp-sa-lôm. Y vào gặp vua, sấp mặt xuống đất trước mặt vua mà lạy. Vua hôn Áp-sa-lôm.

聖句をクリップボードにコピーしました