Romans
章 3
翻訳を比較
Sự Thành Tín của Đức Chúa Trời
1Vậy người Do Thái hưởng đặc ân gì của Đức Chúa Trời? Lễ cắt bì có giá trị gì?
2Thưa, họ hưởng đủ thứ đặc ân. Trước hết, Do Thái là dân tộc được ủy thác thông điệp Đức Chúa Trời truyền cho loài người.
3Nếu có người Do Thái thất tín, không vâng phục Đức Chúa Trời, chẳng lẽ vì thế mà Ngài thất tín sao?
4Tuyệt đối không! Vì chỉ có loài người mới lật lừa dối trá, còn Đức Chúa Trời luôn luôn chân thật, như Thánh Kinh chép về Ngài:“Lời Chúa luôn công bằng trong lời Ngài phán,và Ngài đắc thắng khi bị xét đoán.”
5Có vài người nói: “Nhưng tội lỗi chúng ta làm nổi bật đức công chính của Đức Chúa Trời. Có phải như thế là bất công khi Ngài hình phạt chúng ta không?” (Theo lập luận của một vài người).
6Tuyệt đối không! Vì nếu Đức Chúa Trời bất công thì còn xét xử được thế gian sao?
7Cũng theo lập luận trên, có người thắc mắc: nếu sự lừa dối của tôi làm sáng tỏ đức chân thật của Đức Chúa Trời, sao tôi còn bị Ngài xét xử như người có tội?
8Lập luận kiểu ấy, chẳng khác gì bảo: “Gieo ác sẽ gặt thiện!” Thế mà có người dám nói chúng tôi cũng giảng dạy như thế! Họ xứng đáng bị phán xét.
Cả Nhân Loại Đều Là Tội Nhân
9Vậy người Do Thái có lương thiện hơn các dân tộc khác không? Hẳn là không, vì như chúng ta vừa trình bày, người Do Thái và dân ngoại đều ở dưới quyền lực của tội.
10Như Thánh Kinh chép:“Chẳng một người nào công chính—dù chỉ một người thôi.
11Chẳng có ai hiểu biết Đức Chúa Trời;không ai tìm kiếm Ngài
12Mọi người đều trở mặt;đi vào đường lầm lạc.Chẳng một ai làm lành,dù một người cũng không.”
13“Họng họ hôi hám thô tục, như cửa mộ bốc mùi hôi thối.Lưỡi họ chuyên lừa dối. Môi chứa nọc rắn hổ.”
14“Miệng phun lời nguyền rủa cay độc.”
15“Họ nhanh chân đi giết người.
16Đến đâu cũng để lại vết điêu tàn, khốn khổ.
17Họ chẳng biết con đường hạnh phúc, an lành.”
18“Cũng chẳng nể nang, kính sợ Đức Chúa Trời.”
19Chúng ta biết mọi điều luật pháp đòi hỏi đều áp dụng cho những người sống dưới luật pháp, nên chẳng ai có thể chạy tội và cả nhân loại sẽ bị Đức Chúa Trời xét xử.
20Chiếu theo luật pháp, chẳng ai được kể là công chính, vô tội trước mặt Đức Chúa Trời, vì luật pháp chỉ giúp con người biết mình có tội.
Chúa Cứu Thế Gánh Hình Phạt Thay cho Chúng Ta
21Nhưng ngày nay, Đức Chúa Trời công bố phương pháp trở nên công chính với Ngài mà không nhờ luật pháp. Ngay luật pháp Môi-se và các tiên tri cũng xác nhận điều ấy.
22Chúng ta được kể là công chính bởi đặt đức tin trong Chúa Cứu Thế Giê-xu. Sự thật này cho mọi người tin, không phân biệt một ai.
23Vì mọi người đều phạm tội; tất cả chúng ta đều thiếu hụt vinh quang Đức Chúa Trời.
24Nhưng Đức Chúa Trời ban ơn, rộng lòng tha thứ, kể chúng ta là công chính, do công lao cứu chuộc bằng máu của Chúa Cứu Thế Giê-xu.
25Đức Chúa Trời đã cho Chúa Giê-xu như sinh tế chuộc tội chúng ta, những người tin cậy máu Ngài. Việc cứu chuộc này chứng tỏ đức công chính của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi loài người trong quá khứ và hiện tại. Trong quá khứ, Ngài nhẫn nhục bỏ qua tội lỗi.
26Trong hiện tại, Ngài cũng bày tỏ sự công chính của Ngài. Đức Chúa Trời cho thấy Ngài là công chính và là Đấng xưng công chính cho tội nhân khi họ tin nơi Chúa Giê-xu.
27Vậy con người có lý do nào để tự hào không? Tuyệt đối không! Vì nhờ đức tin mà chúng ta được cứu, không phải do việc làm.
28Chúng tôi xin xác nhận: Con người được kể là công chính bởi đức tin, chứ không phải vì vâng giữ luật pháp.
29Phải chăng Đức Chúa Trời chỉ là Đức Chúa Trời của người Do Thái? Chẳng phải Ngài cũng là Đức Chúa Trời của dân ngoại nữa sao? Dĩ nhiên, Ngài cũng là Chúa của dân ngoại nữa.
30Vì chỉ có một Đức Chúa Trời duy nhất, Ngài xưng công chính cho người bởi đức tin cả người Do Thái lẫn dân ngoại.
31Đã có đức tin, chúng ta nên hủy bỏ luật pháp không? Chẳng bao giờ! Ngược lại, nhờ đức tin mà luật pháp được vững vàng.
1What advantage then hath the Jew? or what profit is there of circumcision?
2Much every way: chiefly, because that unto them were committed the oracles of God.
3For what if some did not believe? shall their unbelief make the faith of God without effect?
4God forbid: yea, let God be true, but every man a liar; as it is written, That thou mightest be justified in thy sayings, and mightest overcome when thou art judged.
5But if our unrighteousness commend the righteousness of God, what shall we say? Is God unrighteous who taketh vengeance? (I speak as a man)
6God forbid: for then how shall God judge the world?
7For if the truth of God hath more abounded through my lie unto his glory; why yet am I also judged as a sinner?
8And not rather, (as we be slanderously reported, and as some affirm that we say,) Let us do evil, that good may come? whose damnation is just.
9What then? are we better than they? No, in no wise: for we have before proved both Jews and Gentiles, that they are all under sin;
10As it is written, There is none righteous, no, not one:
11There is none that understandeth, there is none that seeketh after God.
12They are all gone out of the way, they are together become unprofitable; there is none that doeth good, no, not one.
13Their throat is an open sepulchre; with their tongues they have used deceit; the poison of asps is under their lips:
14Whose mouth is full of cursing and bitterness:
15Their feet are swift to shed blood:
16Destruction and misery are in their ways:
17And the way of peace have they not known:
18There is no fear of God before their eyes.
19Now we know that what things soever the law saith, it saith to them who are under the law: that every mouth may be stopped, and all the world may become guilty before God.
20Therefore by the deeds of the law there shall no flesh be justified in his sight: for by the law is the knowledge of sin.
21But now the righteousness of God without the law is manifested, being witnessed by the law and the prophets;
22Even the righteousness of God which is by faith of Jesus Christ unto all and upon all them that believe: for there is no difference:
23For all have sinned, and come short of the glory of God;
24Being justified freely by his grace through the redemption that is in Christ Jesus:
25Whom God hath set forth to be a propitiation through faith in his blood, to declare his righteousness for the remission of sins that are past, through the forbearance of God;
26To declare, I say, at this time his righteousness: that he might be just, and the justifier of him which believeth in Jesus.
27Where is boasting then? It is excluded. By what law? of works? Nay: but by the law of faith.
28Therefore we conclude that a man is justified by faith without the deeds of the law.
29Is he the God of the Jews only? is he not also of the Gentiles? Yes, of the Gentiles also:
30Seeing it is one God, which shall justify the circumcision by faith, and uncircumcision through faith.
31Do we then make void the law through faith? God forbid: yea, we establish the law.
