Hebrews
章 3
翻訳を比較
Chúa Cứu Thế Cao Trọng Hơn Môi-se
1Thưa anh chị em, là những người dự phần ơn cứu rỗi, hãy tập trung tư tưởng vào Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Sứ Giả của Đức Chúa Trời và Thầy Thượng Tế mà chúng ta tin cậy.
2Chúa Giê-xu trung thành với Đức Chúa Trời như Môi-se đã trung thành phục dịch trong Nhà Đức Chúa Trời.
3Chúa Giê-xu đáng được vinh dự hơn Môi-se, chẳng khác nào người xây nhà được tôn trọng hơn ngôi nhà.
4Con người xây cất nhà cửa, còn Đấng sáng tạo vạn vật chính là Đức Chúa Trời.
5Môi-se trung thành phục dịch Nhà Chúa, trong cương vị đầy tớ; ông nói trước về những điều Chúa sẽ dạy sau này.
6Còn Chúa Cứu Thế là Con Đức Chúa Trời, lãnh đạo mọi việc trong Nhà Chúa. Ta thuộc về Nhà Chúa—vì Chúa sống trong chúng ta—nếu chúng ta giữ vững lòng can đảm và niềm hy vọng trong Ngài.
7Như Chúa Thánh Linh đã dạy:“Ngày nay, nếu các con nghe tiếng Chúa,
8đừng ngoan cố, cứng lòngnhư ngày Ít-ra-ên nổi loạn trong thời kỳ thử nghiệm giữa hoang mạc.
9Nơi ấy, tổ phụ các con thử nghiệm, thách thức Ta,mặc dù họ đã thấy công việc Ta suốt bốn mươi năm.
10Vì thế, Ta nổi giận với họ, và than rằng:‘Lòng họ luôn lầm lạc, không chịu vâng lời.’
11Trong cơn giận, Ta đã thề:‘Họ chẳng bao giờ được vào nơi an nghỉ Ta.’”
12Thưa anh chị em, hãy thận trọng để khỏi có ai sinh lòng gian ác, hoài nghi mà xoay lưng khước từ Đức Chúa Trời Hằng Sống.
13Nhưng hằng ngày, hãy khích lệ nhau—trong thời gian gọi là “ngày nay”—để không ai bị tội lỗi quyến rũ mà ngoan cố, cứng lòng.
14Nếu chúng ta giữ vững niềm tin cậy từ ngày đầu theo Chúa, trung kiên đến cuối cùng, chắc chắn chúng ta sẽ dự phần cơ nghiệp với Chúa Cứu Thế.
15Như Chúa đã kêu gọi:“Ngày nay, nếu các con nghe tiếng Chúa,đừng ngoan cố, cứng lòng như ngày Ít-ra-ên nổi loạn.”
16Ai đã nghe tiếng Chúa rồi nổi loạn? Những người đã được Môi-se hướng dẫn thoát ly khỏi ngục tù Ai Cập.
17Ai đã chọc giận Đức Chúa Trời suốt bốn mươi năm? Những người phạm tội nên phải phơi thây trong hoang mạc.
18Chúa đã quả quyết không cho ai được vào nơi an nghỉ với Ngài? Những người không vâng lời Chúa.
19Vì sao họ không được vào nơi an nghỉ? Chỉ vì họ vô tín.
1Wherefore, holy brethren, partakers of the heavenly calling, consider the Apostle and High Priest of our profession, Christ Jesus;
2Who was faithful to him that appointed him, as also Moses was faithful in all his house.
3For this man was counted worthy of more glory than Moses, inasmuch as he who hath builded the house hath more honour than the house.
4For every house is builded by some man; but he that built all things is God.
5And Moses verily was faithful in all his house, as a servant, for a testimony of those things which were to be spoken after;
6But Christ as a son over his own house; whose house are we, if we hold fast the confidence and the rejoicing of the hope firm unto the end.
7Wherefore (as the Holy Ghost saith, To day if ye will hear his voice,
8Harden not your hearts, as in the provocation, in the day of temptation in the wilderness:
9When your fathers tempted me, proved me, and saw my works forty years.
10Wherefore I was grieved with that generation, and said, They do alway err in their heart; and they have not known my ways.
11So I sware in my wrath, They shall not enter into my rest.)
12Take heed, brethren, lest there be in any of you an evil heart of unbelief, in departing from the living God.
13But exhort one another daily, while it is called To day; lest any of you be hardened through the deceitfulness of sin.
14For we are made partakers of Christ, if we hold the beginning of our confidence stedfast unto the end;
15While it is said, To day if ye will hear his voice, harden not your hearts, as in the provocation.
16For some, when they had heard, did provoke: howbeit not all that came out of Egypt by Moses.
17But with whom was he grieved forty years? was it not with them that had sinned, whose carcases fell in the wilderness?
18And to whom sware he that they should not enter into his rest, but to them that believed not?
19So we see that they could not enter in because of unbelief.
