Hebrews
章 5
翻訳を比較
1Quả vậy, thượng tế nào cũng là người được chọn trong số người phàm, và được đặt lên làm đại diện cho loài người, trong các mối tương quan với Thiên Chúa, để dâng lễ phẩm cũng như tế vật đền tội.
2Vị ấy có khả năng cảm thông với những kẻ ngu muội và những kẻ lầm lạc, bởi vì chính người cũng đầy yếu đuối ;
3mà vì yếu đuối, nên người phải dâng lễ đền tội cho dân thế nào, thì cũng phải dâng lễ đền tội cho chính mình như vậy.
4Không ai tự gán cho mình vinh dự ấy, nhưng phải được Thiên Chúa gọi, như ông A-ha-ron đã được gọi.
5Cũng vậy, không phải Đức Ki-tô đã tự tôn mình làm Thượng Tế, nhưng là Đấng đã nói với Người : *Con là Con của Cha, ngày hôm nay Cha đã sinh ra Con*,
6như lời Đấng ấy đã nói ở một chỗ khác : *Muôn thuở, Con là Thượng Tế theo phẩm trật Men-ki-xê-đê*.
7Khi còn sống kiếp phàm nhân, Đức Giê-su đã lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Đấng có quyền năng cứu Người khỏi chết. Người đã được nhậm lời, vì có lòng tôn kính.
8Dầu là Con Thiên Chúa, Người đã phải trải qua nhiều đau khổ mới học được thế nào là vâng phục ;
9và khi chính bản thân đã tới mức thập toàn, Người trở nên nguồn ơn cứu độ vĩnh cửu cho tất cả những ai tùng phục Người,
10vì Người đã được Thiên Chúa tôn xưng là *Thượng Tế theo phẩm trật Men-ki-xê-đê.*
11Về vấn đề này, chúng tôi còn có nhiều điều phải nói, nhưng khó mà cắt nghĩa, vì anh em đã trở nên uể oải không muốn nghe.
12Quả thật, với thời gian, đáng lẽ anh em đã phải là những bậc thầy, thế mà anh em lại cần phải để cho người ta dạy anh em những điều sơ đẳng về các sấm ngôn của Thiên Chúa : thay vì thức ăn đặc, anh em lại phải cần dùng sữa.
13Thật vậy, phàm ai còn phải dùng đến sữa, thì không hiểu gì về đạo lý liên quan đến sự công chính, vì người ấy vẫn là trẻ con.
14Thức ăn đặc thì dành cho những người đã trưởng thành, những người nhờ thực hành mà rèn luyện được khả năng phân biệt điều lành điều dữ.
1For every high priest taken from among men, is ordained for men in the things that appertain to God, that he may offer up gifts and sacrifices for sins:
2Who can have compassion on them that are ignorant and that err: because he himself also is compassed with infirmity.
3And therefore he ought, as for the people, so also for himself, to offer for sins.
4Neither doth any man take the honour to himself, but he that is called by God, as Aaron was.
5So Christ also did not glorify himself, that he might be made a high priest: but he that said unto him: Thou art my Son, this day have I begotten thee.
6As he saith also in another place: Thou art a priest for ever, according to the order of Melchisedech.
7Who in the days of his flesh, with a strong cry and tears, offering up prayers and supplications to him that was able to save him from death, was heard for his reverence.
8And whereas indeed he was the Son of God, he learned obedience by the things which he suffered:
9And being consummated, he became, to all that obey him, the cause of eternal salvation.
10Called by God a high priest according to the order of Melchisedech.
11Of whom we have much to say, and hard to be intelligibly uttered: because you are become weak to hear.
12For whereas for the time you ought to be masters, you have need to be taught again what are the first elements of the words of God: and you are become such as have need of milk, and not of strong meat.
13For every one that is a partaker of milk, is unskillful in the word of justice: for he is a little child.
14But strong meat is for the perfect; for them who by custom have their senses exercised to the discerning of good and evil.
