Luke
章 24
翻訳を比較
耶稣复活
1七日的头一日,黎明的时候,那些妇女带着所预备的香料来到坟墓前,
2看见石头已经从坟墓滚开了,
3她们就进去,只是不见主耶稣的身体。
4正在猜疑之间,忽然有两个人站在旁边,衣服放光。
5妇女们惊怕,将脸伏地。那两个人就对她们说:「为什么在死人中找活人呢?
6他不在这里,已经复活了。当记念他还在加利利的时候怎样告诉你们,
7说:『人子必须被交在罪人手里,钉在十字架上,第三日复活。』」
8她们就想起耶稣的话来,
9便从坟墓那里回去,把这一切的事告诉十一个使徒和其余的人。
10那告诉使徒的就是抹大拉的马利亚和约亚拿,并雅各的母亲马利亚,还有与她们在一处的妇女。
11她们这些话,使徒以为是胡言,就不相信。
12彼得起来,跑到坟墓前,低头往里看,见细麻布独在一处,就回去了,心里希奇所成的事。
在以马忤斯的路上
13正当那日,门徒中有两个人往一个村子去;这村子名叫以马忤斯,离耶路撒冷约有二十五里。
14他们彼此谈论所遇见的这一切事。
15正谈论相问的时候,耶稣亲自就近他们,和他们同行;
16只是他们的眼睛迷糊了,不认识他。
17耶稣对他们说:「你们走路彼此谈论的是什么事呢?」他们就站住,脸上带着愁容。
18二人中有一个名叫革流巴的回答说:「你在耶路撒冷作客,还不知道这几天在那里所出的事吗?」
19耶稣说:「什么事呢?」他们说:「就是拿撒勒人耶稣的事。他是个先知,在 神和众百姓面前,说话行事都有大能。
20祭司长和我们的官府竟把他解去,定了死罪,钉在十字架上。
21但我们素来所盼望、要赎以色列民的就是他!不但如此,而且这事成就,现在已经三天了。
22再者,我们中间有几个妇女使我们惊奇;她们清早到了坟墓那里,
23不见他的身体,就回来告诉我们,说看见了天使显现,说他活了。
24又有我们的几个人往坟墓那里去,所遇见的正如妇女们所说的,只是没有看见他。」
25耶稣对他们说:「无知的人哪,先知所说的一切话,你们的心信得太迟钝了。
26基督这样受害,又进入他的荣耀,岂不是应当的吗?」
27于是从摩西和众先知起,凡经上所指着自己的话都给他们讲解明白了。
28将近他们所去的村子,耶稣好像还要往前行,
29他们却强留他,说:「时候晚了,日头已经平西了,请你同我们住下吧!」耶稣就进去,要同他们住下。
30到了坐席的时候,耶稣拿起饼来,祝谢了,擘开,递给他们。
31他们的眼睛明亮了,这才认出他来。忽然耶稣不见了。
32他们彼此说:「在路上,他和我们说话,给我们讲解圣经的时候,我们的心岂不是火热的吗?」
33他们就立时起身,回耶路撒冷去,正遇见十一个使徒和他们的同人聚集在一处,
34说:「主果然复活,已经现给西门看了。」
35两个人就把路上所遇见,和擘饼的时候怎么被他们认出来的事,都述说了一遍。
向门徒显现
36正说这话的时候,耶稣亲自站在他们当中,说:「愿你们平安!」
37他们却惊慌害怕,以为所看见的是魂。
38耶稣说:「你们为什么愁烦?为什么心里起疑念呢?
39你们看我的手,我的脚,就知道实在是我了。摸我看看!魂无骨无肉,你们看,我是有的。」
40说了这话,就把手和脚给他们看。
41他们正喜得不敢信,并且希奇;耶稣就说:「你们这里有什么吃的没有?」
42他们便给他一片烧鱼。
43他接过来,在他们面前吃了。
44耶稣对他们说:「这就是我从前与你们同在之时所告诉你们的话说:摩西的律法、先知的书,和诗篇上所记的,凡指着我的话都必须应验。」
45于是耶稣开他们的心窍,使他们能明白圣经,
46又对他们说:「照经上所写的,基督必受害,第三日从死里复活,
47并且人要奉他的名传悔改、赦罪的道,从耶路撒冷起直传到万邦。
48你们就是这些事的见证。
49我要将我父所应许的降在你们身上,你们要在城里等候,直到你们领受从上头来的能力。」
耶稣升天
50耶稣领他们到伯大尼的对面,就举手给他们祝福。
51正祝福的时候,他就离开他们,被带到天上去了。
52他们就拜他,大大地欢喜,回耶路撒冷去,
53常在殿里称颂 神。
Sự Sống Lại
1Sáng sớm Chúa Nhật,các bà ấy thăm mộ Chúa, đem theo các hương liệu đã chuẩn bị.
2Tới nơi, họ thấy tảng đá lớn chặn trước cửa mộ đã lăn qua một bên.
3Bước vào mộ không thấy xác Chúa Giê-xu.
4Họ hoang mang, không biết việc gì xảy ra. Thình lình có hai người nam mặc áo sáng ngời xuất hiện trước mặt.
5Các bà sợ quá, cúi mặt xuống đất. Hai người hỏi: “Tại sao các bà đi tìm người sống giữa vòng những người chết?
6Chúa không ở đây đâu, Ngài sống lại rồi! Hãy nhớ Ngài đã phán lúc còn ở Ga-li-lê rằng,
7Con Ngườiphải bị phản nộp vào tay bọn gian ác, bị đóng đinh trên cây thập tự, đến ngày thứ ba sẽ sống lại.”
8Họ liền nhớ lại lời Chúa phán.
9Vậy, họ chạy về Giê-ru-sa-lem, thuật chuyện cho mười một sứ đồ và mọi người họ gặp.
10Những người đi thăm mộ gồm có Ma-ri Ma-đơ-len, Gian-nơ, Ma-ri mẹ Gia-cơ, và những người phụ nữ khác nữa là những người thuật chuyện cho các sứ đồ mọi việc xảy ra.
11Các sứ đồ hoài nghi, cho là chuyện hoang đường, nên họ không tin.
12Nhưng Phi-e-rơ chạy đến mộ, cúi xuống nhìn vào trong chỉ thấy vải liệm còn đó. Ông về nhà, ngạc nhiên về những gì xảy ra.
Trên Đường về Em-ma-út
13Cũng trong ngày đó, hai môn đệ đi đường về làng Em-ma-út. Làng này cách Giê-ru-sa-lem bảy dặm.
14Hai người vừa đi vừa bàn luận về cái chết của Chúa Giê-xu.
15Đang lúc bàn cãi, thình lình Chúa Giê-xu đến gần, đi sát bên họ.
16Nhưng họ không nhận ra Ngài.
17Chúa hỏi: “Anh em đang thảo luận gì thế?” Họ dừng lại, nét mặt buồn bã.
18Cơ-lê-ô-ba, một trong hai người trả lời: “Trong cả thành Giê-ru-sa-lem, chắc chỉ một mình ông không biết những biến cố vừa xảy ra mấy ngày nay!”
19Chúa Giê-xu hỏi: “Việc gì thế?” Họ nói: “Nhà Tiên tri Giê-xu, người Na-xa-rét bị giết rồi! Ngài giảng dạy đầy uy quyền, công khai làm nhiều phép lạ trước mặt Đức Chúa Trời và toàn thể dân chúng.
20Nhưng các thầy trưởng tế và các nhà lãnh đạo quốc gia đã bắt Ngài nộp cho chính quyền La Mã. Họ tuyên án tử hình và đóng đinh Ngài trên cây thập tự.
21Chúng tôi tin tưởng Ngài là Đấng Mết-si-a đến giải cứu Ít-ra-ên. Việc xảy ra đã ba ngày rồi!
22Hơn nữa, mới sáng hôm nay, những phụ nữ trong nhóm chúng tôi đi thăm mộ Ngài trở về làm chúng tôi sửng sốt.
23Họ không thấy xác Ngài đâu cả, lại gặp các thiên sứ báo tin Ngài đã sống lại!
24Một vài môn đệ chạy đến mộ; quả đúng như lời các bà ấy nói, họ chẳng tìm thấy xác Ngài!”
25Chúa Giê-xu nói với họ: “Anh em thật dại dột, chậm tin lời các tiên tri trong Thánh Kinh.
26Các tiên tri chẳng nói Đấng Mết-si-a phải chịu khổ hình, rồi mới đến ngày quang vinh sao?”
27Chúa Giê-xu giải thích những phần Thánh Kinh viết về Ngài, từ các sách Môi-se đến các sách tiên tri.
28Gần đến làng Em-ma-út, Chúa Giê-xu tỏ vẻ muốn đi xa hơn nữa,
29nhưng hai người cố nài Ngài ở lại với họ, vì trời sắp tối. Ngài nhận lời dừng lại.
30Khi ngồi vào bàn ăn, Chúa cầm bánh tạ ơn Đức Chúa Trời, rồi bẻ ra trao cho họ.
31Thình lình, hai người như được mở mắt, nhận ra Chúa Giê-xu. Nhưng ngay lúc ấy, Ngài biến mất!
32Hai người bảo nhau: “Dọc đường, Chúa nói chuyện và giải nghĩa Thánh Kinh, lời Ngài nung nấu lòng dạ chúng ta biết bao!”
33Lập tức, họ quay lại Giê-ru-sa-lem, gặp mười một sứ đồ đang họp với các môn đệ khác.
34Các sứ đồ cho họ biết: “Chắc chắn Chúa sống lại rồi! Ngài vừa hiện ra cho Phi-e-rơ.”
Chúa Giê-xu Hiện Ra với Các Môn Đệ
35Hai người liền thuật chuyện Chúa Giê-xu hiện ra với họ trên đường làng, và họ nhìn ra Chúa khi Ngài bẻ bánh.
36Lúc họ đang nói, thình lình Chúa Giê-xu đến đứng giữa họ. Ngài nói: “Bình an cho các con.”
37Ai nấy đều khiếp sợ, tưởng thấy thần linh.
38Chúa hỏi: “Sao các con sợ? Sao vẫn còn nghi ngờ?
39Hãy xem tay chân Ta! Chính Ta đây! Hãy sờ Ta xem, vì thần linh đâu có thân thể như Ta!”
40Ngài vừa nói vừa đưa tay chân cho họ xem.
41Trong lúc họ bỡ ngỡvì quá ngạc nhiên và vui mừng, Chúa liền hỏi: “Các con có gì ăn không?”
42Họ dâng lên Ngài một miếng cá nướng.
43Ngài cầm lấy ăn trước mặt mọi người.
44Chúa nhắc nhở: “Trước đây, khi còn ở với các con, Ta đã từng nói mọi lời Môi-se, các tiên tri, và các Thi Thiên viết về Ta đều phải được ứng nghiệm.”
45Rồi Chúa mở trí cho họ hiểu Thánh Kinh.
46Ngài nhấn mạnh: “Thánh Kinh chép: Đấng Mết-si-a phải chịu thống khổ, đến ngày thứ ba sẽ sống lại.
47Phúc Âm cứu rỗi phải được công bố cho tất cả dân tộc, bắt đầu từ thành Giê-ru-sa-lem: ‘Ai ăn năn trở về với Ta sẽ được tha tội.’
48Các con đã chứng kiến các việc đó.
49Ta sẽ sai Chúa Thánh Linh đến với các con như Cha đã hứa. Vậy các con cứ chờ đợi trong thành này, cho đến khi đầy dẫy quyền năng thiên thượng.”
Sự Thăng Thiên
50Chúa Giê-xu dẫn các môn đệ đến gần làng Bê-tha-ni rồi đưa tay ban phước cho họ.
51Đang khi ban phước, Chúa lìa họ, lên trời.
52Các môn đệ thờ lạy Ngài, rồi trở về Giê-ru-sa-lem, lòng đầy vui mừng.
53Họ cứ ở trong Đền Thờ, ngợi tôn Đức Chúa Trời.
