Acts
章 9
翻訳を比較
扫罗的转变
1扫罗仍然向主的门徒口吐威吓凶杀的话,去见大祭司,
2求文书给大马士革的各会堂,若是找着信奉这道的人,无论男女,都准他捆绑带到耶路撒冷。
3扫罗行路,将到大马士革,忽然从天上发光,四面照着他;
4他就仆倒在地,听见有声音对他说:「扫罗!扫罗!你为什么逼迫我?」
5他说:「主啊!你是谁?」主说:「我就是你所逼迫的耶稣。
6起来!进城去,你所当做的事,必有人告诉你。」
7同行的人站在那里,说不出话来,听见声音,却看不见人。
8扫罗从地上起来,睁开眼睛,竟不能看见什么。有人拉他的手,领他进了大马士革;
9三日不能看见,也不吃也不喝。
10当下,在大马士革有一个门徒,名叫亚拿尼亚。主在异象中对他说:「亚拿尼亚。」他说:「主,我在这里。」
11主对他说:「起来!往直街去,在犹大的家里,访问一个大数人,名叫扫罗。他正祷告,
12又看见了一个人,名叫亚拿尼亚,进来按手在他身上,叫他能看见。」
13亚拿尼亚回答说:「主啊,我听见许多人说,这人怎样在耶路撒冷多多苦害你的圣徒,
14并且他在这里有从祭司长得来的权柄捆绑一切求告你名的人。」
15主对亚拿尼亚说:「你只管去!他是我所拣选的器皿,要在外邦人和君王,并以色列人面前宣扬我的名。
16我也要指示他,为我的名必须受许多的苦难。」
17亚拿尼亚就去了,进入那家,把手按在扫罗身上,说:「兄弟扫罗,在你来的路上向你显现的主,就是耶稣,打发我来,叫你能看见,又被圣灵充满。」
18扫罗的眼睛上,好像有鳞立刻掉下来,他就能看见。于是起来受了洗;
19吃过饭就健壮了。 扫罗在大马士革传道 扫罗和大马士革的门徒同住了些日子,
20就在各会堂里宣传耶稣,说他是 神的儿子。
21凡听见的人都惊奇,说:「在耶路撒冷残害求告这名的,不是这人吗?并且他到这里来,特要捆绑他们,带到祭司长那里。」
22但扫罗越发有能力,驳倒住大马士革的犹太人,证明耶稣是基督。
未受犹太人的谋害
23过了好些日子,犹太人商议要杀扫罗,
24但他们的计谋被扫罗知道了。他们又昼夜在城门守候,要杀他。
25他的门徒就在夜间用筐子把他从城墙上缒下去。
扫罗在耶路撒冷
26扫罗到了耶路撒冷,想与门徒结交,他们却都怕他,不信他是门徒。
27惟有巴拿巴接待他,领去见使徒,把他在路上怎么看见主,主怎么向他说话,他在大马士革怎么奉耶稣的名放胆传道,都述说出来。
28于是扫罗在耶路撒冷和门徒出入来往,
29奉主的名放胆传道,并与说希腊话的犹太人讲论辩驳;他们却想法子要杀他。
30弟兄们知道了就送他下凯撒利亚,打发他往大数去。
31那时,犹太、加利利、撒马利亚各处的教会都得平安,被建立;凡事敬畏主,蒙圣灵的安慰,人数就增多了。
以尼雅得医治
32彼得周流四方的时候,也到了居住吕大的圣徒那里;
33遇见一个人,名叫以尼雅,得了瘫痪,在褥子上躺卧八年。
34彼得对他说:「以尼雅,耶稣基督医好你了,起来!收拾你的褥子。」他就立刻起来了。
35凡住吕大和沙 的人都看见了他,就归服主。
多加复活
36在约帕有一个女徒,名叫大比大,翻希腊话就是多加;她广行善事,多施周济。
37当时,她患病而死,有人把她洗了,停在楼上。
38吕大原与约帕相近;门徒听见彼得在那里,就打发两个人去见他,央求他说:「快到我们那里去,不要耽延。」
39彼得就起身和他们同去;到了,便有人领他上楼。众寡妇都站在彼得旁边哭,拿多加与她们同在时所做的里衣外衣给他看。
40彼得叫她们都出去,就跪下祷告,转身对着死人说:「大比大,起来!」她就睁开眼睛,见了彼得,便坐起来。
41彼得伸手扶她起来,叫众圣徒和寡妇进去,把多加活活地交给他们。
42这事传遍了约帕,就有许多人信了主。
43此后,彼得在约帕一个硝皮匠西门的家里住了多日。
1Ông Sao-lô vẫn còn hằm hằm đe doạ giết các môn đệ Chúa, nên đã tới gặp thượng tế
2xin thư giới thiệu đến các hội đường ở Đa-mát, để nếu thấy những người theo Đạo, bất luận đàn ông hay đàn bà, thì bắt trói giải về Giê-ru-sa-lem.
3Vậy đang khi ông đi đường và đến gần Đa-mát, thì bỗng nhiên có một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy ông.
4Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói với ông : “Sa-un, Sa-un, tại sao ngươi bắt bớ Ta ?”
5Ông nói : “Thưa Ngài, Ngài là ai ?” Người đáp : “Ta là Giê-su mà ngươi đang bắt bớ.
6Nhưng ngươi hãy đứng dậy, vào thành, và người ta sẽ nói cho ngươi biết ngươi phải làm gì.”
7Những người cùng đi với ông dừng lại, sững sờ : họ nghe có tiếng nói, nhưng không trông thấy ai.
8Ông Sao-lô từ dưới đất đứng dậy, mắt thì mở nhưng không thấy gì. Người ta phải cầm tay dắt ông vào Đa-mát.
9Suốt ba ngày, ông không nhìn thấy, cũng chẳng ăn, chẳng uống.
10Bấy giờ ở Đa-mát có một môn đệ tên là Kha-na-ni-a. Trong một thị kiến, Chúa phán với ông : “Kha-na-ni-a !” Ông thưa : “Dạ, lạy Chúa, con đây.”
11Chúa bảo ông : “Đứng lên, đi tới phố gọi là Phố Thẳng, đến nhà Giu-đa tìm một người tên là Sao-lô quê ở Tác-xô : người ấy đang cầu nguyện
12và thấy một người tên là Kha-na-ni-a đi vào, đặt tay trên mình để làm cho mình lại thấy được.”
13Ông Kha-na-ni-a thưa : “Lạy Chúa, con đã nghe lắm kẻ nói về người ấy, về tất cả những điều ác người ấy đã làm cho dân thánh Chúa tại Giê-ru-sa-lem.
14Còn ở đây, người ấy được các thượng tế cho quyền bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Chúa.”
15Nhưng Chúa phán với ông : “Cứ đi, vì người ấy là lợi khí Ta chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Ít-ra-en.
16Thật vậy, chính Ta sẽ chỉ cho người ấy thấy tất cả những đau khổ người ấy phải chịu vì danh Ta.”
17Ông Kha-na-ni-a liền đi ; ông vào nhà, đặt tay trên ông Sao-lô và nói : “Anh Sa-un, Chúa đã sai tôi đến đây, Người là Đức Giê-su, Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh tới đây. Người sai tôi đến để anh lại thấy được và để anh được đầy Thánh Thần.”
18Lập tức có những cái gì như vảy bong ra khỏi mắt ông Sao-lô, và ông lại thấy được. Ông đứng dậy và chịu phép rửa.
19Ông ở lại Đa-mát với các môn đệ mấy hôm,
20rồi lập tức ông bắt đầu rao giảng Đức Giê-su trong các hội đường, rằng Người là Con Thiên Chúa.
21Mọi người nghe ông giảng đều kinh ngạc và nói : “Ông này chẳng phải là người ở Giê-ru-sa-lem vẫn tiêu diệt những ai kêu cầu danh Giê-su sao ? Chẳng phải ông đã đến đây với mục đích bắt trói họ giải về cho các thượng tế sao ?”
22Nhưng ông Sao-lô càng thêm vững mạnh, và ông làm cho người Do-thái ở Đa-mát phải bẽ mặt, khi minh chứng rằng Đức Giê-su là Đấng Mê-si-a.
23Sau một thời gian khá lâu, người Do-thái cùng nhau bàn kế giết ông Sao-lô ;
24nhưng ông biết được âm mưu của họ. Thậm chí người ta canh giữ các cửa thành ngày đêm, để giết ông.
25Nhưng ban đêm, các môn đệ ông đã đưa ông qua tường thành bằng cách đặt ông ngồi trong một cái thúng rồi dòng dây thả xuống.
26Khi tới Giê-ru-sa-lem, ông Sao-lô tìm cách nhập đoàn với các môn đệ. Nhưng mọi người vẫn còn sợ ông, vì họ không tin ông là một môn đệ.
27Ông Ba-na-ba liền đứng ra bảo lãnh đưa ông Sao-lô đến gặp các Tông Đồ, và tường thuật cho các ông nghe chuyện ông ấy được thấy Chúa hiện ra trên đường và phán dạy làm sao, cũng như việc ông ấy đã mạnh dạn rao giảng nhân danh Đức Giê-su tại Đa-mát thế nào.
28Từ đó ông Sao-lô cùng với các Tông Đồ đi lại hoạt động tại Giê-ru-sa-lem. Ông mạnh dạn rao giảng nhân danh Chúa.
29Ông thường đàm đạo và tranh luận với những người Do-thái theo văn hoá Hy-lạp. Nhưng họ tìm cách giết ông.
30Các anh em biết thế, liền dẫn ông xuống Xê-da-rê và tiễn ông lên đường về Tác-xô.
31Hồi ấy, trong khắp miền Giu-đê, Ga-li-lê và Sa-ma-ri, Hội Thánh được bình an, được xây dựng vững chắc và sống trong niềm kính sợ Chúa, và ngày một thêm đông, nhờ Thánh Thần nâng đỡ.
32Bấy giờ ông Phê-rô rảo khắp nơi, xuống thăm cả dân thánh cư ngụ tại Lốt.
33Nơi đây ông gặp thấy một người tên là Ê-nê liệt giường đã tám năm, vì anh bị tê bại.
34Ông Phê-rô nói với anh ta : “Anh Ê-nê, Đức Giê-su Ki-tô chữa anh khỏi. Anh hãy đứng dậy và tự dọn giường lấy.” Lập tức anh đứng dậy.
35Tất cả những người cư ngụ ở Lốt và đồng bằng Sa-rôn thấy anh, và họ trở lại cùng Chúa.
36Ở Gia-phô, trong số các môn đệ có một bà tên là Ta-bi-tha, có nghĩa là Linh Dương. Bà này đầy công đức vì những việc lành và bố thí bà đã làm.
37Trong những ngày ấy, bà mắc bệnh và qua đời. Người ta tắm xác cho bà và đặt ở lầu trên.
38Vì Lốt gần Gia-phô, nên khi các môn đệ nghe biết ông Phê-rô ở đó, liền cử hai người đến mời : “Xin ông đến với chúng tôi, đừng trì hoãn.”
39Ông Phê-rô đứng dậy cùng đi với họ. Tới nơi, người ta đưa ông lên lầu trên. Các bà goá xúm lại quanh ông, vừa khóc vừa cho ông xem những áo dài và áo choàng bà Linh Dương đã may khi còn sống với họ.
40Ông Phê-rô cho mọi người ra ngoài, rồi quỳ xuống cầu nguyện. Sau đó, ông quay lại về phía thi hài và ra lệnh : “Bà Ta-bi-tha, hãy đứng dậy !” Bà ấy mở mắt ra, và khi thấy ông Phê-rô, liền ngồi dậy.
41Ông đưa tay đỡ bà đứng dậy, rồi gọi dân thánh và các bà goá lại và cho thấy bà đang sống.
42Cả thành Gia-phô đều biết việc này, và có nhiều người tin vào Chúa.
43Ông Phê-rô ở lại Gia-phô khá lâu, tại nhà một người thợ thuộc da tên là Si-môn.
