Acts
章 10
翻訳を比較
彼得和哥尼流
1在凯撒利亚有一个人,名叫哥尼流,是「意大利营」的百夫长。
2他是个虔诚人,他和全家都敬畏 神,多多周济百姓,常常祷告 神。
3有一天,约在申初,他在异象中明明看见 神的一个使者进去,到他那里,说:「哥尼流。」
4哥尼流定睛看他,惊怕说:「主啊,什么事呢?」天使说:「你的祷告和你的周济达到 神面前,已蒙记念了。
5现在你当打发人往约帕去,请那称呼彼得的西门来。
6他住在海边一个硝皮匠西门的家里,房子在海边上。」
7向他说话的天使去后,哥尼流叫了两个家人和常伺候他的一个虔诚兵来,
8把这事都述说给他们听,就打发他们往约帕去。
9第二天,他们行路将近那城。彼得约在午正,上房顶去祷告,
10觉得饿了,想要吃。那家的人正预备饭的时候,彼得魂游象外,
11看见天开了,有一物降下,好像一块大布,系着四角,缒在地上,
12里面有地上各样四足的走兽和昆虫,并天上的飞鸟;
13又有声音向他说:「彼得,起来,宰了吃!」
14彼得却说:「主啊,这是不可的!凡俗物和不洁净的物,我从来没有吃过。」
15第二次有声音向他说:「 神所洁净的,你不可当作俗物。」
16这样一连三次,那物随即收回天上去了。
17彼得心里正在猜疑之间,不知所看见的异象是什么意思。哥尼流所差来的人已经访问到西门的家,站在门外,
18喊着问:「有称呼彼得的西门住在这里没有?」
19彼得还思想那异象的时候,圣灵向他说:「有三个人来找你。
20起来,下去,和他们同往,不要疑惑,因为是我差他们来的。」
21于是彼得下去见那些人,说:「我就是你们所找的人。你们来是为什么缘故?」
22他们说:「百夫长哥尼流是个义人,敬畏 神,为犹太通国所称赞。他蒙一位圣天使所指示,叫他请你到他家里去,听你的话。」
23彼得就请他们进去,住了一宿。 次日,起身和他们同去,还有约帕的几个弟兄同着他去;
24又次日,他们进入凯撒利亚,哥尼流已经请了他的亲属密友等候他们。
25彼得一进去,哥尼流就迎接他,俯伏在他脚前拜他。
26彼得却拉他,说:「你起来,我也是人。」
27彼得和他说着话进去,见有好些人在那里聚集,
28就对他们说:「你们知道,犹太人和别国的人亲近来往本是不合例的,但 神已经指示我,无论什么人都不可看作俗而不洁净的。
29所以我被请的时候,就不推辞而来。现在请问:你们叫我来有什么意思呢?」
30哥尼流说:「前四天,这个时候,我在家中守着申初的祷告,忽然有一个人穿着光明的衣裳,站在我面前,
31说:『哥尼流,你的祷告已蒙垂听,你的周济达到 神面前已蒙记念了。
32你当打发人往约帕去,请那称呼彼得的西门来,他住在海边一个硝皮匠西门的家里。』
33所以我立时打发人去请你。你来了很好;现今我们都在 神面前,要听主所吩咐你的一切话。」
在哥尼流家中讲道
34彼得就开口说:「我真看出 神是不偏待人。
35原来,各国中那敬畏主、行义的人都为主所悦纳。
36神借着耶稣基督(他是万有的主)传和平的福音,将这道赐给以色列人。
37这话在约翰宣传洗礼以后,从加利利起,传遍了犹太。
38神怎样以圣灵和能力膏拿撒勒人耶稣,这都是你们知道的。他周流四方,行善事,医好凡被魔鬼压制的人,因为 神与他同在。
39他在犹太人之地,并耶路撒冷所行的一切事,有我们作见证。他们竟把他挂在木头上杀了。
40第三日, 神叫他复活,显现出来;
41不是显现给众人看,乃是显现给 神预先所拣选为他作见证的人看,就是我们这些在他从死里复活以后和他同吃同喝的人。
42他吩咐我们传道给众人,证明他是 神所立定的,要作审判活人、死人的主。
43众先知也为他作见证说:『凡信他的人必因他的名得蒙赦罪。』」
外邦人领受圣灵
44彼得还说这话的时候,圣灵降在一切听道的人身上。
45那些奉割礼、和彼得同来的信徒,见圣灵的恩赐也浇在外邦人身上,就都希奇;
46因听见他们说方言,称赞 神为大。
47于是彼得说:「这些人既受了圣灵,与我们一样,谁能禁止用水给他们施洗呢?」
48就吩咐奉耶稣基督的名给他们施洗。他们又请彼得住了几天。
1Ở Xê-da-rê có một người tên là Co-nê-li-ô làm đại đội trưởng thuộc cơ đội gọi là cơ đội I-ta-li-a.
2Ông là người đạo đức và kính sợ Thiên Chúa, cũng như cả nhà ông ; ông rộng tay cứu trợ dân và luôn luôn cầu nguyện cùng Thiên Chúa.
3Một hôm, vào khoảng giờ thứ chín, trong một thị kiến ông thấy rõ ràng một thiên sứ của Thiên Chúa vào nhà ông và nói : “Co-nê-li-ô !”
4Ông nhìn thẳng vào thiên sứ và phát sợ, ông nói : “Thưa ngài, có việc chi vậy ?” Thiên sứ đáp : “Lời cầu nguyện và việc cứu trợ của ông đã thấu toà Thiên Chúa khiến Người nhớ đến ông.
5Vậy bây giờ ông hãy sai người đi Gia-phô mời một người tên là Si-môn, cũng gọi là Phê-rô.
6Ông ấy trọ tại nhà một người thợ thuộc da tên là Si-môn, ở gần bờ biển.”
7Khi vị thiên sứ nói với ông Co-nê-li-ô vừa đi khỏi, ông gọi hai người nhà và một người lính đạo đức trong số những người vẫn ở dưới quyền ông.
8Ông kể cho họ nghe tất cả sự việc, rồi sai họ đi Gia-phô.
9Hôm sau, đang khi họ đi đường và đến gần Gia-phô, thì ông Phê-rô lên sân thượng cầu nguyện ; lúc đó, vào khoảng giờ thứ sáu.
10Ông thấy đói và muốn ăn. Đang khi người ta dọn bữa thì ông xuất thần.
11Ông thấy trời mở ra và một vật gì sà xuống, trông như một tấm khăn lớn buộc bốn góc, đang được thả xuống đất.
12Trong đó có mọi giống vật bốn chân và rắn rết sống trên đất, cùng mọi thứ chim trời.
13Có tiếng phán bảo ông : “Phê-rô, đứng dậy, làm thịt mà ăn !”
14Ông Phê-rô thưa : “Lạy Chúa, không thể được, vì không bao giờ con ăn những gì ô uế và không thanh sạch.”
15Lại có tiếng phán bảo ông lần thứ hai : “Những gì Thiên Chúa đã tuyên bố là thanh sạch, thì ngươi chớ gọi là ô uế.”
16Việc ấy xảy ra đến ba lần, và lập tức vật ấy được đưa lên trời.
17Ông Phê-rô còn đang phân vân tự hỏi thị kiến ông vừa thấy có ý nghĩa gì, thì những người ông Co-nê-li-ô sai đi đã hỏi ra được nhà ông Si-môn, và họ đang đứng trước cổng.
18Họ lớn tiếng hỏi có phải ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô, trọ ở đấy không.
19Ông Phê-rô vẫn còn phân vân về thị kiến, thì Thần Khí bảo ông : “Kìa có ba người đang tìm ngươi.
20Đứng lên, xuống mà đi với họ, đừng ngần ngại gì, vì chính Ta đã sai họ đến.”
21Ông Phê-rô xuống với những người ấy và nói : “Tôi đây chính là người các ông đang tìm. Vì lý do nào các ông đến đây ?”
22Họ đáp : “Ông đại đội trưởng Co-nê-li-ô, một người công chính, kính sợ Thiên Chúa và được toàn dân Do-thái chứng nhận là tốt, đã được một thánh thiên sứ linh báo là phải cho mời ông đến nhà, để được nghe các lời ông dạy.”
23Hôm sau, ông lên đường với họ ; có mấy người anh em ở Gia-phô cùng đi với ông.
24Hôm sau nữa, ông vào Xê-da-rê. Bấy giờ ông Co-nê-li-ô đang đợi ; ông đã cho mời thân bằng quyến thuộc đến.
25Khi ông Phê-rô bước vào, thì ông Co-nê-li-ô liền ra đón và phủ phục dưới chân ông mà bái lạy.
26Nhưng ông Phê-rô đỡ ông ấy lên và nói : “Xin ông đứng dậy, vì bản thân tôi đây cũng chỉ là người phàm.”
27Rồi ông vừa nói chuyện với ông Co-nê-li-ô, vừa đi vào. Thấy có đông người tụ họp ở đó,
28ông nói với họ : “Quý vị thừa biết : giao du hay vào nhà một người khác chủng tộc là điều cấm kỵ đối với người Do-thái. Nhưng tôi thì Thiên Chúa đã cho tôi thấy là không được gọi ai là ô uế hay không thanh sạch.
29Vì thế khi được mời, tôi đã đến mà không hề chống cãi. Vậy tôi xin hỏi : vì lẽ nào quý vị đã mời tôi đến ?”
30Ông Co-nê-li-ô trả lời : “Cách đây bốn hôm, vào khoảng giờ này, lúc tôi đang đọc kinh giờ chín tại nhà, bỗng có một người đứng trước mặt tôi, y phục rực rỡ.
31Người ấy nói với tôi : ‘Ông Co-nê-li-ô, Thiên Chúa đã nhậm lời cầu nguyện của ông và nhớ đến việc cứu trợ của ông.
32Vậy ông hãy sai người đi Gia-phô mời ông Si-môn, cũng gọi là Phê-rô ; ông ấy trọ tại nhà ông Si-môn, thợ thuộc da, ở gần bờ biển.’
33Lập tức tôi đã sai người đến mời ông, và ông đã có lòng tốt đến đây. Vậy bây giờ tất cả chúng tôi đang ở trước mặt Thiên Chúa, để nghe tất cả những gì Người đã truyền cho ông.”
34Bấy giờ ông Phê-rô lên tiếng nói : “Quả thật, tôi biết rõ Thiên Chúa không thiên vị người nào.
35Nhưng hễ ai kính sợ Thiên Chúa và ăn ngay ở lành, thì dù thuộc bất cứ dân tộc nào, cũng đều được Người tiếp nhận.
36“Người đã gửi đến cho con cái nhà Ít-ra-en lời loan báo Tin Mừng bình an, nhờ Đức Giê-su Ki-tô, là Chúa của mọi người.
37Quý vị biết rõ biến cố đã xảy ra trong toàn cõi Giu-đê, bắt đầu từ miền Ga-li-lê, sau phép rửa mà ông Gio-an rao giảng.
38Quý vị biết rõ : Đức Giê-su xuất thân từ Na-da-rét, *Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần* và quyền năng *mà xức dầu tấn phong Người*. Đi tới đâu là Người thi ân giáng phúc tới đó, và chữa lành mọi kẻ bị ma quỷ kiềm chế, bởi vì Thiên Chúa ở với Người.
39Còn chúng tôi đây xin làm chứng về mọi việc Người đã làm trong cả vùng dân Do-thái và tại chính Giê-ru-sa-lem. Họ đã treo Người lên cây gỗ mà giết đi.
40Ngày thứ ba, Thiên Chúa đã làm cho Người trỗi dậy, và cho Người xuất hiện tỏ tường,
41không phải trước mặt toàn dân, nhưng trước mặt những chứng nhân Thiên Chúa đã tuyển chọn từ trước, là chúng tôi, những kẻ đã được cùng ăn cùng uống với Người, sau khi Người từ cõi chết sống lại.
42Người truyền cho chúng tôi phải rao giảng cho dân, và long trọng làm chứng rằng chính Người là Đấng Thiên Chúa đặt làm thẩm phán, để xét xử kẻ sống và kẻ chết.
43Tất cả các ngôn sứ đều làm chứng về Người và nói rằng : Phàm ai tin vào Người thì sẽ nhờ danh Người mà được ơn tha tội.”
44Ông Phê-rô còn đang nói những điều đó, thì Thánh Thần đã ngự xuống trên tất cả những người đang nghe lời Thiên Chúa.
45Những tín hữu thuộc giới cắt bì cùng đến đó với ông Phê-rô, đều kinh ngạc vì thấy Thiên Chúa cũng ban Thánh Thần xuống cả trên các dân ngoại nữa,
46bởi họ nghe những người này nói các thứ tiếng và tán dương Thiên Chúa. Bấy giờ ông Phê-rô nói rằng :
47“Những người này đã nhận được Thánh Thần cũng như chúng ta, thì ai có thể ngăn cản chúng ta lấy nước làm phép rửa cho họ ?”
48Rồi ông truyền làm phép rửa cho họ nhân danh Đức Giê-su Ki-tô. Sau đó họ xin ông ở lại ít ngày.
